Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

Chương 50: Không gian lận chứ?

Hạ Hiểu Lan khá tự tin. Cô vẫn làm ăn như thường trong lúc chờ tin từ trường huyện, hễ có chút thời gian rảnh là lại lôi sách ra đọc. Lần này lên thành phố Thương Đô giao lươn, Chu Phóng còn thấy lạ: “Hiểu Lan, hôm trước cậu của cô nói cô định đi học lại, sau này chắc không làm nghề này nữa à ?” Hạ Hiểu Lan vội giải thích: “Đúng là có ý định đó, nhưng ít nhất cũng phải làm hết tháng 11 đã. Khi đó vốn dĩ cũng chẳng còn lươn để bắt nữa.” Chu Phóng nghe xong thì lòng rối bời. Việc học là chuyện quan trọng với bất kỳ ai, một cô gái trẻ như Hạ Hiểu Lan gánh vác cả gia đình vốn đã là điều khác thường, huống chi cô mới mười mấy tuổi. Cô chỉ có ba con đường là làm công nhân, hoặc tiếp tục đi học, hoặc lấy chồng, hiển nhiên Hạ Hiểu Lan không muốn chọn con đường lấy chồng. Chu Phóng thích sự cầu tiến của cô nhưng điều khiến anh ta trăn trở là sau tháng 11 sẽ không còn được gặp cô nữa. Chu Phóng chỉ nghĩ thôi cũng mất ngủ, khó khăn lắm mới chờ được lần cô đi giao hàng, anh ta vội vàng hỏi rõ dự đ...

Chương 49: Thuận lợi chuyển hộ khẩu

Hạ Hiểu Lan thi xong thì lặng lẽ về nhà. Cô mặc bộ quần áo mới, còn người nhà vẫn mặc đồ cũ sờn vai. Hạ Hiểu Lan ghé qua hợp tác xã mua thêm mấy tấm vải, định may quần áo cho cả nhà. Bấy giờ, người nông thôn đều mặc đồ thợ may cắt, con gái lớn hay các nàng dâu cũng biết may vá chút ít, mua vải về tự cắt may, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, rất ít người chịu bỏ tiền mua đồ may sẵn. Trước kia ngay cả vải cũng phải mua bằng phiếu, không có phiếu thì có tiền cũng không mua được. Ngay cả gia đình có hai người đi làm cũng chẳng dám xa xỉ đến mức muốn may đồ cho cả nhà thường xuyên, điều kiện kinh tế không cho phép, mà cũng không tích góp đủ phiếu vải. Bây giờ thì khác rồi, tỉnh Dự Nam đang dần loại bỏ các loại phiếu, những thứ chưa bỏ hẳn thì cũng không còn quản chặt như trước. Không cần phiếu vẫn có thể mua được vải, chỉ là đắt hơn một chút. Hạ Hiểu Lan không chọn loại lụa là hoa hòe rực rỡ, không phải vì không đủ tiền mà vì thứ đó không thiết thực ở nông thôn. Vải xanh công nông chỉ 1...

Chương 48: Thái độ làm bài khá ổn

  “Cô Tôn…” Văn phòng người ra kẻ vào thế này, sao có thể coi là thi cử nghiêm túc được ? Trần Khánh định lên tiếng tranh thủ nói thêm với cô Tôn nhưng Hạ Hiểu Lan ngăn lại: “Anh về lớp học đi, em ngồi đây làm bài. Làm nhanh một chút biết đâu còn kịp giờ căng tin mở cửa.” Cô Tôn liếc nhìn Hạ Hiểu Lan một cái. Bây giờ mới là buổi sáng, căng tin của trường phải đến mười hai giờ mới mở, một giờ là đóng cửa. Nhiều nhất cũng chỉ có bốn tiếng, Hạ Hiểu Lan có thể làm xong được mấy môn ? “Trong lúc làm bài không được ra ngoài, đề thi đều để cả trên bàn rồi.” Cô Tôn sợ Hạ Hiểu Lan ghi nhớ đề rồi ra ngoài hỏi đáp án, Hạ Hiểu Lan cũng chẳng bận tâm, xem ra bữa trưa hôm nay là không ăn được rồi, cô có giỏi đến đâu cũng không thể làm xong bảy môn trong bốn tiếng. “Thế trưa anh mang cơm cho em nhé, đưa qua cửa sổ.” Trần Khánh sợ trong bốn tiếng từ chối, nói xong là chạy đi. “Cô Tôn, làm phiền thầy rồi.” Cô Tôn sẽ "giám sát" cô từ đầu đến cuối, chỉ mong Trần Khánh nhớ mang thêm một phần cho...

Chương 47: Kỳ thi của trường cấp ba huyện

Những ngày tiếp theo, Hạ Hiểu Lan cứ cách một ngày lại mang lươn lên thành phố Thương Đô, tiện đường thì chở thêm bã dầu về. Cô gần như không phải bận tâm những việc còn lại, Lưu Phân mang bã dầu ra mấy làng gần đó bán, chuyện ly hôn và việc Hạ Hiểu Lan muốn tiếp tục đi học làm Lưu Phân như thay da đổi thịt. Bà bán hàng không lanh lợi bằng con gái nhưng bã dầu đã định giá sẵn, lại không cần tìm khách nên cũng đỡ vất vả, nhà nông nuôi heo đều cần thứ đó. Còn việc Hạ Hiểu Lan chở lươn thì lại càng đơn giản hơn. Đồng chí thu mua Chu Phóng ở nhà hàng Hoàng Hà quả thật là một người tốt. Hạ Hiểu Lan chỉ mới nói qua một câu rằng cô còn đang lo tìm đầu ra cho lươn, Chu Phóng lập tức nói có thể giúp. Không ngờ anh ta đã liên hệ được thêm hai nhà hàng khác cho cô, tuy không cùng đẳng cấp với Hoàng Hà nhưng cũng đều là những cái tên có tiếng ở Thương Đô. Bên nhà khách Thành ủy đặt 20 cân, nhà hàng Hoàng Hà 50 cân, hai nhà hàng còn lại mỗi nơi 20 cân. Cứ cách một ngày, Hạ Hiểu Lan phải chở 110 cân...

Chương 46: Mọi người đều ủng hộ

  Lưu Dũng đau răng. Dù Lưu Phân có tin con gái mình hoàn hảo đến đâu thì bà cũng không dám tin. Họ chẳng hiểu gì về tỷ lệ đỗ đại học nhưng người nông thôn vẫn có cách phán đoán riêng, đó là chỉ nhìn xem xung quanh có bao nhiêu người thi đỗ. Hạ Tử Dục là người duy nhất của làng Đại Hà thi đỗ từ khi khôi phục kỳ thi đại học. Còn Vương Kiến Hoa không phải người làng này, chỉ là thanh niên trí thức được điều xuống. Như làng Thất Tỉnh, Trần Khánh được dạy dỗ nghiêm khắc từ nhỏ, là đứa trẻ lanh lợi thông minh trong mắt dân làng, gia cảnh cũng thuộc hàng khá giả, vậy mà một người chỉ biết học hành như anh vẫn trượt đại học năm nay…. Vậy mà Hạ Hiểu Lan lại nói muốn tham gia kỳ thi năm sau, ba người lớn trong nhà đều sững sờ. Lý Phượng Mai nghi ngờ Hạ Hiểu Lan có tình ý với Trần Khánh, chẳng phải mỗi lần Trần Khánh nhìn thấy Hạ Hiểu Lan là đỏ mặt đó sao ? Có lẽ Hạ Hiểu Lan thấy mất mặt khi bị Hạ Tử Dục cướp mất người trong lòng, muốn tìm một sinh viên đại học làm đối tượng. Không có sẵn th...