Chương 50: Không gian lận chứ?
Hạ Hiểu Lan khá tự tin. Cô vẫn làm ăn như thường trong lúc chờ tin từ trường huyện, hễ có chút thời gian rảnh là lại lôi sách ra đọc. Lần này lên thành phố Thương Đô giao lươn, Chu Phóng còn thấy lạ: “Hiểu Lan, hôm trước cậu của cô nói cô định đi học lại, sau này chắc không làm nghề này nữa à ?” Hạ Hiểu Lan vội giải thích: “Đúng là có ý định đó, nhưng ít nhất cũng phải làm hết tháng 11 đã. Khi đó vốn dĩ cũng chẳng còn lươn để bắt nữa.” Chu Phóng nghe xong thì lòng rối bời. Việc học là chuyện quan trọng với bất kỳ ai, một cô gái trẻ như Hạ Hiểu Lan gánh vác cả gia đình vốn đã là điều khác thường, huống chi cô mới mười mấy tuổi. Cô chỉ có ba con đường là làm công nhân, hoặc tiếp tục đi học, hoặc lấy chồng, hiển nhiên Hạ Hiểu Lan không muốn chọn con đường lấy chồng. Chu Phóng thích sự cầu tiến của cô nhưng điều khiến anh ta trăn trở là sau tháng 11 sẽ không còn được gặp cô nữa. Chu Phóng chỉ nghĩ thôi cũng mất ngủ, khó khăn lắm mới chờ được lần cô đi giao hàng, anh ta vội vàng hỏi rõ dự đ...