Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2026

Chương 20: Cô ấy sẽ là chị dâu của cậu sớm thôi

  Hạ Hiểu Lan vốn tưởng mình đã đủ nổi tiếng rồi nhưng cô đã sai ! Phụ nữ với nhau khó tránh khỏi so sánh, dù cô có khéo miệng đến đâu cũng không bằng việc Châu Thành đứng đó là việc buôn bán tốt lên hẳn. Anh chẳng biết nói lời đùa cợt, vậy mà mấy bà thím vẫn cứ thích chen lại gần rồi hỏi han đủ chuyện. Họ thấy tính tình anh cũng không tệ, nếu không phải vì gương mặt Hạ Hiểu Lan quá nổi bật, con gái với cháu gái trong nhà họ cộng lại cũng chẳng ai bì được, e là đã có người nóng lòng muốn mai mối cho Châu Thành rồi. Ngay cả những bà nội trợ vốn quen keo kiệt cũng hào phóng hơn. Hạ Hiểu Lan nhớ có một chị hôm qua mới mua 20 quả trứng, vậy mà hôm nay lại mua thêm ! Cô thật sự quá ngây thơ, còn tưởng thị trường tiêu thụ ở huyện An Khánh đã bão hòa. Nào ngờ đứng ngoài cổng xưởng cơ khí với Châu Thành chưa đầy một tiếng, số trứng cô mang theo đã bán sạch veo. Hạ Hiểu Lan chợt nghĩ nếu bỏ mặc Châu Thành ở đây rồi chạy về làng Thất Tỉnh lấy thêm một chuyến trứng nữa thì hình như không được...

Chương 19: Hiểu Lan, người yêu cô đẹp trai ghê !

Hạ Hiểu Lan chỉ còn cách giả vờ không hiểu gì. Châu Thành thật sự quá lộ liễu ! Hôm qua đưa cô về tận nhà, sáng sớm đứng đợi ở đầu đường, còn hỏi han tình hình gia đình cô, gọi “cậu” giống cô. Nếu bảo anh là người không biết phép tắc thì lại không phải, bởi anh đã bắt Khang Vĩ phải gọi “chú Lưu”, hiển nhiên Châu Thành biết rất rõ đâu là trong, đâu là ngoài. Hạ Hiểu Lan thấy việc có một người đàn ông tỏ ý quan tâm đến mình khá mới mẻ. Đời trước cô chỉ biết bôn ba vì miếng cơm manh áo, trong đầu toàn là sự nghiệp, lấy đâu ra tâm trí mà yêu đương ? Ngoại hình không nổi bật, gia thế cũng chẳng có, làm gì có chàng trai nào thật lòng theo đuổi cô. Ngược lại từng có một khách hàng thấy cô thông minh, muốn cô làm con dâu. Cô nể mặt nên đi xem mắt, ai ngờ cậu ấm nhà mở xưởng quay đầu bỏ đi, chê cô không xinh, lại quê mùa cứng nhắc. Về sau sự nghiệp thành công, cô cũng từng mở lòng về chuyện tình cảm. Có tiền bạc và địa vị làm lớp vỏ bọc, dĩ nhiên giá trị của cô tăng lên không ít. Nhưng đàn ông ...

Chương 18: Sủi cao nhân thịt heo củ cải chua

An Khánh là nơi giao thoa giữa nam bắc nên thói quen ăn uống cũng ảnh hưởng từ cả hai miền. Người dân ở đây ăn cơm là chính nhưng cũng không xa lạ với mì bột, diện tích trồng lúa mì chỉ kém lúa nước một chút, mỗi mùa nộp lương thực thì lúa mì là thứ không thể thiếu. Bột mì mà người nông thôn ăn đều do tự tay xay, họ dùng bột đó làm bánh bao, bánh màn thầu hay sủi cảo, màu sắc thì không thể trắng mịn như bột Phú Cường, lại càng không thể sánh với loại bột tinh luyện. Ăn vào thì độ mềm mịn cũng kém hơn, nhưng bù lại hương thơm nguyên bản của lúa mì lại đậm đà. Mợ của Hạ Hiểu Lan muối dưa chua rất khéo. Củ cải đỏ ruột trắng là nguyên liệu chính, nước muối dưa có muối, có đường đỏ, Lý Phượng Mai còn cho thêm vài quả ớt đỏ. Dưa muối ra vị chua ngọt xen chút cay nhẹ, rất đưa cơm, dưa muối kho với thịt thì hết nước chấm. Nhào bột là việc của Lưu Phân, còn Hạ Hiểu Lan đảm nhiệm phần trộn nhân. Vì thế cô dậy sớm hơn thường lệ một tiếng, cô rửa rồi băm ở trong bếp, gói hai cân sủi cảo đầy nhân t...

Chương 17: Anh, yêu từ cái nhìn đầu tiên luôn à ?

Ánh mắt Châu Thành nhìn Hạ Hiểu Lan có ý trêu chọc, như muốn níu cô lại gần. Tuy Hạ Hiểu Lan chưa từng ăn thịt heo nhưng ít ra cũng đã thấy heo chạy, cô hiểu rất rõ loại ánh mắt đó. Châu Thành có thiện cảm với cô, hơn nữa còn chẳng hề che giấu. Hạ Hiểu Lan hiểu cái thế giới trọng ngoại hình này, một người đàn ông rất khó mà chán ghét khi nhìn thấy gương mặt của cô, nếu không hôm nay sao lại rước họa vào thân. Châu Thành và Khang Vĩ là ân nhân cứu mạng của cô, Hạ Hiểu Lan thẳng thắn, cũng không làm bộ làm tịch: “Có làm phiền hai anh quá không ?” “Không phiền. Bọn tôi chạy đường dài mấy ngày rồi, cũng định nghỉ chân giữa đường. Đưa cô về nhà xong, chúng tôi quay lại huyện cũng được.” Khang Vĩ há miệng định nói gì đó rồi lại thôi. Anh Thành chưa từng kiên nhẫn nói chuyện với con gái như vật, biết bao cô gái theo đuổi anh nhưng anh còn chẳng buồn liếc mắt. Lúc nãy trên đường cũng đâu có nói sẽ nghỉ lại An Khánh, xe thì đang chở đầy hàng, về Bắc Kinh càng sớm càng tốt, Khang Vĩ lén nhìn Hạ ...