Chương 46: Mọi người đều ủng hộ
Lưu Dũng đau răng.
Dù Lưu Phân có tin con gái mình hoàn hảo đến đâu thì bà cũng không dám tin.
Họ chẳng hiểu gì về tỷ lệ đỗ đại học nhưng người nông thôn vẫn có cách phán đoán riêng, đó là chỉ nhìn xem xung quanh có bao nhiêu người thi đỗ. Hạ Tử Dục là người duy nhất của làng Đại Hà thi đỗ từ khi khôi phục kỳ thi đại học. Còn Vương Kiến Hoa không phải người làng này, chỉ là thanh niên trí thức được điều xuống. Như làng Thất Tỉnh, Trần Khánh được dạy dỗ nghiêm khắc từ nhỏ, là đứa trẻ lanh lợi thông minh trong mắt dân làng, gia cảnh cũng thuộc hàng khá giả, vậy mà một người chỉ biết học hành như anh vẫn trượt đại học năm nay….
Vậy mà Hạ Hiểu Lan lại nói muốn tham gia kỳ thi năm sau, ba người lớn trong nhà đều sững sờ.
Lý Phượng Mai nghi ngờ Hạ Hiểu Lan có tình ý với Trần Khánh, chẳng phải mỗi lần Trần Khánh nhìn thấy Hạ Hiểu Lan là đỏ mặt đó sao ?
Có lẽ Hạ Hiểu Lan thấy mất mặt khi bị Hạ Tử Dục cướp mất người trong lòng, muốn tìm một sinh viên đại học làm đối tượng. Không có sẵn thì nhắm đến Trần Khánh có tiềm năng ? Nhưng cũng đâu đến mức phải đi thi đại học giống Trần Khánh chứ !
Trần Khánh đúng là một đối tượng tốt, dân làng nhìn anh lớn lên nên biết rõ gốc gác, trưởng thôn Trần dạy dỗ rất nghiêm khắc. Trần Khánh thì lễ phép, không hề có cái vẻ thô kệch của người chân lấm tay bùn, nếu Hiểu Lan thật sự lấy Trần Khánh thì cũng coi như gả được người tử tế. Lý Phượng Mai nghĩ đến đó thì vội nói đỡ cho Hạ Hiểu Lan: “Hiểu Lan muốn thi đại học là chuyện tốt mà ? Cũng để cho nhà họ Hạ kia thấy mắt họ mù đến mức nào !”
Đỗ hay không còn chưa biết nhưng trai gái muốn kéo gần khoảng cách thì phải có đề tài chung, phải tiếp xúc nhiều.
Sau này Trần Khánh là người thành phố, sao có thể ở nông thôn tìm vợ kiểu truyền thống chứ ? Thanh niên thành phố bây giờ chuộng cái gọi là tự do yêu đương, xem mắt cũng phải môn đăng hộ đối. Chẳng phải tiếp xúc lâu ngày là thành tự do yêu đương sao? Trần Khánh đâu phải loại ế vợ, Lý Phượng Mai có tính toán của riêng mình.
Lưu Dũng không biết tâm tư của vợ nhưng cũng thấy nên cổ vũ đôi câu, ông lập tức đổi giọng: “Vậy thì cứ thử xem, thi đỗ được thì tốt quá !”
Lưu Phân thì ấp a ấp úng, Hạ Hiểu Lan lại giải thích thêm hai câu: “Trường Một của huyện đâu phải muốn vào là vào. Mấy hôm nữa con phải đi làm bài kiểm tra, đạt thì được vào học bổ túc, thi không được thì không thể dự thi đại học năm sau.”
Cho dù Hạ Hiểu Lan có thi đỗ thì vẫn phải tiếp tục buôn bán, cô không thể bỏ mặc mọi việc, để cậu mình gánh vác cuộc sống của hai mẹ con, lại còn lo tiền cho cô đi học. Cô phải thương lượng như nào với trường đây ? Không chỉ phải vượt qua mức 350 điểm của hệ cao đẳng, mà điểm còn phải cao hơn một chút thì người ta mới đồng ý điều kiện của cô.
Lưu Phân thấy Hạ Hiểu Lan nói chưa chắc thi đỗ thì lại sốt ruột: “Chắc chắn sẽ đỗ ! Mấy ngày này để mẹ đi bán lươn, con ở nhà học bài !”
Nếu thật sự có thể vào đại học thì không cần như Hạ Tử Dục thi vào trường trọng điểm ở Bắc Kinh, chỉ cần là cao đẳng thôi là tốt nghiệp sẽ được nhà nước phân công việc làm, Hạ Hiểu Lan có thể ăn lương nhà nước, khi đó Lưu Phân mới thật sự yên tâm ! Làm hộ cá thể kiếm được nhiều thật nhưng sao bằng công việc nhà nước.
Hạ Hiểu Lan lắc đầu: “Việc bên thành phố vẫn chưa lo xong ạ, không cần gấp mấy ngày này, con xem qua mấy quyển sách trước đã.”
Nếu mấy hôm nữa không qua được kỳ kiểm tra của trường thì cô sẽ chuyên tâm ôn tập vài tháng và sẽ thử lại vào trước kỳ thi tuyển năm sau. Hạ Hiểu Lan rất có chủ kiến, Lưu Phân không cãi lại được, ngay cả Lưu Dũng cũng giục cô mau đi học bài.
Trần Khánh làm việc cẩn thận, mượn cho cô trọn bộ sách giáo khoa từ lớp 10 đến lớp 12. Hạ Hiểu Lan lật từng trang, những ký ức liên quan đến kỳ thi đại học năm 1984 dần dần hiện về. Cô cứ nghĩ mình đã quên hết, không biết là do tác dụng phụ của việc trọng sinh hay do thân thể “Hạ Hiểu Lan” đang ở trạng thái tốt nhất mà thật sự nhớ lại được một phần.
Hạ Hiểu Lan thi đại học năm 1995 nhưng cô từng nghe nói về kỳ thi năm 1984, đề toán năm đó ở cấp độ địa ngục, nhiều năm sau vẫn còn đầy rẫy truyền thuyết về nó trên mạng. Nghe nói điểm trung bình môn toán của thí sinh cả nước chỉ hơn hai mươi điểm, không ít người bước ra khỏi phòng thi mà đầu óc vẫn quay cuồng, tuyệt vọng đến bật khóc, thậm chí có người tâm lý yếu bỏ luôn các môn thi sau.
Phòng thi trống đi không ít chỗ sau môn toán.
Đề toán năm 1984 trở thành đề mẫu của Olympic toán, nhưng các thí sinh còn không biết khái niệm “Olympic toán” vào những năm 80.
Tim Hạ Hiểu Lan đập thình thịch.
Khi phân tích đề thi các năm, đề năm 1984 bị bỏ qua vì giáo viên cho rằng không có giá trị tham khảo, làm gì còn loại đề khó như vậy xuất hiện nữa. Nhưng Hạ Hiểu Lan lại từng làm qua đề này, lần đầu điểm rất thấp nhưng tính cô là không chịu thua, không hiểu hết các dạng bài thì không bỏ qua. Cô làm đi làm lại mấy lần, đến mức chẳng còn ấn tượng gì về đề thi năm 1995 của chính mình, thậm chí còn nhớ rõ câu trắc nghiệm đầu tiên là về tập hợp số, cả con số và đáp án.
Không biết đúng hay sai, Hạ Hiểu Lan vẫn vội vàng ghi lại vào vở.
“Cho tập hợp số A={x | x=(2n±1)π, n là số nguyên } và tập hợp số B={y | y=(4k±1)π, k là số nguyên }. Mối quan hệ giữa hai tập hợp này là….”
Thật sự có thể nhớ lại sao ?
Ngay cả Hạ Hiểu Lan cũng cảm thấy khó tin.
Cô không cần nhớ quá nhiều, môn toán tối đa 120 điểm, nếu cô có thể đạt trên 90, chắc hẳn sẽ vượt xa phần lớn thí sinh cả nước.
Hạ Hiểu Lan học đến tận nửa đêm, sắp xếp lại toàn bộ kiến thức toán và ngữ văn từ lớp 10 đến lớp 12 theo từng chương. Cô quên gần hết phần cần học thuộc của ngữ văn, nhưng toán là môn là phải hiểu, chỉ cần nắm lại công thức, cố thấy việc lấy lại kiến thức toán nhanh hơn môn văn.
Hạ Hiểu Lan còn có lợi thế mà người khác không có, đó là cô giỏi tiếng anh. Là quản lý cấp cao của một công ty đa quốc gia, công việc thường xuyên liên quan đến đối ngoại, muốn trở thành người xuất sắc thì cô đã học tiếng anh rất chăm chỉ. Lúc này học sinh khối tự nhiên phải thi nhiều hơn khối xã hội một môn. Ngữ văn và toán mỗi môn 120 điểm. Tiếng Anh, vật lý, hóa học, chính trị mỗi môn 100 điểm, sinh học 50 điểm, tổng cộng 690 điểm. Hạ Hiểu Lan chỉ cần đạt 350 điểm là trường Một sẽ cho phép cô nhập học.
Ngữ văn thì quên nhiều nhưng môn toán thì cô nắm chắc được một chút.
Tiếng Anh và toán là hai môn dễ lấy điểm nhất, Hạ Hiểu Lan dự định ngày mai sẽ ôn lại tiếng anh trước khi ngủ. Còn vật lý, hóa học, sinh học thì cô không biết mình còn nhớ được bao nhiêu. Riêng chính trị thì khỏi nghĩ, Hạ Hiểu Lan thật sự không hiểu tại sao thời này chính trị lại nằm trong khối tự nhiên.
Dù sao lúc cô thi đại học, đó là môn mà khối xã hội phải học thuộc !
Hạ Hiểu Lan chìm vào giấc ngủ cùng những công thức toán học trong đầu, cô ngủ một mạch đến sáng. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lý Phượng Mai nói với cô rằng hôm nay Lưu Phân và Lưu Dũng đã đi thu mua lươn.
“Cậu con đạp xe đạp rồi, con cứ yên tâm học.”
Đó là ý kiến chung của cả nhà, ba phiếu chống một, Hạ Hiểu Lan không còn gì để nói, chỉ đành ngoan ngoãn ở nhà học cả ngày. Lưu Phân và Lưu Dũng chở lươn về thì trời đã tối, ngay cả Đào Đào cũng bị nhắc nhở, không được làm ồn ảnh hưởng đến Hạ Hiểu Lan, mọi người trong nhà làm gì cũng nhẹ tay nhẹ chân.
Hạ Hiểu Lan nghĩ thầm, nếu lần này không qua được kỳ kiểm tra của trường Một thì thật sự không còn gì để nói nữa.
Nhận xét
Đăng nhận xét