Chương 50: Không gian lận chứ?
Hạ Hiểu Lan khá tự tin.
Cô vẫn làm ăn như thường trong lúc chờ tin từ trường huyện, hễ có chút thời gian rảnh là lại lôi sách ra đọc.
Lần này lên thành phố Thương Đô giao lươn, Chu Phóng còn thấy lạ: “Hiểu Lan, hôm trước cậu của cô nói cô định đi học lại, sau này chắc không làm nghề này nữa à ?”
Hạ Hiểu Lan vội giải thích: “Đúng là có ý định đó, nhưng ít nhất cũng phải làm hết tháng 11 đã. Khi đó vốn dĩ cũng chẳng còn lươn để bắt nữa.”
Chu Phóng nghe xong thì lòng rối bời.
Việc học là chuyện quan trọng với bất kỳ ai, một cô gái trẻ như Hạ Hiểu Lan gánh vác cả gia đình vốn đã là điều khác thường, huống chi cô mới mười mấy tuổi. Cô chỉ có ba con đường là làm công nhân, hoặc tiếp tục đi học, hoặc lấy chồng, hiển nhiên Hạ Hiểu Lan không muốn chọn con đường lấy chồng. Chu Phóng thích sự cầu tiến của cô nhưng điều khiến anh ta trăn trở là sau tháng 11 sẽ không còn được gặp cô nữa. Chu Phóng chỉ nghĩ thôi cũng mất ngủ, khó khăn lắm mới chờ được lần cô đi giao hàng, anh ta vội vàng hỏi rõ dự định của cô.
Chu Phóng thấy Hạ Hiểu Lan thừa nhận sẽ tiếp tục đi học thì không khỏi hụt hẫng. Nhưng anh ta cũng biết cô nói đúng, hai người quen nhau là vì cô giao lươn cho khách sạn Hoàng Hà. Đến tháng 11 thì không còn lươn ngoài ruộng nữa, việc cung cấp hàng của Hạ Hiểu Lan cũng coi như tạm dừng.
Đến lúc đó ai biết cô còn tiếp tục cung cấp hàng cho khách sạn hay không ? Nếu có thì lại buôn bán thứ gì?
Chu Phóng ủ rũ về đến, mẹ anh ta nhìn một cái đã nhận ra có chuyện. Chu Phóng bị hỏi dồn, anh ta vốn quen dựa dẫm mẹ nên kể hết tâm sự: “Hay là nhà mình tìm cho Hiểu Lan một công việc đi ? Cô ấy muốn vào đại học, chẳng phải cũng là để có chỗ đứng ở thành phố sao ?”
Mẹ Chu Phóng suýt nữa thì tức đến nghẹn.
Nghe mà xem, một cô gái quê với hộ khẩu nông thôn, trình độ tốt nghiệp cấp hai, lại đi buôn lươn ! Lươn thì tanh, trơn tuột, con gái bình thường còn chẳng dám chạm vào, huống chi là suốt ngày tiếp xúc. Một cô gái như vậy sẽ dễ đối phó sao ?
Điểm duy nhất là xinh đẹp.
Một cô gái quê xinh xắn mười mấy tuổi đã bươn trải ngoài xã hội, lại đúng lúc xuất hiện trước mặt Chu Phóng, làm Chu Phóng mê mẩn đến mức đòi lo việc làm cho cô, mẹ Chu Phóng lập tức nghi ngờ đây là một cái bẫy được sắp đặt từ trước. Bà ta cũng cho rằng việc giao hàng cho khách sạn Hoàng Hà là có mục đích, từng bước một, giăng lưới để kéo đứa con trai ngốc của bà vào.
Bà ta tức không chịu nổi nhưng lại không thể nói thẳng với con trai.
Nói ra thì Chu Phóng cũng chẳng tin !
Hơn hai mươi tuổi mà chưa tính chuyện cưới xin, điều kiện lại không tệ, chẳng phải vì kén chọn quá sao. Nay Chu Phóng vừa mắt Hạ Hiểu Lan, cũng không giấu diếm việc mình là kiểu người mê cái đẹp. Mẹ Chu Phóng muốn tận mắt gặp con đàn bà quê mùa tinh ranh ấy, nhưng cũng không nói cứng mà chỉ vòng vo giữ chân Chu Phóng: “Đẹp lắm à ? Chẳng phải khách sạn Hoàng Hà đang tuyển nữ phục vụ sao ?”
Nữ phục vụ ở khách sạn Hoàng Hà vốn đã xinh hơn bên nhà khách Thành ủy nhưng chẳng ai sánh nổi với Hạ Hiểu Lan. Nếu lãnh đạo nhìn thấy Hạ Hiểu Lan thì chắc chắn sẽ yêu thích cô. Chính vì quá nổi bật nên Chu Phóng càng lo, hơn nữa anh ta không nỡ để cô làm phục vụ hầu hạ người khác
Chu Phóng còn muốn nài nỉ thêm nhưng mẹ anh ta không phải dạng vừa, chỉ nói phải gặp Hạ Hiểu Lan rồi mới quyết.
Nhưng Hạ Hiểu Lan có chịu gặp mẹ anh ta không ?
Lúc này Hạ Hiểu Lan đang chờ kết quả thi, chỉ có bảy bài thi thôi mà sao trường chấm hai ngày vẫn chưa có kết quả ?
…..
Hôm đó Hạ Hiểu Lan vừa nộp bài là cô Tôn đã bị gọi đi.
Cô Tôn định xem kỹ bài của Hạ Hiểu Lan nhưng đành vội vàng giao lại cho cô giáo Tề, người phụ trách khối 12.
“Chị Tề, em để bài trên bàn rồi.”
Cô Tề mới là người phụ trách chính, chuyện học sinh chuyển trường hay chen lớp đều do cô quyết định. Cô Tề không hy vọng quá nhiều về học sinh tốt nghiệp cấp hai như Hạ Hiểu Lan. Trường Một đã là trường tốt nhất ở huyện An Khánh, đâu phải ai cũng vào học được. Nhưng cấp trên đã đồng ý thì cô Tề chỉ có thể sắp xếp một bài kiểm tra, bản thân không mấy để tâm nên giao việc lại cho cô Tôn mới đến.
Cô Tôn đưa bài cho cô Tề, cô Tôn cũng chẳng coi là chuyện quan trọng.
Việc giảng dạy lớp 12 rất nặng nề, năm nào nhà trường chẳng mong có thêm vài học sinh đỗ đại học. Trường Một ở An Khánh thì mạnh nhưng đặt trong toàn thành phố, toàn tỉnh, thậm chí cả nước thì chất lượng vẫn còn kém xa. Năm nay cả trường chỉ có tám người đỗ hệ chính quy, đó còn là tính cả học sinh thi lại.
Kỳ thi đại học tàn khốc như vậy, cạnh tranh gay gắt như vậy, cô Tề không tin một học sinh tốt nghiệp cấp hai có thể đạt tiêu chuẩn.
Vì thế cô không coi trọng bài của Hạ Hiểu Lan, công việc trong trường nhiều nên cô Tề mang bài về nhà chấm.
Ở nhà cũng bận rộn không kém, cô tiện tay đặt sấp bài lên bàn rồi làm việc khác. Hai ngày trôi qua nhưng cô vẫn chưa nhớ ra chuyện đó. Trần Khánh cứ lảng vảng quanh khu giáo viên nhưng cũng không thể xông vào hỏi thẳng vì sao chưa chấm bài.
Chồng cô Tề cũng là giáo viên trong trường. Ký túc xá chật chội nên chỉ đặt vừa một chiếc bàn, hai người phải thay nhau làm việc. Đến ngày thứ ba sau khi Hạ Hiểu Lan thi xong, cô Tề tan làm về thì thấy chồng đang ngồi chấm bài trên bàn.
“Hôm nay lớp anh không thi à ?”
“Không phải lớp anh, anh tiện tay chấm giúp em mấy bài trên bàn. Bài này khá thú vị, sao em chưa từng nhắc đến học sinh này ?”
Lúc này cô Tề mới sực nhớ mình quên mất bài của Hạ Hiểu Lan !
“Một học sinh muốn chuyển lớp, còn chưa học cấp ba, lại đòi thi đại học năm sau. Nhà trường cũng thật là, vì muốn có thêm nhân tố tiềm năng mà ai cũng cho thử…. Bài chắc kém lắm phải không ?”
Chồng cô Tề lắc đầu: “Cũng thú vị đấy nhưng lệch môn nghiêm trọng.”
Chẳng phải là lệch môn nặng sao ?
Môn ngữ văn thì những câu thuộc lòng vốn để lấy điểm lại không làm được, phần đọc hiểu thì tạm ổn, còn bài văn lại khiến người ta sáng mắt. Không lạc đề, còn có chiều sâu, không giống bài của học sinh cấp 3 bình thường.
Môn chính trị thì thảm hại, gần như sai hết nhưng bài tiếng anh lại rất xuất sắc !
Môn tiếng anh mới được tính vào kỳ thi đại học chưa lâu, nhiều học sinh còn chưa nắm rõ 26 chữ cái. Chưa nói đến độ chính xác của bài kiểm tra này, chỉ riêng nét chữ đã đẹp đến kinh ngạc, từng từ viết ra dứt khoát, liền mạch, như thể có thể nhìn thấy sự tự tin qua từng nét bút.
Chồng cô Tề là giáo viên tiếng anh, còn cô là giáo viên ngữ văn lớp 12.
Một bên là ngữ văn, một bên là tiếng anh, kết quả lại ở hai thái cực, vì thế mới nói học sinh này làm bài rất thú vị.
Cô Tề không vui nhìn bài ngữ văn, những kiến thức thuộc lòng đơn giản cũng không nhớ, thái độ học tập thế này là sao ?
Nhưng xem sang các câu khác, Hạ Hiểu Lan lại làm rất nghiêm túc.
Hai vợ chồng chấm xong môn ngữ văn và tiếng anh thì đều thấy kỳ lạ. Đến ngày thứ tư sau khi Hạ Hiểu Lan thi thì cô Tề mới gọi thêm giáo viên các môn khác cùng chấm xong toàn bộ bài.
Cô Tề nhìn vào bảng điểm mà sững người, cô gọi cô Tôn đến, giọng mang theo chút nghi ngờ: “Tiểu Tôn, hôm đó em có trông chặt cô học sinh đó không ? Không có gian lận chứ ?!”
Nhận xét
Đăng nhận xét