Chương 47: Kỳ thi của trường cấp ba huyện

Những ngày tiếp theo, Hạ Hiểu Lan cứ cách một ngày lại mang lươn lên thành phố Thương Đô, tiện đường thì chở thêm bã dầu về.

Cô gần như không phải bận tâm những việc còn lại, Lưu Phân mang bã dầu ra mấy làng gần đó bán, chuyện ly hôn và việc Hạ Hiểu Lan muốn tiếp tục đi học làm Lưu Phân như thay da đổi thịt. Bà bán hàng không lanh lợi bằng con gái nhưng bã dầu đã định giá sẵn, lại không cần tìm khách nên cũng đỡ vất vả, nhà nông nuôi heo đều cần thứ đó.

Còn việc Hạ Hiểu Lan chở lươn thì lại càng đơn giản hơn.

Đồng chí thu mua Chu Phóng ở nhà hàng Hoàng Hà quả thật là một người tốt. Hạ Hiểu Lan chỉ mới nói qua một câu rằng cô còn đang lo tìm đầu ra cho lươn, Chu Phóng lập tức nói có thể giúp. Không ngờ anh ta đã liên hệ được thêm hai nhà hàng khác cho cô, tuy không cùng đẳng cấp với Hoàng Hà nhưng cũng đều là những cái tên có tiếng ở Thương Đô.

Bên nhà khách Thành ủy đặt 20 cân, nhà hàng Hoàng Hà 50 cân, hai nhà hàng còn lại mỗi nơi 20 cân. Cứ cách một ngày, Hạ Hiểu Lan phải chở 110 cân lươn lên thành phố.

Mỗi cân lãi ít nhất 4 hào, 110 cân là khoảng 45 tệ, còn bã dầu thì mỗi chuyến được khoảng 300 cân, một lượt kiếm thêm 18 tệ. Cô còn đưa hai bao thuốc cho bảo vệ xưởng ép dầu và người bán bã cặn trước khi quay về, nhờ vậy giá bã dầu giảm xuống còn 2 xu một cân. Người ta cũng không kiểm soát quá gắt, chỉ tính tiền theo mức 300 cân, cô chở được bao nhiêu thì chở.

Thực ra Hạ Hiểu Lan không đủ sức, chứ nếu khỏe hơn thì 400 cân không thành vấn đề. Chỉ cần thêm 50 cân không tốn vốn, mỗi chuyến đã thêm được 4 tệ. Thực tế mỗi lần cô chở bã dầu về là lãi ít nhất cũng 20 tệ, hai ngày kiếm được 65 tệ, lợi nhuận một tháng đã hơn 900 tệ. Hạ Hiểu Lan dành một phần tiền để duy trì quan hệ nhưng tính chung vẫn có thể coi là khoảng 900 tệ lợi nhuận.

Bên xưởng ép dầu thì có thể đổi người khác đi làm thay hoặc Lưu Dũng, bác bảo vệ biết chiếc xe đạp của cô, chỉ cần nói một tiếng là xong.

Còn việc giao lươn thì phải giải thích cẩn thận, quan hệ chưa đủ thân để đổi người đi thay.

Ví dụ như đồng chí Chu Phóng ở nhà hàng Hoàng Hà, anh ta đều tỏ ra rất nhiệt tình mỗi lần Hạ Hiểu Lan đến giao hàng. Tuy Hạ Hiểu Lan hơi chậm chạp trong chuyện tình yêu nhưng không phải kiểu không hiểu lòng người. Cô mà là kẻ mù giao tiếp thì đã không giữ được vị trí quản lý cấp cao rồi. Chu Phóng nói năng chừng mực nhưng mỗi lần gặp cô đều mặc quần áo khác nhau, kiểu tóc cũng đổi, đến lần thứ ba còn cố ý khoe đồng hồ mới và đôi giày da sáng bóng.

Đàn ông khi muốn gây ấn tượng với người mình thích thì sẽ tìm cách thể hiện ưu điểm, hiển nhiên đồng chí Chu Phóng cho rằng ưu thế của mình là điều kiện gia đình tốt hơn người khác. Phải nói anh ta cũng không ngốc, Hạ Hiểu Lan vất vả buôn bán lươn, chắc chắn điều kiện không dư dả, Chu Phóng chọn cách thể hiện đúng điểm mạnh của mình.

Đáng tiếc là ánh mắt ấy chẳng khác nào liếc mắt đưa tình với người mù, đầu óc Hạ Hiểu Lan toàn công thức với ký hiệu, không có thời gian để ý đến tấm lòng của đồng chí Chu Phóng. Cô vốn xuất thân từ kinh doanh, không hề có thành kiến với người làm thu mua, nhưng dù có muốn tìm một người đàn ông làm thu mua ở thời này thì cô cũng sẽ không chọn Chu Phóng vì đồng hồ mới hay giày da bóng loáng.

Chỉ có thể vì người đó, cô thích người đàn ông đó.

Vì kiếm tiền nên Hạ Hiểu Lan không tiện vạch trần tâm tư của Chu Phóng.

Trước đây cô từng nói mấy cô gái bán hàng xinh đẹp chỉ là bình hoa di động, giờ nghĩ lại lại thấy có thể hiểu được, ai cũng vì cuộc sống, không dễ dàng gì !

“Hiểu Lan, hai hôm nữa em đến sớm nhé. Bạn anh tặng hai vé xem phim, anh muốn…”

“Xin lỗi, hai hôm nữa tôi nhờ cậu tôi đi giao hàng, tôi có việc riêng.”

Chu Phóng còn chưa kịp nói xong đã bị cắt ngang, Chu Phóng chưa kịp thất vọng thì đã hiểu được ý của Hạ Hiểu Lan.

“Cậu em đi giao hàng ?”

Vậy cũng được, cậu là người thân. Nếu có thể tạo chút ấn tượng trước mặt cậu của Hạ Hiểu Lan thì anh ta lại càng gần cô hơn sao ? Dù mới gặp Hạ Hiểu Lan bốn lần nhưng Chu Phóng rất quan tâm Hạ Hiểu Lan.

Chu Phóng chưa từng thấy cô gái nào đẹp như vậy, Hạ Hiểu Lan rất xinh đẹp, dù gặp bao nhiêu lần thì vẻ đẹp rực rỡ đến mức sáng chói ấy luôn làm Chu Phóng khô miệng. Ánh mắt cô long lanh, eo nhỏ mềm, ngực đầy đặn, một người con gái như vậy lại biết làm ăn và lời nói vô cùng đứng đắn.

Không phải kiểu cố tình làm nũng, mà là bản thân giọng nói đã như vậy.

Nếu cô cố ý làm nũng, có lẽ Chu Phóng đã mất kiểm soát, ngày nào cũng đặt 100 cân lươn chỉ để được gặp cô một lần.

Chính sự thoải mái và đứng đắn ấy khiến Chu Phóng như chim công xòe đuôi muốn thu hút sự chú ý cũng không dám nói năng quá trớn.

Bạn đối xử với người khác thế nào, người khác sẽ đối xử lại như vậy.

Quy luật này chỉ đúng khi giao tiếp với người bình thường, tuy Chu Phóng hơi tự phụ nhưng vẫn trong phạm vi người bình thường. Hạ Hiểu Lan cũng không thể vừa để người ta trêu chọc vừa kiếm tiền, dù sao cô cũng là người trọng sinh, vẫn có chút khí chất của mình.

“Đúng, cậu tôi sẽ đi giao. Không phiền chứ ?”

Chu Phóng nào dám nói phiền.

Hạ Hiểu Lan mỉm cười chào rồi rời đi. Chu Phóng đứng ngẩn ra, hồn như bị kéo theo cả người cô. Đến khi hoàn hồn lại thì bóng dáng cô đã biến mất trên con đường, anh ta có chút tiếc nuối: “Quên hỏi cô ấy có việc gì rồi.”

Nếu có thể giúp được thì càng tốt, vừa thể hiện bản lĩnh của mình nữa chứ !

…...

Hạ Hiểu Lan dành một tuần chỉ tập trung học lại toàn bộ sách giáo khoa cấp ba.

Ngữ văn và chính trị tạm thời bỏ qua, tiếng anh không cần ôn lại, trọng điểm vẫn là toán, vật lý, hóa học và sinh học. Sinh học chiếm tỉ lệ điểm nhỏ nên thực ra cô chủ yếu tập trung vào ba môn toán, lý, hóa.

Hạ Hiểu Lan xem lại sách thì phát hiện những kiến thức tưởng như đã quên lại vẫn còn sót lại trong đầu, chính bản thân cô cũng bất ngờ.

Ví dụ như đề toán năm 1984, cô đã tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi mà ký ức ấy vẫn nằm đó, chỉ chờ chìa khóa để mở ra rồi dần nhớ lại gần hết. Kiến thức các môn cũng như vậy, chỉ cần chịu khó ôn lại thì sẽ nhặt nhạnh được những gì đã học ở kiếp trước.

Hạ Hiểu Lan tự tin đầy mình nhưng Trần Khánh lại lo lắng. Hạ Hiểu Lan là đang ôn tập nhưng với Trần Khánh thì Hạ Hiểu Lan đang "học" kiến thức cấp ba.

Kiến thức cấp ba khó hơn cấp hai rất nhiều. Trước đây thành tích cấp hai của Hạ Hiểu Lan cũng không phải xuất sắc gì, không có giáo viên giảng giải nên Trần Khánh sợ cô sẽ không hiểu nổi rồi bỏ luôn việc thi vào trường cấp ba.

Đến ngày hẹn, Trần Khánh thấy Hạ Hiểu Lan đạp xe xuất hiện trước cổng trường thì thở phào nhẹ nhõm.

Vết thương trên trán Hạ Hiểu Lan chỉ còn lại một vết sẹo mờ, cô tự cắt mái che lại, kiểu tóc mái thưa như mấy cô gái chụp ảnh tự sướng trên wechat thời sau, kết hợp với gương mặt xinh đẹp sẵn có, Hạ Hiểu Lan càng thêm phần trong trẻo.

Đẹp quá mức không đứng đắn cũng chẳng biết làm sao, cô cũng đâu muốn vậy.

“Hiểu Lan, em đến rồi.”

Trần Khánh đưa cô vào trường, phải có anh xác nhận thì ông bảo vệ mới cho vào. Hạ Hiểu Lan không để người nhà đi cùng, Lưu Phân nhất quyết bắt cô mặc quần áo mới, vải mua ở huyện do Lưu Dũng mang về, Lý Phượng Mai mượn máy may nhà người ta để may. Kiểu dáng không thời thượng nhưng cả nhà không muốn cô mặc đồ cũ đến trường, sợ bị coi thường.

Hạ Hiểu Lan hiểu nỗi lo lắng đó, kiếp trước chưa từng có ai lo cho cô như vậy.

Hôm nay Hạ Hiểu Lan tràn đầy tự tin, cô cũng không hề lúng túng khi Trần Khánh dẫn cô vào gặp giáo viên.

Cô giáo trẻ không mấy coi trọng kỳ kiểm tra này, chỉ chỉ vào một bàn trong văn phòng: “Đề ở đó, em tự làm đi.”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên