Chương 48: Thái độ làm bài khá ổn
“Cô Tôn…”
Văn phòng người ra kẻ vào thế này, sao có thể coi là thi cử nghiêm túc được ?
Trần Khánh định lên tiếng tranh thủ nói thêm với cô Tôn nhưng Hạ Hiểu Lan ngăn lại: “Anh về lớp học đi, em ngồi đây làm bài. Làm nhanh một chút biết đâu còn kịp giờ căng tin mở cửa.”
Cô Tôn liếc nhìn Hạ Hiểu Lan một cái.
Bây giờ mới là buổi sáng, căng tin của trường phải đến mười hai giờ mới mở, một giờ là đóng cửa. Nhiều nhất cũng chỉ có bốn tiếng, Hạ Hiểu Lan có thể làm xong được mấy môn ?
“Trong lúc làm bài không được ra ngoài, đề thi đều để cả trên bàn rồi.”
Cô Tôn sợ Hạ Hiểu Lan ghi nhớ đề rồi ra ngoài hỏi đáp án, Hạ Hiểu Lan cũng chẳng bận tâm, xem ra bữa trưa hôm nay là không ăn được rồi, cô có giỏi đến đâu cũng không thể làm xong bảy môn trong bốn tiếng.
“Thế trưa anh mang cơm cho em nhé, đưa qua cửa sổ.”
Trần Khánh sợ trong bốn tiếng từ chối, nói xong là chạy đi.
“Cô Tôn, làm phiền thầy rồi.”
Cô Tôn sẽ "giám sát" cô từ đầu đến cuối, chỉ mong Trần Khánh nhớ mang thêm một phần cho thầy. Nghĩ đến trình độ tốt nghiệp cấp hai của Hạ Hiểu Lan, Trần Khánh hẳn đã bỏ không ít công sức để có được cơ hội thi riêng lần này. Còn cô Tôn, một giáo viên trẻ được cử đến trông coi có chút khó chịu cũng là chuyện thường.
Cô Tôn nghe cô nói vậy thì tâm trạng dịu lại phần nào: “Nếu cần đi vệ sinh thì báo thầy. Ở kia có cốc sạch, có thể tự rót nước uống.”
Hạ Hiểu Lan gật đầu rồi kéo ghế ngồi xuống.
Mặt bàn được dọn gọn gàng, ngoài bảy tờ đề thi ra thì không còn gì khác. Hạ Hiểu Lan lấy bút máy và lọ mực mang theo rồi cầm tờ tiếng Anh lên.
Thực sự quá đơn giản.
Câu đầu tiên là phân biệt âm, cho bốn từ và chọn từ có nguyên âm khác.
“for, word, born, torn.”
Hạ Hiểu Lan suýt nữa thì bật khóc.
Ông trời đưa cô trở về năm 1983, có lẽ thật sự muốn cô làm lại cuộc đời một cách rực rỡ. Chỉ cần sớm nửa năm thôi, cô đã có thể tham gia kỳ thi đại học năm 1983, làm gì có chuyện Hạ Tử Dục bay lên cành cao hóa phượng hoàng, còn “Hạ Hiểu Lan” lại bị dẫm xuống bùn đất chứ.
Cô gạch một nét dưới chữ “word”.
Hạ Hiểu Lan chỉ mất hai mươi phút một bài tiếng anh sau đó cô làm đề toán.
Văn phòng tấp nập người ra vào, còn Hạ Hiểu Lan chỉ cúi đầu làm bài, viết không ngừng. Thái độ đó khiến cô Tôn cũng phải ngạc nhiên, không phải nói chỉ là học sinh tốt nghiệp cấp hai sao, có thể làm đề của học sinh lớp 12 ? Đúng lúc Hạ Hiểu Lan xin đi vệ sinh, cô Tôn đứng dậy đi cùng, thầy để toàn bộ bài thi của cô vào ngăn kéo rồi khóa lại trước khi rời đi.
Hạ Hiểu Lan đang làm đến đề ngữ văn, cô để trống rất nhiều câu thuộc lòng. Cô Tôn âm thầm lắc đầu, trình độ này mà còn muốn vào học ở trường Một rồi thi đại học năm sau ?
Chi bằng đăng ký học lại từ lớp 10, ba năm sau đỗ được đã là rạng danh tổ tiên.
Cô Tôn lắc đầu, đưa Hạ Hiểu Lan đi vệ sinh, gần như không còn hy vọng gì vào kết quả của cô nữa. Đến mười hai giờ trưa thì Hạ Hiểu Lan đã làm xong ba môn tiếng anh, toán và ngữ văn. Toán không đơn giản, Hạ Hiểu Lan không thể nhìn một cái là ra đáp án, cô quên rất nhiều công thức, phải làm nháp rất nhiều mới tính ra kết quả.
Tuy cô không làm được phần thuộc lòng của ngữ văn nhưng phần đọc hiểu thì phát huy khá ổn.
Phần viết cũng tốn thêm chút thời gian.
“Tiểu Tôn, không đi ăn à ? Hay để tôi trông giúp cho ?”
Một thầy giáo nam cười hiền đi vào, quan tâm hỏi han.
“Thầy Triệu, thầy đi ăn đi, lát nữa tôi đi sau.”
Việc Hạ Hiểu Lan làm đúng hay sai là một chuyện nhưng theo quan sát của cô Tôn thì đáng ghi nhận thái độ chăm chú làm bài từ đến cuối của cô. Cô Tôn định đợi cô làm thêm một lúc rồi dẫn cô đến căng ti, thời buổi này giáo viên cũng chẳng dư dả gì nhưng mời Hạ Hiểu Lan ăn hai cái bánh bao thì không thành vấn đề.
Đề thi thì dễ xử lý, khóa lại là xong. Cô Tôn định mang theo chìa khóa, coi như vẫn luôn "giám sát" Hạ Hiểu Lan, không cho cô tiếp xúc với ai, muốn gian lận cũng không được.
Thầy Triệu còn định khuyên thêm nhưng cô Tôn lại là người rất có trách nhiệm. Hai người còn đang giằng co thì Trần Khánh đứng bên ngoài gọi: “Cô Tôn….à, em chào thầy Triệu !”
Trần Khánh mua đồ ăn ở căng tin cho Hạ Hiểu Lan, phải nói Trần Khánh được giáo dục rất tốt, anh tinh ý hơn các bạn cùng lứa, còn nhớ mua thêm phần cho cô Tôn. Hạ Hiểu Lan còn phải làm bài, sợ làm bẩn giấy thi nên anh chỉ mua loại bánh bao không có súp bên trong.
“Cô Tôn vất vả rồi, em có mua cho cô.”
Cô Tôn nhất quyết đưa phiếu cơm cho Trần Khánh nhưng rồi thầy Triệu chen vào: “Tiểu Tôn cứ ăn đi, tôi nghe chuyện Trần Khánh đề cử một học sinh tốt nghiệp cấp hai muốn thi chuyển lớp rồi. Nhà trường giao việc này cho thầy, làm ảnh hưởng đến công việc giảng dạy hôm nay, ăn hai cái bánh bao của học sinh thì có đáng gì !”
Cô Tôn không nghe, vẫn nhét phiếu cơm vào tay Trần Khánh rồi mới nhận bánh.
“Trò Hạ, lại đây ăn rồi làm tiếp.”
Hạ Hiểu Lan thấy cô Tôn gọi mình thì mới đặt bút xuống, lúc nãy cô ngồi quay lưng ra cửa, đến khi quay đầu lại mới lộ rõ gương mặt, thầy Triệu lập tức sững người.
Anh chưa từng thấy cô gái nào đẹp đến vậy.
Thầy Triệu lưng chừng sự nghiệp, dạy học vài năm đã để ý cô giáo Tôn mới chuyển đến. Cô Tôn da trắng, mặt tròn, mắt cong như trăng khuyết, cười lên rất dễ gần, dù có nghiêm mặt cũng chẳng khiến ai sợ. Thầy Triệu vốn nghĩ cô giáo trẻ dễ ngại, từ khi cô đến trường huyện đã tìm cách theo đuổi, nhưng khi đặt cạnh Hạ Hiểu Lan thì không thể so sánh.
Bỗng thầy Triệu thở gấp.
Hạ Hiểu Lan đặt bài thi xuống, đi rửa tay, thầy Triệu cứ nhìn chằm chằm.
Cô Tôn khẽ ho hai tiếng, thầy Triệu mới giật mình, cũng không còn tâm trí rủ cô đi ăn nữa, thầy lúng túng rời khỏi phòng.
Hạ Hiểu Lan ăn xong bánh bao thì tiếp tục làm bài, Trần Khánh sợ ảnh hưởng đến cô nên không ở lâu. Anh nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cô thì không khỏi thắc mắc kỳ thi này không gây áp lực gì cho cô sao…Chẳng lẽ đề dễ đến vậy sao ?
Trần Khánh rời đi, đến hai giờ rưỡi chiều thì Hạ Hiểu Lan làm xong toàn bộ bài thi và nộp cho cô Tôn.
“Cô Tôn, khi nào em có thể biết kết quả ạ ?”
Cô Tôn nghĩ riêng bài ngữ văn bỏ trống nhiều như thế mà còn qua được thì đúng là chuyện lạ. Ngữ văn vốn là môn dễ lấy điểm nhất nhưng thái độ làm bài của Hạ Hiểu Lan rất nghiêm túc, giữa chừng cũng không có chuyện gì xảy ra nên cô Tôn cũng không ghét cô.
“Em để lại địa chỉ nhà đi. Trần Khánh quen em nhỉ ? Nếu đỗ thì cậu ấy sẽ báo tin.”
Chứ còn cách nào khác ?
Năm 1983, ngay cả nhà trưởng làng của làng Thất Tỉnh cũng chưa chắc có nổi một chiếc điện thoại bàn.
Hạ Hiểu Lan gật đầu: “Làm phiền cô rồi, em chào cô.”
Hạ Hiểu Lan định nói với Trần Khánh một tiếng nhưng lớp của anh đang kiểm tra nên cô chỉ vẫy tay chào rồi quay về.
Dù sao nếu cô đỗ vào trường huyện thì còn nhiều cơ hội cảm ơn Trần Khánh.
Nhận xét
Đăng nhận xét