Chương 17: Anh, yêu từ cái nhìn đầu tiên luôn à ?

Ánh mắt Châu Thành nhìn Hạ Hiểu Lan có ý trêu chọc, như muốn níu cô lại gần.

Tuy Hạ Hiểu Lan chưa từng ăn thịt heo nhưng ít ra cũng đã thấy heo chạy, cô hiểu rất rõ loại ánh mắt đó. Châu Thành có thiện cảm với cô, hơn nữa còn chẳng hề che giấu.

Hạ Hiểu Lan hiểu cái thế giới trọng ngoại hình này, một người đàn ông rất khó mà chán ghét khi nhìn thấy gương mặt của cô, nếu không hôm nay sao lại rước họa vào thân.

Châu Thành và Khang Vĩ là ân nhân cứu mạng của cô, Hạ Hiểu Lan thẳng thắn, cũng không làm bộ làm tịch: “Có làm phiền hai anh quá không ?”

“Không phiền. Bọn tôi chạy đường dài mấy ngày rồi, cũng định nghỉ chân giữa đường. Đưa cô về nhà xong, chúng tôi quay lại huyện cũng được.”

Khang Vĩ há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.

Anh Thành chưa từng kiên nhẫn nói chuyện với con gái như vật, biết bao cô gái theo đuổi anh nhưng anh còn chẳng buồn liếc mắt. Lúc nãy trên đường cũng đâu có nói sẽ nghỉ lại An Khánh, xe thì đang chở đầy hàng, về Bắc Kinh càng sớm càng tốt,

Khang Vĩ lén nhìn Hạ Hiểu Lan, đẹp thật đấy…chẳng lẽ người chẳng mấy khi để ý với phụ nữ như anh Thành cũng động lòng rồi ?

Cậu không dám nói ra, chỉ vội vàng phụ họa: “Không phiền đâu, cô xem, giờ này mà đi một mình nguy hiểm biết bao. Nhỡ đám lưu manh kia còn đồng bọn thì sao ? Cô yên tâm, bọn tôi chắc chắn không phải người xấu, chẳng phải đồn công an đã ghi lại hồ sơ rồi sao !”

Nếu còn từ chối nữa, e là giống như đang đề phòng ân nhân là kẻ xấu.

Hạ Hiểu Lan nhìn chiếc xe tải Đông Phong lớn đỗ bên đường, nhất thời không biết mình nên ngồi ở đâu.

Châu Thành nhét chiếc xe đạp của cô vào tay Khang Vĩ: “Cậu ra phía sau đi, tiện trông luôn đống hàng.”

Trái tim Khang Vĩ lạnh toát.

Nhưng Khang Vĩ không dám cãi lại Châu Thành, cậu chỉ đành bê chiếc xe đạp của Hạ Hiểu Lan đặt lên thùng xe. Thùng xe chất đầy những thùng hàng, cậu loay hoay mãi mới leo lên được.

Hạ Hiểu Lan định mở miệng nói mình ra phía sau ngồi cũng được nhưng nghĩ đến việc người ta chở hàng, có lẽ cũng không tiện để cô lên đó, hoặc là họ chưa thật sự tin tưởng cô.

Cô bèn ngồi vào ghế phụ, chiếc xe Đông Phong chậm rãi lăn bánh.

Rời khỏi quốc lộ, con đường dẫn vào làng Thất Tỉnh gập ghềnh khó đi, nhiều đoạn bánh xe ép sát mép đường, nhìn thôi cũng thấy nguy hiểm.

Hạ Hiểu Lan thỉnh thoảng chỉ đường cho Châu Thành, quả thật xe ô tô đi nhanh hơn xe đạp rất nhiều, quãng đường đi bộ mất hai tiếng, đi xe đạp một tiếng, vậy mà xe tải Đông Phong chỉ cần nửa tiếng là tới nơi.

“Phía trước là nhà tôi rồi, xe không vào được trong làng, anh dừng ở đây là được.”

Hạ Hiểu Lan chỉ tay về phía làng Thất Tỉnh.

Đâu đâu cũng là cảnh mọi người bận rộn ngoài ruộng, họ đang thu gom lúa đã tuốt, tranh thủ khi trời chưa tối hẳn mà chất vào bao tải rồi vác từng bao về nhà.

Những làn khói bếp chậm rãi bốc lên.

Ngày thường chỉ ăn hai bữa nhưng vào mùa vụ thì chắc chắn phải ăn ba bữa một ngày, bữa nào cũng phải chắc bụng, nếu không thì ai mà đủ sức làm việc nặng nhọc như vậy ?

Vốn dĩ hôm nay Hạ Hiểu Lan định về sớm nấu cơm nhưng vì phải trình báo sự việc ở đồn công an trình nên về trễ. Trong lòng cô có chút sốt ruột, Châu Thành cũng nhận ra điều đó.

Khi cô vừa xuống xe thì anh bỗng hỏi: “Ngày mai cô vẫn lên huyện An Khánh chứ ?”

Gặp chuyện như hôm nay, e là người bình thường đã sợ đến mất vía, chưa chắc dám tiếp tục buôn bán.

Cho dù vẫn bán trứng, cũng phải nghỉ vài ngày để bình tĩnh lại.

Nhưng Châu Thành cảm thấy Hạ Hiểu Lan không giống những cô gái khác, nhìn thì yếu đuối nhưng thực ra lại khá gan dạ.

Quả nhiên Hạ Hiểu Lan không cần suy nghĩ: “Đương nhiên là đi. Anh Châu, tối nay các anh ở nhà khách huyện đúng không ? Ngày mai tôi ghé tìm, tiện mang bữa sáng cho hai anh.”

Châu Thành vốn mang vẻ ngang tàng bất cần, vậy mà nét mặt giãn ra khi nghe xong lại, cảm thấy cô gái này cũng biết điều.

“Về đi. Ngày mai đừng ra ngoài quá sớm, không an toàn.”

Hạ Hiểu Lan dắt xe, quay người rời đi.

Khang Vĩ lúng túng tiến lại gần: “Anh Thành….anh thật sự để ý cô ấy rồi à ?”

Châu Thành không nói gì, Khang Vĩ ôm đầu than thở còn công lý nào nữa không ! Rõ ràng là cậu để mắt trước, nhớ nhung suốt dọc đường, vậy mà bị anh Thành nẫng tay trên mất rồi !

…..

Hạ Hiểu Lan dắt xe đạp đi về nhà.

Lưu Phân lo lắng đứng ngồi không yên, hôm nay cô về muộn, cả nhà làm xong việc đồng áng vẫn chưa thấy cô đâu, bà đang định ra ngoài tìm thì vừa hay Hạ Hiểu Lan trở về.

Dù cô đã chỉnh lại quần áo nhưng mùi tanh của trứng vỡ vẫn không giấu nổi.

“Con bị ngã trên đường nên phải dắt xe về, trứng vỡ khá nhiều.”

Hạ Hiểu Lan chủ động nói, Lưu Phân nào còn tâm trí để ý đến trứng, bà vội vàng kéo cô lại xem xét: “Có đau chỗ nào không ? Để mẹ xem kỹ nào !”

Hạ Hiểu Lan xoay một vòng tại chỗ, còn nhảy lên hai cái: “Con thật sự không sao, trên đường gặp hai đồng chí tốt bụng, họ cho con đi nhờ một đoạn. Ngày mai tiện thể con mang bữa sáng qua cảm ơn họ.”

“Hay ngày mai con nghỉ một hôm đi ?”

“Con đã hứa rồi, phải mang bữa sáng cho người ta chứ. À đúng rồi, tối nay con ăn ở huyện rồi. Mẹ, nhà mình tối nay ăn gì vậy ?”

Gặt lúa không chỉ mệt nà mồ hôi và vụn cỏ dính bết vào người, ngứa ngáy khó chịu vô cùng. Lưu Dũng và Lý Phượng Mai vội vàng đi tắm rửa, Lưu Phân vừa nấu cơm vừa trông Đào Đào, bà thấy Hạ Hiểu Lan về thì giục cô đi tắm.

Đào Đào chạy vòng quanh Hạ Hiểu Lan, líu ríu không ngừng: “Chị Hiểu Lan, bao giờ chị dẫn em lên huyện chơi vậy ?”

Thằng bé nhìn cô bằng ánh mắt mong chờ, y như một chú chó con Bắc Kinh*, Hạ Hiểu Lan không nhịn được mà véo nhẹ má nó: “Chị còn bận kiếm tiền, đâu rảnh chơi với em. Nhưng nếu em ngoan ngoãn thì ngày mai chị mang quà về cho.”

(*: hay còn gọi là chó Pekingese, là giống chó lông xù nhỏ của trung quốc)

Đào Đào đảo mắt, nó rất muốn lên huyện, thực ra là muốn được đi theo Hạ Hiểu Lan. Nhưng cha đã dặn chị Hiểu Lan lên huyện là để làm ăn, không được làm phiền. Hơn nữa cô hứa sẽ mang quà về nên nó thấy mãn nguyện rồi.

Đào Đào chìa tay ra: “Em không tin đâu, trước đó chị cũng nói sẽ dẫn em lên huyện, cuối cùng sáng sớm lại lén đi mất. Mình ngoéo tay đi !”

Đào Đào giơ ngón út lên, Hạ Hiểu Lan chỉ đành móc ngón út của mình vào.

Hai người móc tay rồi ngón cái chạm vào nhau.

“Ngoéo tay treo cổ, trăm năm không đổi, ai nuốt lời là chó con !”

Đùng lúc Lưu Dũng vừa tắm xong bước ra: “Thằng nhóc thối kia, nói chuyện với chị mà không lớn không nhỏ, con bảo ai là chó con hả ?”

Nếu Hạ Hiểu Lan là chó con, vậy ông cậu này là chó sao ?

Lưu Dũng đuổi theo đánh Đào Đào, Hạ Hiểu Lan cố nhịn cười chạy lại can: "Cậu ơi, con với Đào Đào chỉ đùa thôi, không sao đâu, trẻ con mà.”

Lưu Dũng làm việc cả ngày đã mệt rã rời, vốn chỉ làm bộ đuổi một chút, ông nghe Hạ Hiểu Lan nói vậy thì bật cười: “Cái giọng này của con, cứ như người lớn vậy. Bản thân còn là con nít thôi !”

Con gái mười tám tuổi đã có thể lấy chồng rồi.

Nhưng với Lưu Dũng thì đứa cháu này vẫn còn bé bỏng lắm.

Nghĩ mà thương, sinh ra trong nhà họ Hạ, người thân thiên vị, cha thì vô dụng, lại không chịu để cậu nuôi, cứ phải tự mình gánh vác cả gia đình.

Lưu Dũng thở dài: “Hôm nay con thật sự bị ngã à ? Cậu không giống mẹ con đâu."

Hạ Hiểu Lan càng tiếp xúc thì càng nhận ra cậu mình là người rất tinh ý.

Cô cũng không giấu, kể lại chuyện hôm nay: “Bọn đó còn đi dò hỏi lai lịch của con từ trước, cậu nói xem, chẳng lẽ tiếng xấu của con đã lan tới tận huyện rồi ?”

Cô bán trứng thì bán trứng, chẳng lẽ gặp ai cũng tự giới thiệu mình là Hạ Hiểu Lan làng Đại Hà à ? Lưu Dũng nghe xong cũng thấy rùng mình, cảm giác có gì đó không ổn: “Ngày mai ta lên huyện hỏi thử. Cũng tiện cảm ơn hai người cứu con, con bé này, mời người ta ăn hai bữa là xong chuyện à ?”

“Còn việc đồng áng….”

“Không sao, ta nhờ người khác làm giúp, không lỡ mùa thu hoạch đâu.”

Lưu Dũng ăn xong bữa tối thì ra ngoài. Hạ Hiểu Lan kể chuyện sáng mai phải mang đồ ăn cảm ơn người ta với mẹ. Nói thì hay, chứ cô chỉ giỏi nói mồm, xào vài món còn tạm, chứ bảo cô hấp bánh bao thì đến bột còn chưa biết cách ủ.

Thời này đâu có bột nở sẵn như sau này, dùng kiềm còn đỡ, đa phần là dùng men chua truyền thống, mà cái đó thì cô không kiểm soát được liều lượng.

Lý Phượng Mai đứng bên cạnh xen vào: “Mấy hôm trước có ngâm ít củ cải chua rồi, băm thêm ít thịt heo trộn vào, làm bánh bao nhân thịt heo củ cải chua mang đi.”

Nhân thịt sao ? Hạ Hiểu Lan chưa từng nghĩ tới, thời buổi này có chút mùi thịt là đã tốt lắm rồi, nhà nào mà dám ăn nhân toàn thịt, đúng là quá xa xỉ !

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên