Chương 18: Sủi cao nhân thịt heo củ cải chua
An Khánh là nơi giao thoa giữa nam bắc nên thói quen ăn uống cũng ảnh hưởng từ cả hai miền.
Người dân ở đây ăn cơm là chính nhưng cũng không xa lạ với mì bột, diện tích trồng lúa mì chỉ kém lúa nước một chút, mỗi mùa nộp lương thực thì lúa mì là thứ không thể thiếu. Bột mì mà người nông thôn ăn đều do tự tay xay, họ dùng bột đó làm bánh bao, bánh màn thầu hay sủi cảo, màu sắc thì không thể trắng mịn như bột Phú Cường, lại càng không thể sánh với loại bột tinh luyện.
Ăn vào thì độ mềm mịn cũng kém hơn, nhưng bù lại hương thơm nguyên bản của lúa mì lại đậm đà.
Mợ của Hạ Hiểu Lan muối dưa chua rất khéo.
Củ cải đỏ ruột trắng là nguyên liệu chính, nước muối dưa có muối, có đường đỏ, Lý Phượng Mai còn cho thêm vài quả ớt đỏ. Dưa muối ra vị chua ngọt xen chút cay nhẹ, rất đưa cơm, dưa muối kho với thịt thì hết nước chấm.
Nhào bột là việc của Lưu Phân, còn Hạ Hiểu Lan đảm nhiệm phần trộn nhân. Vì thế cô dậy sớm hơn thường lệ một tiếng, cô rửa rồi băm ở trong bếp, gói hai cân sủi cảo đầy nhân thịt. Trong nhà chỉ có từng ấy thịt, cô xếp đầy hai cốc tráng men sủi cảo, bản thân chỉ ăn qua loa vài cái, còn lại đều để dành cho Đào Đào vẫn còn chưa dậy.
Cô còn thấy có chút áy náy: “Chiều nay con về sẽ mua thêm ít thịt.”
Thịt thì đúng là đắt nhưng mỗi ngày ăn một cân cũng không phải là không kham nổi.
Hạ Hiểu Lan hiểu rõ tiền là phải dành dụm nhưng cũng không thể vì kiếm được tiền mà không nỡ tiêu. Cô có thể không mua quần áo đẹp, không dùng kem dưỡng da, mọi thứ cá nhân đều giản lược nhưng tuyệt đối không thể để người nhà mình đói.
Lý Phượng Mai giục cô đi: “Cậu con thu xếp xong hết rồi, đang đợi ở ngoài cửa đấy, đi nhanh đi. Mua thịt làm gì, hôm qua mợ đã dặn người bán thịt để lại nửa cái gan heo rồi, hai cậu cháu nhớ về sớm.”
Nhà Lưu Dũng gặt gần xong rồi, hôm nay phải nhờ thêm người đến giúp, buổi tối Lý Phượng Mai chắc chắn sẽ nấu vài món tử tế đãi mọi người.
Lưu Dũng đã đóng gói xong số trứng, đẩy xe đạp đứng đợi cô.
“Con quay lưng lại ngồi lên yên sau, cẩn thận đừng giẫm vỡ trứng trong hai cái sọt hai bên. Tối qua mẹ con vừa dọn trứng vỡ vừa xót của đấy.”
Mấy chục quả trứng bị vỡ, sao mà không đau lòng cho được ?
Số trứng ấy đâu phải nhặt không từ ổ vịt hoang, tất cả đều là đi thu mua bằng tiền, Hạ Hiểu Lan đi khắp làng trên xóm dưới cũng chẳng dễ dàng gì. Người ta vẫn nói thập niên 80 đầy rẫy cơ hội nhưng dù tiền có dễ kiếm đến đâu, cũng phải đổi bằng mồ hôi và sự cần cù.
Hạ Hiểu Lan ôm hai cốc tráng men vào lòng, ngồi vững trên yên sau.
Lưu Dũng bật cười: “Sáng ăn mấy cái sủi cảo chưa no phải không ? Cố nhịn chút đi, đến huyện An Khánh rồi cậu dẫn con đi ăn ngon !”
Hạ Hiểu Lan nghĩ chuyến lên huyện lần này của Lưu Dũng, ngoài việc dò hỏi tin tức thì còn nghiêm túc cảm ơn Châu Thành và Khang Vĩ. Dù ở thời nào, cách bày tỏ lòng biết ơn cũng khó tránh khỏi một bữa cơm thịnh soạn. Chỉ là bữa này của Lưu Dũng chắc chắn không đơn giản như một bát mì nước nữa.
Hạ Hiểu Lan cứ thấy áy náy khi nghĩ đến việc chưa trả xong số vốn đã mượn của cậu, giờ lại để cậu tốn kém thêm.
“Cậu à, cậu tốt với con quá.”
Tuy người đàn ông trước mặt có vóc dáng nhỏ bé nhưng lại giống một “người cha” hơn cả Hạ Đại Quân cao lớn kia.
Lưu Dũng cúi đầu đạp xe, trong lòng thầm nghĩ con bé này lại nói linh tinh rồi.
Ông thương Hạ Hiểu Lan chẳng khác nào thương đứa con trai Đào Đào của mình, đều là con cháu nhà họ Lưu, sao có thể không thương cho được ?
Chỉ tiếc là nếu ông sớm tỉnh ngộ thì bây giờ cả nhà đã có thể sống đủ đầy, đâu đến nỗi để Hạ Hiểu Lan phải vất vả kiếm từng đồng tiền từ việc buôn bán trứng như thế này !
Lưu Dũng đạp xe được nửa đường thì đã thấy một người đứng chờ ven đường từ xa, trong lòng lập tức cảnh giác. Trời còn chưa sáng hẳn, nhóc con nhà ai lại rảnh rỗi lảng vảng ở đây thế này, chẳng lẽ là đồng bọn của đám lưu manh hôm qua đứng ở đoạn đường bắt buộc phải đi qua để gây sự với cháu gái ông ?!
“Hiểu Lan, con nhìn xem người phía trước, có quen không ?”
Hạ Hiểu Lan rướn cổ nhìn, mái tóc húi cua đặc trưng cùng gương mặt khiến người ta nhìn một lần là nhớ, ngoài Châu Thành thì còn ai nữa ?
“Là anh Châu Thành, hôm qua chính anh ấy và một người nữa đã cứu con !”
Lưu Dũng vội bóp phanh, Hạ Hiểu Lan nhảy xuống: “Anh Châu, sao anh lại ở đây ?”
Sương sớm đã làm ướt cả vai áo Châu Thành, cũng không biết anh đã đứng đợi ở đây bao lâu, chỉ thấy dưới đất rải rác bảy tám mẩu thuốc lá.
Châu Thành thấy Hạ Hiểu Lan thì ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất rồi giẫm mấy cái: “Tôi đã bảo cô ra khỏi nhà muộn một chút sao ?”
Anh lại liếc nhìn Lưu Dũng, Hạ Hiểu Lan vội vàng giới thiệu: “Đây là cậu của tôi, ông nói muốn đến cảm ơn hai anh. Cậu, đây là anh Châu Thành.”
Châu Thành thoáng lúng túng.
Hạ Hiểu Lan cao ráo trắng trẻo, còn Lưu Dũng thì thấp bé và da sạm đen, nói là cậu cháu thì không đúng lắm. Nhanh như vậy đã gặp phụ huynh, Chu Thành không kịp chuẩn bị, nhưng anh vốn là người tùy hứng, không câu nệ nên vừa mở miệng đã thuận theo cách xưng hô của Hạ Hiểu Lan:
“Cháu chào cậu, cháu là Châu Thành.”
Thằng nhóc này trông sáng sủa đấy.
Châu Thành cao phải tầm một mét tám lăm, vốn dĩ có chút lêu lổng nhưng vừa đứng thẳng lưng lên thì trông vô cùng rắn rỏi.
Chỉ là khi nói chuyện, Lưu Dũng phải ngẩng đầu nhìn, cũng hơi mỏi cổ.
Lưu Dũng tươi cười niềm nở: “Đồng chí Châu Thành, thật sự cảm ơn cậu. Tôi ở nhà đã nói rồi, thế nào cũng phải dẫn Hiểu Lan đến cảm ơn hai cậu. Con bé này không hiểu chuyện, ơn cứu mạng mà chỉ mời một bát mì là xong sao ? À đúng rồi, còn đồng chí Khang Vĩ đâu ?”
Sáng sớm không ngủ, đứng giữa đường đợi mòn mỏi ?
Lưu Dũng vẫn cười hiền hậu, ông hiểu rõ ơn cứu mạng không thể dùng một bát mì để trả nhưng cũng không thể vì thế mà đền đáp bằng cháu gái mình.
Tuy chỉ là cậu nhưng ông có thể đứng ra bảo vệ Hạ Hiểu Lan, đủ thấy tình cảm cậu cháu rất sâu đậm. Châu Thành cũng không dám sơ suất: “Bọn cháu ở nhà khách huyện An Khánh, còn chở theo một xe hàng nên Khang Vĩ ở lại trông. Nghe Hiểu Lan nói hôm nay vẫn phải vào huyện, cháu sợ đám lưu manh hôm qua còn có đồng bọn nên ra đây chờ cô ấy.”
Lưu Dũng gật đầu: “Đi thôi, vào huyện rồi nói tiếp.”
Châu Thành đến để đón Hạ Hiểu Lan, Lưu Dũng không nằm trong kế hoạch của anh. Nhưng giờ đã có Lưu Dũng ở đây, Châu Thành đành phải nghiêm chỉnh nói chuyện cho ra dáng. Anh nhận lấy chiếc xe đạp chở trứng từ tay Lưu Dũng, chậm rãi dắt đi, cố gắng không liếc nhìn Hạ Hiểu Lan.
Đến khi cả ba vào tới huyện thì Châu Thành cũng đã nắm được đại khái tình hình của cô.
Anh biết cô và mẹ tạm thời ở nhà cậu, mấy hôm trước mới bắt đầu buôn trứng. Vì mùa vụ bận rộn, trong nhà không có thêm người phụ nên Hạ Hiểu Lan thường đi một mình, hôm qua mới gặp phải đám lưu manh.
Châu Thành khẽ nhíu mày, một cô gái vừa xinh đẹp vừa mềm mại đi khắp nơi thu mua trứng, chẳng phải tự đẩy mình vào nguy hiểm sao ?
Khi đến nhà khách, Khang Vĩ đã trông ngóng đến mòn mắt.
Ánh mắt cậu sáng lên khi thấy Hạ Hiểu Lan nhưng khi thấy Châu Thành đứng bên cạnh thì lại ủ rũ.
Hạ Hiểu Lan đưa phần sủi cảo nhân thịt heo và củ cải chua cho Khang Vĩ rồi giới thiệu cậu mình. Khang Vĩ không suy nghĩ gì đã gọi theo: “Chào cậu ạ.”
Châu Thành ho khẽ một tiếng: “Gọi linh tinh cái gì, cậu phải gọi là chú Lưu.”
Lưu Dũng không nói gì.
Ông nhìn rõ rồi, thằng nhóc Châu Thành này chẳng thèm giấu tâm tư của mình !
Nhận xét
Đăng nhận xét