Chương 20: Cô ấy sẽ là chị dâu của cậu sớm thôi

 Hạ Hiểu Lan vốn tưởng mình đã đủ nổi tiếng rồi nhưng cô đã sai !

Phụ nữ với nhau khó tránh khỏi so sánh, dù cô có khéo miệng đến đâu cũng không bằng việc Châu Thành đứng đó là việc buôn bán tốt lên hẳn. Anh chẳng biết nói lời đùa cợt, vậy mà mấy bà thím vẫn cứ thích chen lại gần rồi hỏi han đủ chuyện. Họ thấy tính tình anh cũng không tệ, nếu không phải vì gương mặt Hạ Hiểu Lan quá nổi bật, con gái với cháu gái trong nhà họ cộng lại cũng chẳng ai bì được, e là đã có người nóng lòng muốn mai mối cho Châu Thành rồi.

Ngay cả những bà nội trợ vốn quen keo kiệt cũng hào phóng hơn. Hạ Hiểu Lan nhớ có một chị hôm qua mới mua 20 quả trứng, vậy mà hôm nay lại mua thêm !

Cô thật sự quá ngây thơ, còn tưởng thị trường tiêu thụ ở huyện An Khánh đã bão hòa. Nào ngờ đứng ngoài cổng xưởng cơ khí với Châu Thành chưa đầy một tiếng, số trứng cô mang theo đã bán sạch veo.

Hạ Hiểu Lan chợt nghĩ nếu bỏ mặc Châu Thành ở đây rồi chạy về làng Thất Tỉnh lấy thêm một chuyến trứng nữa thì hình như không được hay cho lắm.

Hai người rời khỏi cổng xưởng, Châu Thành cứ như muốn nói lại thôi, cuối cùng anh vẫn không nhịn được: “Một quả trứng cô lãi được bao nhiêu ?”

“Một xu thôi, chắc anh chê việc làm ăn nhỏ nhặt lắm nhỉ.”

Chu Thành nói mình là lái xe nhưng Hạ Hiểu Lan nửa tin nửa ngờ. Người này ăn mặc không hề trau chuốt, vậy mà trên cổ tay lại đeo một chiếc đồng hồ Rolex đắt tiền. Vậy mà Rolex bị nhiều người gắn mác là đồng hồ của dân mới giàu ở thời sau, nhưng việc kiểm soát vàng rất nghiêm ngặt ở những năm 80, nhiều loại đồng hồ cao cấp vỏ vàng không được phép nhập khẩu, vì thế Rolex trở thành dòng đồng hồ nhập khẩu thuộc "hạng nhất".

E là chẳng mấy ai ở huyện An Khánh này nhận ra giá trị thật của chiếc đồng hồ ấy.

Hạ Tử Dục đi học mang theo toàn bộ gia sản nhà họ Hạ đi, cũng chỉ hơn 500 tệ. Trong khi đó chiếc Rolex trên tay Châu Thành, mẫu bản cơ bản nhất cũng phải hơn tám trăm tệ vào năm 1983.

Đó là mức chi tiêu của một người lái xe tải sao ?

Hạ Hiểu Lan phải bán hơn tám vạn quả trứng mới đổi được một chiếc đồng hồ của Châu Thành. Nếu mỗi ngày đều kiếm được 10 tệ, không ăn không uống thì cũng phải gần ba tháng mới đủ tiền mua một chiếc Rolex mẫu cơ bản.

Cô còn là người làm kinh doanh cá thể, chứ bình thường công nhân thành thị chỉ kiếm được vài chục tệ mỗi tháng, 800 tệ phải dành dụm đến hai năm. Hạ Hiểu Lan nghĩ đến đây thì không thấy khó chịu nữa, khoảng cách giữa cô và Châu Thành thực sự quá lớn, Châu Thành cũng không nói là chê cô.

Trời nắng gắt nên hai người đi đến mướt mồ hôi dù chưa đến mười giờ.

“Bán trứng vất vả quá. Nếu cô muốn làm ăn thì có thể làm cùng Tiểu Vĩ…”

Mới quen nhau chưa đến hai mươi bốn giờ mà Châu Thành đã bắt đầu tính đường cho cô.

Anh không hề nói việc buôn bán là không tốt, nếu chê thì khác gì nói chuyện viển vông, chỉ là anh muốn tìm một con đường nhẹ nhàng hơn cho Hạ Hiểu Lan. Một cô gái trẻ như cô, lại xinh đẹp nổi bật, đi bán trứng thế này thực sự quá vất vả.

“Được thôi, đợi tôi tích đủ vốn, nhất định sẽ hỏi anh Khang Vĩ xem có thể góp vốn chung không.”

Hạ Hiểu Lan nhanh chóng cắt ngang lời Châu Thành.

Cô có tầm nhìn vượt thời đại, chẳng lẽ lại phải dựa vào sự thương hại của đàn ông để sống sao ?

Cô ghi nhận tấm lòng của Châu Thành, nếu cơ hội đến thì cô cũng muốn nắm thật chặt, nhưng tuyệt đối không phải kiểu mặt dày đi chiếm lợi từ người khác. Một bát mì mời qua lại thì không sao nhưng vô duyên vô cớ người ta lại chia sẻ con đường kiếm tiền với mình, dù có nhận thì cô cũng chẳng thể yên lòng.

Châu Thành khẽ gật đầu.

Bề ngoài Hạ Hiểu Lan nhìn thì mềm mại yếu đuối nhưng bên trong lại ẩn chứa một niềm kiêu hãnh.

Châu Thành không có nhiều kinh nghiệm theo đuổi con gái nhưng cũng hiểu Hạ Hiểu Lan sẽ không thích việc anh tự ý sắp đặt thay cô.

“Vậy thì đợi khi cô tích đủ vốn rồi tính tiếp. Con đường làm ăn bên chỗ Tiểu Vĩ cũng không dễ gì mất đi trong thời gian ngắn.”

Ban đầu anh chỉ định chạy một chuyến lên Thượng Hải cùng Khang Vĩ, sau đó sẽ gác chuyện làm ăn này. Nhưng giờ nghĩ lại, từ Bắc Kinh xuống Thượng Hải phải đi qua huyện An Khánh, mà Hạ Hiểu Lan lại ở đây, xem ra anh chưa thể dứt bỏ hoàn toàn việc kinh doanh lúc này.

Nếu lâu ngày không xuất hiện thì mấy người như thím Hoàng bán mì hay chị Mã hay mua trứng kia lại nhiệt tình mai mối cho Hạ Hiểu Lan mất.

Châu Thành không gặng hỏi thêm, Hạ Hiểu Lan cũng thấy thoải mái hơn. Hai người quay lại nhà khách, Lưu Dũng và Khang Vĩ đã về từ trước.

Lưu Dũng liếc mắt ra hiệu với Hạ Hiểu Lan, kéo cô sang một bên nói chuyện.

Châu Thành ném một điếu thuốc cho Khang Vĩ: “Thế nào, hỏi được gì rồi ?”

Khang Vĩ ấp úng, Châu Thành liếc một cái thì Khang Vĩ không dám giấu nữa: “Em với chú Lưu đến đồn công an, ba thằng khốn kia vẫn bị giam. Nhân lúc chú Lưu bắt chuyện với mấy đồng chí công an, em nhét cho ông lão trông cửa hai bao Hồng Song Hỷ, lẻn vào đánh cho ba con sâu ấy thêm một trận nữa, bọn nó nói….”

Khang Vĩ cắn răng, giọng hạ thấp đến mức gần như không nghe thấy: “Bọn nó nói Hiểu Lan là đứa con gái nổi tiếng lẳng lơ ở làng Đại Hà, ban ngày còn lăn lộn với mấy gã lêu lổng ở làng nào đó ngoài đống rơm, còn có người thấy cô trần truồng dụ dỗ anh rể tương lai. Gia đình định dạy dỗ thì cô lại giả vờ đi tự tử. Anh Thành, em thấy bọn nó nói có đầu có đuôi lắm. Nếu danh tiếng của Hiểu Lan không xấu thì ba thằng đó cũng không dám làm liều giữa lúc đang truy quét gắt gao như vậy.”

Thảo nào hôm qua ba tên sắp bị đánh gần chết vẫn dám rủ Chu Thành và Khang Vĩ chơi cùng. Hiển nhiên bọn chúng coi thường Hạ Hiểu Lan đến mức nghĩ cô là loại ai cũng có thể chiếm đoạt nên mới dám gây sự.

Khang Vĩ vốn không muốn tin nhưng nhìn sắc mặt khó coi của Lưu Dũng, có lẽ ông cũng đã nghe ngóng được điều gì đó, Khang Vĩ lại tin.

Cậu thấy Châu Thành tất bận chăm sóc Hạ Hiểu Lan mà rối như tơ vò, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói ra.

Hạ Hiểu Lan đẹp điên đảo, dù Khang Vĩ biết danh tiếng cô không tốt thì cũng không dám nhìn lâu. Nhưng một cô gái như vậy không xứng với Châu Thành, Châu Thành chưa từng yêu đương, nhỡ đâu thật sự sa vào tay Hạ Hiểu Lan, không biết nhà họ Chu sẽ xử lý cô thế nào nhưng sẽ lột da người biết chuyện là cậu trước tiên !

Châu Thành im lặng hút hết một điếu thuốc, Khang Vĩ còn tưởng anh bị một cô gái mang tiếng xấu lừa, chắc chắn sẽ nổi giận vì xấu hổ. Không ngờ Châu Thành dập tàn điếu thuốc rồi bật cười: “Tiểu Vĩ, anh đây có đẹp trai không ?”

Khang Vĩ gật đầu lia lịa.

Ngày nào đám con gái trong khu tập thể cũng chạy theo sau lưng anh, đuổi mãi cũng không chịu đi, vẻ đẹp trai của Chu Thành là chuyện ai cũng công nhận.

“Vậy anh có được xem là có tiền không ?”

Khang Vĩ gật đầu, cậu nghĩ đến chuyến đi Thượng Hải lần này, cũng lắm là nửa tháng mà lợi nhuận thu về thì nhiều đến mức không đếm xuể. Con đường làm ăn này là do anh Thành không muốn tiếp tục nữa mới nhường lại cho cậu, như thế mà còn chưa gọi là có tiền thì người khác chỉ có thể xem là nghèo rớt mồng tơi.

Châu Thành rít nốt hơi thuốc cuối cùng: “Anh cũng thấy mình vừa đẹp trai lại vừa có tiền, lại chẳng hề giấu chuyện mình để ý đến cô ấy. Nếu cô ấy thật sự tệ hại như mấy thằng kia nói, chẳng phải đã ôm chầm lấy con cá lớn như anh rồi sao ?”

Đáng tiếc Hạ Hiểu Lan chẳng những không quyến rũ anh mà còn chẳng mảy may trước mấy lời tán tỉnh của anh.

“Cái gì cơ ?!” Khang Vĩ há hốc miệng.

Châu Thành cười khẩy: “Lát nữa thái độ tử tế một chút, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ trở thành chị dâu của cậu.”

Bên kia Hạ Hiểu Lan và Lưu Dũng cũng nói chuyện xong, cả hai bước tới chỗ họ với vẻ mặt đăm chiêu Biểu cảm của Khang Vĩ biến hóa liên tục, như diễn viên tuồng Tứ Xuyên đổi mặt.

Anh gần như chắc chắn rồi, cái thứ mà người nước ngoài gọi là thần tình yêu, cậu bé trần truồng cầm cung tên đã bắn trúng anh Thành của cậu rồi !

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên