Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2026

Chương 10: Chạm mặt Hạ Đại Quân vừa trở về

Lưu Dũng không hề cười nhạo cô. Nếu không bị dồn đến đường cùng, ai lại tự nguyện bỏ nhà đi mà trong tay không có nổi một đồng ? Chọn ở lại nhà họ Hạ nuốt nhục chịu đựng vẫn có thể sống tiếp nhưng nếu một mái nhà không che nổi mưa gió, người trong nhà lại nghi kỵ lẫn nhau thì còn gọi gì là nhà nữa ! Ngược lại Lưu Dũng còn thấy Hạ Hiểu Lan rất dũng cảm, người ta vẫn nói cháu giống cậu, vốn dĩ ông đã thiên vị đứa cháu này, giờ nhìn đâu cũng thấy là ưu điểm. Lưu Dũng móc mấy tờ “Đại Đoàn Kết” trong túi ra: “Cầm trước 50 tệ này đi, chúng ta cùng bàn chuyện buôn bán của con. Nếu không đủ, mấy hôm nữa cậu xoay thêm cho con.” Mệnh giá lớn nhất lúc bấy giờ là 10 tệ, người dân quen gọi là “Đại Đoàn Kết”. Lưu Phân giật mình: “Anh, anh lấy tiền này đâu ra vậy ?” Xe đạp mới, lại tiện tay đưa mấy chục tệ cho Hạ Hiểu Lan, lẽ nào Lưu Phân không rõ tình cảnh nhà họ Lưu sao ? Trước kia nghèo rớt mồng tơi, Lưu Dũng lại còn lông bông, chẳng nên thân. Cũng chỉ vì hai năm gần đây cuộc sống quá khó khăn, ôn...

Chương 9: Làm lại từ đầu !

  Thảo nào hôm nay người nhà họ Hạ lại “hiền lành” đến thế, ngay cả khi làm ầm ĩ cũng biết giữ chừng mực. Chiếc xe đạp 28 mới tinh kia đã khiến cả nhà họ Hạ phải chùn bước. Bao năm nay họ bắt nạt Lưu Phân, mặc kệ sống chết của Hạ Hiểu Lan, chẳng qua là vì không có ai đứng ra chống lưng cho hai mẹ con. Trước kia Lưu Dũng cũng từng xen vào, nhưng bản thân nghèo rớt mồng tơi, lời nói không có chút trọng lượng. Giờ thì khác, ông đã có tiền, có sức, có cả cái gan để chống lưng nên đám đàn bà khó chơi của nhà họ Hạ cũng phải lùi lại vài bước. Bà cụ Hạ im lặng, dù sao thì Hạ Đại Quân cũng sắp trở về trong hai ngày tới. Đợi Hạ Đại Quân về, Lưu Phân sẽ ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi. Còn Hạ Hiểu Lan muốn cút đi đâu thì cút, đồ lẳng lơ làm bại hoại gia phong. Nếu Lưu Phân cũng cuốn gói theo thì càng tốt, đồ đàn bà không đẻ được con trai, vừa hay để Hạ Đại Quân cưới vợ mới. Nhà họ Hạ không giàu nhưng lại có một con phượng hoàng vàng, chẳng lẽ lại sợ không có người chịu gả cho Hạ Đại Quân ? Bà c...

Chương 8: Cậu đến rồi

  Vóc dáng ấy, gương mặt ấy, chính là Lưu Dũng, anh ruột của Lưu Phân ! Trong ký ức của Hạ Hiểu Lan, người cậu này còn thương cô hơn cả người ba ruột Hạ Đại Quân. Hai mẹ con bị nhà họ Hạ chèn ép đến mức này, cuối cùng cũng có người đứng ra bảo vệ họ. Hạ Hiểu Lan bị cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ ảnh hưởng, mắt lập tức nóng lên. “Cậu ơi, con ở đây !” Lưu Dũng đang túm chặt bà cụ Hạ, gân xanh trên cổ nổi lên dữ dội, định xông vào đập phá nhà họ Hạ. Ông nghe thấy giọng nói mềm mại quen thuộc thì quay đầu lại, đúng là đứa cháu gái đáng thương của mình. Ông buông bà cụ Hạ ra, sải bước tiến tới: “Hiểu Lan, con với mẹ con đi đâu vậy ?” Lưu Dũng là thợ hồ, lúc nhàn rỗi thì đi xây nhà thuê. Hôm qua vừa từ huyện bên trở về nên mới nghe được chuyện của Hạ Hiểu Lan, hôm nay đã vội vàng chạy đến làng Đại Hà, còn ghé hợp tác xã mua đường trắng và mì sợi, cũng là muốn giúp hai mẹ con giữ chút thể diện. Nhà họ Hạ nhận quà xong mới nói cho Lưu Dũng biết mẹ con Hạ Hiểu Lan đã dọn ra ở căn nhà cũ...

Chương 7: Trông không đứng đắn ?

“Ực.” Hầu kết của cậu thiếu niên trẻ khẽ động, nuốt khan một ngụm nước bọt. Là vì bát mì quá thơm sao ? Là vì Hạ Hiểu Lan quá đẹp ! Một huyện nhỏ rách nát thế này, lại có một người đẹp đến vậy sao ? Làn da trắng đến chói mắt, đôi mắt long lanh như chứa nước, chiếc cằm nhọn thanh tú. Rõ ràng chỉ là chiếc áo xanh nghiêm chỉnh, vậy mà lại căng lên vì vòng ngực đầy đặn, chẳng còn đứng đắn nữa. Trên trán quấn một vòng băng trắng thấm vết máu, càng khiến người ta thương xót. Nhìn cô ăn từng miếng nhỏ, thật sự khiến người ta chỉ muốn hóa thành sợi mì trong bát…. Thực ra họ đã nhìn thấy những ánh mắt kinh ngạc như thế suốt cả quãng đường. Lưu Phân tưởng người ta chú ý vì hai mẹ con ăn mặc rách rưới, nào ngờ tất cả đều là đang nhìn Hạ Hiểu Lan. Bà chủ quán mì gõ mạnh vào bát một cái, cuối cùng mới khiến cậu thanh niên hoàn hồn. “Cậu có ăn mì không ?” Cậu thiếu niên ngượng ngùng đưa chiếc hộp cơm lớn cho bà chủ: “Bác nói kìa, từ xa đã ngửi thấy mùi mì rồi. Lấy hai bát, đựng vào hộp mang đi !” Gi...

Chương 6: Bát mì canh xương thơm phức

“Hiểu Lan, con học đâu ra cái cách bán hàng này vậy ?” Lưu Phân nắm chặt mấy đồng tiền trong tay, chỉ cảm thấy con gái mình lanh lợi đến mức không thể tin nổi. Hạ Hiểu Lan đáp lại một cách đầy tự tin: “Cái này mà cũng cần học sao ?” Mấy người đứng xem xung quanh lập tức méo mặt, nếu cái này không cần học thì chẳng phải bọn họ sống đến chừng này tuổi đều uổng phí hết rồi sao. Chưa được bao lâu, bà thím vừa mua trứng lúc nãy đã dẫn theo mấy người hớt hải chạy tới: “Chính là con bé này, còn chưa đi đâu !” Lưu Phân hoảng đến tái mặt, còn tưởng trứng có vấn đề. Nào ngờ bà thím cùng mấy người kia vây quanh Hạ Hiểu Lan, hỏi dồn: “Trứng vịt vẫn giá như lúc nãy chứ ?” Hạ Hiểu Lan gật đầu: “Tất nhiên rồi, mua nhiều thì càng rẻ.” Mấy người đi cùng bà thím bắt đầu xì xào bàn tán, lúc thì đòi giảm thêm chút nữa, lúc lại chê trứng vịt hoang không ngon bằng trứng gà, lúc lại soi mói kích cỡ. Hạ Hiểu Lan chỉ mỉm cười, không tranh cãi, người đã chê hàng thì mới là người có ý định mua, cứ để họ nói cho ...