Chương 8: Cậu đến rồi

 Vóc dáng ấy, gương mặt ấy, chính là Lưu Dũng, anh ruột của Lưu Phân !

Trong ký ức của Hạ Hiểu Lan, người cậu này còn thương cô hơn cả người ba ruột Hạ Đại Quân. Hai mẹ con bị nhà họ Hạ chèn ép đến mức này, cuối cùng cũng có người đứng ra bảo vệ họ. Hạ Hiểu Lan bị cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ ảnh hưởng, mắt lập tức nóng lên.

“Cậu ơi, con ở đây !”

Lưu Dũng đang túm chặt bà cụ Hạ, gân xanh trên cổ nổi lên dữ dội, định xông vào đập phá nhà họ Hạ. Ông nghe thấy giọng nói mềm mại quen thuộc thì quay đầu lại, đúng là đứa cháu gái đáng thương của mình.

Ông buông bà cụ Hạ ra, sải bước tiến tới: “Hiểu Lan, con với mẹ con đi đâu vậy ?”

Lưu Dũng là thợ hồ, lúc nhàn rỗi thì đi xây nhà thuê. Hôm qua vừa từ huyện bên trở về nên mới nghe được chuyện của Hạ Hiểu Lan, hôm nay đã vội vàng chạy đến làng Đại Hà, còn ghé hợp tác xã mua đường trắng và mì sợi, cũng là muốn giúp hai mẹ con giữ chút thể diện. Nhà họ Hạ nhận quà xong mới nói cho Lưu Dũng biết mẹ con Hạ Hiểu Lan đã dọn ra ở căn nhà cũ ngoài bờ sông. Lưu Dũng chạy ra đó tìm người, đương nhiên là tìm không thấy.

Lưu Dũng lập tức nghi ngờ nhà họ Hạ đã giở trò với hai mẹ con, thế là ông ở lì tại nhà họ Hạ, nhất quyết bắt bà cụ Hạ thả người ra.

Nông thôn thường ăn hai bữa một ngày, một bữa vào khoảng 9 10 giờ sáng, một bữa vào 3 4 giờ chiều. Nhà họ Hạ đang chờ ăn bữa chiều thì bà cụ Hạ lão đuổi người, hai bên cãi nhau từ trong nhà ra đến ngoài sân nên mới có cảnh tượng vừa rồi.

Hạ Hiểu Lan nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì vội vàng trấn an cậu mình: “Giờ bọn con đang ở căn nhà cũ ngoài bờ sông. Đi gấp quá nên bà nội chỉ cho có 20 cân khoai lang. Nồi niêu bát đũa thì thôi không nói, quần áo chăn màn cũng chẳng cho mang theo. Bọn con đang định về lấy đồ thì gặp cậu.”

Lưu Dũng nhìn thấy cháu gái sống sờ sờ đứng trước mặt, trái tim treo lơ lửng nơi cổ họng cũng hạ xuống. Lớp băng lớn trên trán cô đã được thay bằng một miếng gạc nhỏ, trông không còn đáng sợ như trước. Nhưng Lưu Dũng lại nổi giận: “Hạ Đại Quân để cả nhà nó bắt nạt hai mẹ con các con thế này à ?!”

Nào có chuyện dọn ra nhà cũ ngoài bờ sông, đến chó còn chê căn nhà đó, làm sao mà ở được ! Rõ ràng hai mẹ con bị đuổi ra ngoài !

Sắc mặt bà cụ Hạ khó coi đến cực điểm.

Bà ta vừa thấy hai mẹ con xuất hiện, còn tưởng họ đã không chịu nổi một đêm ở căn nhà cũ, quay về cầu xin tha thứ. Thậm chí bà ta còn tưởng tượng dù Lưu Phân có dẫn Hạ Hiểu Lan quỳ xuống van xin thì bà ta cũng sẽ không mềm lòng…

Ai ngờ Hạ Hiểu Lan lại nói là về lấy đồ. Đã bị đuổi đi rồi, còn có cái gì để lấy ?

Nhưng Lưu Dũng đang đứng ở đây, ông khác hẳn với Lưu Phân nhu nhược, nói đập là đập thật. Bà cụ Hạ cau mày: “Cậu nó à, anh cũng nghe rồi đấy, là tự chúng nó không muốn ở nhà. Anh thử sờ lương tâm mà nói xem, có con dâu nhà nào lại bỏ mặc mẹ chồng không ? Tôi là bà già vô dụng, cũng chẳng quản nổi ai, đợi Đại Quân về để nó tự xử lý !”

Đám người xung quanh lập tức xì xào phụ họa, tất cả đứng về phía bà cụ Hạ.

Lưu Phân lảo đảo như sắp ngã, cả người co rúm lại.

Lưu Dũng hiểu rõ trông chờ vào em gái mình còn không bằng trông vào cháu gái. Hạ Hiểu Lan như đã thay đổi sau biến cố, lời nói mạch lạc rõ ràng hơn nhiều.

“Xem kịch thì không sợ chuyện lớn đúng không ? Đây là chuyện của hai nhà chúng tôi. Mọi người giải tán đi, ai về nhà nấy, làm việc của mình đi !” Lưu Dũng quát đám phụ nữ lắm chuyện tản ra.

Hạ Hiểu Lan rất thích phong cách làm việc dứt khoát này, cộng thêm cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ, cô cảm thấy gần gũi với người cậu này hơn chút.

“Cậu, đợi ba con về, biết đâu ông ấy đánh chết con mất, cậu bảo phải làm sao đây ?”

Lưu Dũng trợn mắt: “Hắn dám !”

Lưu Dũng vốn đã coi thường Hạ Đại Quân từ lâu, một thằng đàn ông không bảo vệ nổi vợ con mình. Chỉ là Lưu Phân luôn bênh vực nhà chồng làm ông vừa giận vừa bất lực. Chuyện lần này cũng vậy, ngay cả ông ở tận nơi khác còn nghe được lời đồn, lẽ nào Hạ Đại Quân ở làng bên lại không biết ? Cánh tay anh em nhà họ Hạ đứa nào cũng to khỏe như bắp đùi đàn bà. Nếu họ đứng ra bảo vệ Hạ Hiểu Lan thì còn ai dám lắm mồm ?

Thế mà họ cứ mặc cho lời đồn lan khắp làng trên xóm dưới, bôi nhọ danh tiếng của Hạ Hiểu Lan. Làm gì có cô gái đang tuổi xuân thì nào chịu nổi uất ức mà không đâm đầu vào cột chứ ?

Ở lại nhà họ Hạ đúng là tự tìm đường chết. Lưu Dũng chen người, đẩy bà cụ Hạ đang chắn cửa sang một bên: “Đi, vào dọn quần áo, hôm nay cậu làm chủ cho hai mẹ con. Nhà rách cũng đừng ở nữa, theo cậu về !”

Dọn ra ở nhà cũ của họ Hạ hoàn toàn khác với về nhà mẹ đẻ.

Chân Lưu Phân mềm nhũn như không còn sức, còn Hạ Hiểu Lan thì cảm thấy cả người nhẹ bẫng. Cô vốn cũng không định ở lâu nhà cậu nhưng ở đó mới có thể làm ăn. Chẳng ai trong làng Đại Hà này chịu bán trứng cho cô !

Lưu Phân không dám nhúc nhích, Lưu Dũng bảo Hạ Hiểu Lan tự đi thu dọn.

Giọng thím ba chói tai cất lên: “Cậu nó ơi, làm việc cũng phải chừa đường lui chứ, anh định chia cắt cả gia đình ba người họ à ? Anh nuôi nổi hai mẹ con nó cả đời sao ?”

Từ xưa người nhà bên ngoại chỉ khuyên hòa giải, không khuyên ly hôn.

Hạ Hiểu Lan có bị đuổi đi cũng chẳng sao, dù gì cũng là tiểu thư yếu ớt. Nhưng Lưu Phân thì khác, bà là con trâu già cày kéo trong nhà. Bà vắng mặt một ngày là thím ba phải làm thay việc của bà, nghĩ thôi đã thấy khó chịu.

Lưu Phân run rẩy dữ dội, bà hiểu rõ lần này anh trai mình thật lòng muốn đưa họ đi, đầu óc bà rối như tơ vò. Lúc thì nghĩ nghe đi theo anh thì gia đình mình coi như tan vỡ, lúc lại nghĩ đến cậu ruột còn đứng ra bảo vệ Hiểu Lan, vậy mà người làm ba như Hạ Đại Quân vẫn chưa về…

Thật sự không oán giận sao ? Có chứ, chỉ là nhẫn nhịn quen rồi, có oán trách cũng không dám nói ra.

Hạ Hiểu Lan cười khẩy: “Thím ba, cậu tôi không nuôi tôi cả đời được, vậy thím nuôi à ? Bảo Hồng Hà con gái thím trả lại quần áo cho tôi, tôi phải mang đi.”

Thím ba lập tức im bặt. Không có đàn ông nào của nhà họ Hạ đứng ra, cả nhà cộng lại cũng không đấu nổi Lưu Dũng. Hạ Hiểu Lan bước nhanh như gió, lao vào căn phòng của mình.

Đôi giày dưới gầm giường không phải của cô, mới chỉ một đêm thôi mà Hạ Hồng Hà đã vội dọn vào rồi. Chiếc hòm gỗ đặt cạnh giường là toàn bộ tài sản của Hạ Hiểu Lan, ổ khóa sắt khóa chặt, chìa khóa vẫn treo trên cổ cô, không ngờ lại còn có ngày mang nó đi được.

Cô ôm chiếc hòm nặng trĩu bước ra, Lưu Phân không dám đi thu dọn đồ của mình, sự áp bức của bà cụ Hạ đã ăn sâu vào tận xương tủy bà.

Lưu Dũng không mang họ Hạ, nếu ông vào nhà lục lọi thì tính chất sự việc sẽ khác đi.

Nhưng Hạ Hiểu Lan thì dám, mặc kệ mặt bà cụ Hạ đen như đáy nồi, cô quay lại gom cả quần áo của Lưu Phân, đồ của Lưu Phân cũng chẳng có mấy, toàn là quần áo vá chằng vá đụp, Lưu Dũng nhìn mà nhíu chặt mày.

“Cậu ơi, bọn con còn ít lương thực để ở nhà cũ.”

Lưu Dũng vung tay: “Lấy hết đi, hôm nay cậu đi xe đạp đến.”

Quả đúng vậy, chiếc xe đạp 28 khung ngang* mới tinh dựng bên tường, loại xe này ít nhất cũng hơn 200 tệ. Lưu Dũng là thợ hồ bậc cao, một ngày có thể kiếm được 2 tệ tiền công. Hạ Hiểu Lan thầm nghĩ cậu mình chắc làm ăn đạt rồi ?

(*: dáng xe đạp của thập niên 80, bánh xe cỡ 28ich, kiểu xe nam truyền thống)


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên