Chương 6: Bát mì canh xương thơm phức

“Hiểu Lan, con học đâu ra cái cách bán hàng này vậy ?”

Lưu Phân nắm chặt mấy đồng tiền trong tay, chỉ cảm thấy con gái mình lanh lợi đến mức không thể tin nổi.

Hạ Hiểu Lan đáp lại một cách đầy tự tin: “Cái này mà cũng cần học sao ?”

Mấy người đứng xem xung quanh lập tức méo mặt, nếu cái này không cần học thì chẳng phải bọn họ sống đến chừng này tuổi đều uổng phí hết rồi sao.

Chưa được bao lâu, bà thím vừa mua trứng lúc nãy đã dẫn theo mấy người hớt hải chạy tới: “Chính là con bé này, còn chưa đi đâu !”

Lưu Phân hoảng đến tái mặt, còn tưởng trứng có vấn đề. Nào ngờ bà thím cùng mấy người kia vây quanh Hạ Hiểu Lan, hỏi dồn: “Trứng vịt vẫn giá như lúc nãy chứ ?”

Hạ Hiểu Lan gật đầu: “Tất nhiên rồi, mua nhiều thì càng rẻ.”

Mấy người đi cùng bà thím bắt đầu xì xào bàn tán, lúc thì đòi giảm thêm chút nữa, lúc lại chê trứng vịt hoang không ngon bằng trứng gà, lúc lại soi mói kích cỡ. Hạ Hiểu Lan chỉ mỉm cười, không tranh cãi, người đã chê hàng thì mới là người có ý định mua, cứ để họ nói cho đã miệng là được.

Quả nhiên ba bà thím thấy Hạ Hiểu Lan vẫn giữ nụ cười, cuối cùng cũng chia nhau mua sạch số trứng còn lại. 84 quả trứng, bán cho bốn người, mỗi người đúng 21 quả….Tất cả đều nằm trong tính toán của Hạ Hiểu Lan, cô nắm rất rõ tâm lý thích hời một chút của khách.

Đương nhiên ba người kia không cần tiền lẻ một xu đó.

Lúc nãy còn kén cá chọn canh, đến khi trả tiền thì ai nấy lại hớn hở ra mặt.

Điều ngoài dự liệu của Hạ Hiểu Lan là mấy con vịt con lại khó bán. Chỗ ở của người thành phố chật chội, lại chẳng có thức ăn dư để nuôi vịt, cô bán thế nào cũng không ai mua.

84 quả trứng vịt hoang bán được 9 tệ 2 hào, Hạ Hiểu Lan đưa tiền cho Lưu Phân nhưng Lưu Phân lại bảo cô tự giữ lấy. Hạ Hiểu Lan định đi dạo quanh huyện một vòng, tìm thêm cơ hội kiếm tiền.

Người bán khoai lang lúc nãy tiến lại gần: "Vịt con của cô đổi lấy khoai lang không ?”

Hiển nhiên người này ghen tị cách bán trứng của Hạ Hiểu Lan, người thành phố không có chỗ nuôi nhưng ông ta thì có !

Thật lòng Hạ Hiểu Lan không muốn ăn khoai lang nữa, ăn nhiều dễ đầy bụng nhưng Lưu Phân lại rất muốn đổi. Khoai lang có sản lượng cao, lại đang mùa thu hoạch, một cân khoai chưa chắc đổi được nổi một quả trứng, mà trứng của năm 83 này thì quý giá vô cùng.

Hạ Hiểu Lan suy nghĩ một chút rồi bảo người kia đưa 20 cân khoai, cô sẽ bán hết 8 con vịt cho ông.

Người kia lập tức không vui: “Một cân đổi một con, nuôi lớn rồi bay mất thì lỗ to !”

Vịt hoang chưa thuần thì đúng là sẽ bay mất, Hạ Hiểu Lan nghiêm túc dặn dò: “Cắt bớt lông cánh đi, nó còn bay đi đâu được ? Nếu ông thấy 20 cân khoai là nhiều thì tôi mang về tự nuôi vậy.”

Khoai lang bán chẳng được giá. Vịt thì có thể cho ăn rau, cỏ non, giun đất, chỉ phiền chút chứ không tốn lương thực. Tám con vịt nuôi lớn, ít nhất cũng có hai con đẻ trứng, mỗi ngày cũng được 2 hào.

Một tháng là 3 tệ, một năm là 36 tệ.

Hạ Hiểu Lan tính toán rõ ràng cho đối phương nghe, lão nông dân kia lập tức không mặc cả nữa, thật sự đổi 8 vịt con bằng 20 cân khoai lang. Hai mẹ con chất khoai vào giỏ rồi thong thả dạo quanh huyện thành.

Lưu Phân trước giờ chưa từng biết hóa ra tiền lại có thể kiếm dễ đến vậy.

Tiền bán trứng vịt hoang cộng thêm 20 cân khoai lang, kiểu gì cũng hơn 10 đồng. Người nông dân quần quật ngoài đồng quanh năm, một năm cũng chưa chắc kiếm nổi 200 tệ. Mà trong đó còn phải dành ra mua giống, mua phân bón, số tiền thực sự tích cóp được chẳng đáng là bao….chừng ấy tiền còn phải lo cho con cái đi học, mong trong nhà đừng có ai đổ bệnh nặng.

Một ngày 10 tệ, vậy một tháng là được 300 tệ sao ?

Lưu Phân cũng không tính nổi một năm kiếm được bao nhiêu.

Chỉ tiếc là không phải ngày nào cũng nhặt được trứng vịt hoang, Lưu Phân thấy tiếc mấy con vịt con: “Mẹ nuôi cũng được mà, cắt cánh đi, để nó đẻ trứng, lâu dài vẫn tối hơn.”

Hạ Hiểu Lan không hề tỏ ra khó chịu, cô biết Lưu Phân là người phụ nữ nông thôn đúng nghĩa, ít hiểu biết, lại sống trong thời thập niên 80 còn bế tắc về thông tin và tư duy, con người thì thật thà cam chịu. Nếu Hạ Hiểu Lan muốn đưa bà rời khỏi cái nơi nghèo nàn như làng Đại Hà này, cô chỉ có thể từ từ thay đổi suy nghĩ của bà.

“Vịt con chưa chắc nuôi sống được, mà thời gian thì dài, chúng ta không chờ nổi. Đổi lấy lương thực đang thiếu trước mắt vẫn hơn. Nuôi lớn rồi, ai biết mấy ngày nó mới đẻ một lần ? Chứ bảo nó đẻ đủ 365 ngày thì không thể nào.”

Hạ Hiểu Lan giải thích cặn kẽ, Lưu Phân nghe xong cũng dần hiểu ra.

Hai mẹ con dạo một vòng trong huyện, ghé vào hợp tác xã mua những thứ thiết yếu nhất cho sinh hoạt như ít muối, nến và diêm. Mỗi lần tiêu tiền là Lưu Phân lại thấy xót, nhưng trong nhà chẳng có gì, nhà họ Hạ còn không cho họ mang chăn đệm đi. Lưu Phân vừa xót tiền vừa bỗng gan dạ hơn: “Về nhà rồi mẹ sẽ đi lấy lại quần áo của con.”

Mùa hè thì không lạnh nhưng không thay đồ, không tắm rửa thì người cũng bốc mùi.

Hạ Hiểu Lan định mua chút gạo trắng ở cửa hàng lương thực nhưng người ta đòi phiếu lương thực, cô không có nên chỉ có thể mua với giá cao. Hạ Hiểu Lan nghĩ đến căn nhà rách nát không khóa kia, có mua cũng chẳng giữ được, cô đành mua một ổ khóa sắt, không mua lương thực nữa.

Một số nơi đã bắt đầu dần bãi bỏ chế độ "phiếu”, việc mua bán bằng phiếu không còn quá khắt khe như trước, ít nhất một số nhu yếu phẩm đã không cần phiếu ở huyện Khánh An nữa. Nhưng phiếu lương thực, phiếu thịt và phiếu công nghiệp để mua đồ điện vẫn còn tồn tại.

Hạ Hiểu Lan hiểu rất rõ xã hội biến đổi càng nhanh thì cơ hội làm ăn lại càng nhiều. Cô biết cái thời phải cầm phiếu lương thực mới mua được thức ăn rồi cũng sẽ qua đi, cho nên cô sẽ tránh kiếm tiền từ đó, buôn bán phiếu lương thực chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Cơ hội nằm khắp nơi nhưng lại nằm ở sự chênh lệch thông tin, nằm ở việc xã hội thay đổi quá nhanh khiến nhiều người còn chưa kịp nhận ra !

Cô không cần nắm bắt tất cả, chỉ cần nắm được một hai cơ hội thôi cũng đủ để bật lên giữa thời đại này…

“Hiểu Lan, mình về chưa ?” Lưu Phân không quen ở nơi đông người, đi dạo huyện thành lâu khiến bà thấy bứt rứt.

Người thành phố ăn mặc chưa chắc đã đẹp hơn nhưng quần áo họ sạch sẽ tinh tươm, không như hai mẹ con mặc áo vá chằng vá đụp, nhìn qua là biết người từ quê lên. Hạ Hiểu Lan là người rất coi trọng thể diện, trước kia cũng có vài bộ đồ lành lặn nhưng từ sau cú ngã đập đầu, con bé Hồng Hà nhà chú ba đã lén mang hết quần áo đẹp đi.

Lúc đó Lưu Phân nào còn tâm trí mà lo những chuyện đó, bà còn đang trông chờ bà cụ Hạ nương tay, đồng ý đưa con gái đi bệnh viện.

Giờ Lưu Phân muốn về, mà Hạ Hiểu Lan thì bụng đói cồn cào. Cô nghĩ đến quãng đường hai tiếng nữa phải đi bộ thì chỉ thấy tuyệt vọng.

“Ăn bát mì rồi hẵng đi !”

Quầy hàng ven đường không cần phiếu lương thực, một bát mì nước xương lớn chỉ có 3 hào.

Nước dùng trắng đục như sữa, sợi mì trắng tinh. Lưu Phân chẳng nhớ nổi lần cuối cùng mình được ăn thứ tinh bột như vậy là khi nào.

“Thím ơi, cho cháu hai bát mì !”

Hạ Hiểu Lan kéo Lưu Phân ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, mùi thơm của nước xương cứ len lỏi vào mũi. Lưu Phân vội xua tay: “Một bát thôi, một bát thôi !”

Bà nào nỡ tiêu 3 hào cho một bát mì ?

Hạ Hiểu Lan mặc kệ, cô đưa 6 hào cho bà chủ quán. Người phụ nữ vừa trụng mì vừa cười khen: “Con gái chị hiếu thảo thật đấy, sau này chị có số hưởng rồi.”

Một nụ cười thoáng hiện lên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió của Lưu Phân. Nhưng bà nghĩ đến thanh danh của Hạ Hiểu Lan đã rơi xuống đáy thì chẳng có chút khẩu vị nào.

“Bùm bùm bùm…”

Một chiếc xe lớn dừng lại bên đường, cửa ghế phụ bật mở, một chàng trai đi ủng lính nhảy xuống, tay cầm hai chiếc cặp lồng lớn. Anh ta bị mùi thơm của nước xương hấp dẫn, vừa ngẩng đầu thì ánh mắt lập tức dính chặt vào Hạ Hiểu Lan.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên