Chương 7: Trông không đứng đắn ?
“Ực.”
Hầu kết của cậu thiếu niên trẻ khẽ động, nuốt khan một ngụm nước bọt.
Là vì bát mì quá thơm sao ? Là vì Hạ Hiểu Lan quá đẹp !
Một huyện nhỏ rách nát thế này, lại có một người đẹp đến vậy sao ?
Làn da trắng đến chói mắt, đôi mắt long lanh như chứa nước, chiếc cằm nhọn thanh tú. Rõ ràng chỉ là chiếc áo xanh nghiêm chỉnh, vậy mà lại căng lên vì vòng ngực đầy đặn, chẳng còn đứng đắn nữa. Trên trán quấn một vòng băng trắng thấm vết máu, càng khiến người ta thương xót.
Nhìn cô ăn từng miếng nhỏ, thật sự khiến người ta chỉ muốn hóa thành sợi mì trong bát….
Thực ra họ đã nhìn thấy những ánh mắt kinh ngạc như thế suốt cả quãng đường. Lưu Phân tưởng người ta chú ý vì hai mẹ con ăn mặc rách rưới, nào ngờ tất cả đều là đang nhìn Hạ Hiểu Lan.
Bà chủ quán mì gõ mạnh vào bát một cái, cuối cùng mới khiến cậu thanh niên hoàn hồn.
“Cậu có ăn mì không ?”
Cậu thiếu niên ngượng ngùng đưa chiếc hộp cơm lớn cho bà chủ: “Bác nói kìa, từ xa đã ngửi thấy mùi mì rồi. Lấy hai bát, đựng vào hộp mang đi !”
Giọng Bắc Kinh rõ ràng, hóa ra không phải người địa phương.
Hạ Hiểu Lan khẽ nhíu mày, đúng là hôm nay có người lén nhìn cô nhưng chưa ai trắng trợn như vị khách ngoại tỉnh này.
Cô vẫn chưa quen với gương mặt hiện tại của mình, bao nhiêu năm sống với một khuôn mặt chẳng mấy ưa nhìn, giờ lại quên mất mình xinh đẹp đến mức nào. Cô mua một ổ khóa thôi vẫn chưa thấy yên tâm, lát nữa ăn xong phải đi mua thêm một cái kéo.
Nồi nước hầm xương lớn sôi ùng ục trên bếp nhỏ, sợi mì cán mỏng mà dài, bà chủ quán nhanh chóng làm xong hai bát mì, cậu thanh niên trả tiền rồi mà vẫn không nỡ rời đi, cứ đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn.
Lưu Phân cũng thấy có gì đó không ổn nên ăn nhanh hơn.
Bát mì 3 hào đầy ụ, Lưu Phân uống sạch đến giọt nước cuối cùng. Thời buổi này, bụng chẳng có chút dầu mỡ nào, ăn thả cửa thì phụ nữ ăn nửa cân bánh bao một bữa là chuyện thường.
Hạ Hiểu Lan lại kéo Lưu Phân đi mua dao.
Cô đã muốn mua một con dao bếp từ trước, dao inox nhìn là biết chất lượng tốt, lại còn sản xuất ở Thượng Hải, sếp Hạ vừa thấy một cái 5 tệ là quay đầu đi thẳng. Đồ thì tốt thật nhưng tiền trong túi không chịu nổi, giờ nghĩ lại mua một cái kéo cũng được.
….
Cậu thanh niên ngoại tỉnh xách hai hộp mì miễn cưỡng lên xe, sơ ý làm đổ cả nước canh.
Một người đàn ông ngồi ghế lái, đầu húi cua, gương mặt góc cạnh, là kiểu đàn ông đẹp trai tiêu chuẩn dù ở thời đại nào.
“Nhìn cái bộ dạng của cậu kìa !”
Người vừa xuống xe mua mì không vui: “Anh Thành, em chưa từng thấy ai đẹp như vậy. Anh mà nhìn thấy, đảm bảo cũng đứng không nổi.”
Bắc Kinh rộng lớn có biết bao cô gái và phụ nữ, vậy mà cậu chưa từng thấy ai đẹp hơn người vừa rồi.
Không phải kiểu đẹp cứng cỏi mà là nét đẹp mềm mại quyến rũ, thoáng nhìn có chút không đứng đắn, đây lại là kiểu gương mặt khiến đàn ông khó cưỡng nhất.
“Lúc trước đã nói rồi, tôi chỉ dẫn cậu một chuyến này thôi, học được bao nhiêu là chuyện của cậu. Không học được thì thích ở đâu thì ở đó, hay là giờ xuống huyện này ở lại ve gái luôn nhé ?”
Ve gái trong tiếng lóng Bắc Kinh là tán gái. Anh Thành có hơi lưu manh, tính tình lại không tốt, cậu thanh niên vừa xuống mua mì lập tức im bặt.
Hai người ăn xong mì thì lại lái xe đi. Hai chân sao chạy nhanh bằng bốn bánh, họ gặp lại Hạ Hiểu Lan và mẹ cô sau khi đi qua hai con phố.
“Anh Thành, mau nhìn kìa !”
Cậu thanh niên ở ghế phụ kích động quá mức. Anh Thành liếc mắt nhìn, chỉ thấy một bóng lưng. Áo xanh rộng thùng thình vá chằng vá đụp càng làm nổi bật dáng người thiếu nữ mềm mại. Phần da sau tai trắng đến mức chói mắt…đẹp hay không đẹp cái gì chứ, chẳng phải phụ nữ đều có hai mắt một miệng sao ? Nhạt nhẽo.
Cậu thanh niên thì tiếc nuối vô cùng: “Thôi, anh với cô ấy không có duyên rồi ~~”
Anh Thành không để chuyện đó trong lòng, xe nhanh chóng rời khỏi huyện An Khánh. Mất hai ngày để đến Thượng Hải, chạy xe đường dài vừa mệt vừa phải đề phòng cướp hàng, đâu còn tâm trí mà ngắm gái chứ.
….
Ánh mắt không đứng đắn của người ngoại tỉnh đã nhắc nhở Hạ Hiểu Lan, cô lại chạy đi mua thêm một chiếc kéo lớn.
Không có nồi, cũng không mua nổi, cô đành mua thêm một cái ca tráng men ghép thành đôi, thứ này vừa có thể nấu đồ, đựng đồ, uống nước. Cô mua thêm hai đôi đũa, số tiền 9 tệ 2 hào chỉ còn lại 6 tệ. Hạ Hiểu Lan không dám tiêu thêm nữa, trứng vịt hoang không dễ kiếm. Ổ vịt ở làng Đại Hà đã bị quét sạch, muốn tiếp tục kiếm tiền từ trứng thì phải sang làng khác, mà chỉ dựa vào hai mẹ con đi nhặt thì cũng chỉ đủ sống lay lắt.
Hạ Hiểu Lan bắt đầu nghĩ đến việc buôn bán trứng gà, nếu cô có khoảng 20 tệ tiền vốn thì sẽ không cần lội vào bãi lau sậy nữa.
Làng Đại Hà cách huyện hai tiếng đi bộ, vậy những làng xa hơn thì sao ?
Đi 3 tiếng vào huyện bán 10 quả trứng được 1 tệ 5 hào, cả đi cả về là 6 tiếng. Nếu cô thu mua một quả với giá 0,12 tệ thì mọi người vẫn sẵn sàng đi 6 tiếng để kiếm thêm 3 hào. Nhưng vài ngày nữa là đến mùa gặt, ngay cả trẻ con cũng phải xuống ruộng phụ giúp, ai còn thời gian vào huyện bán trứng nữa. Nửa tháng mùa vụ, trứng để ở nhà không bán,trời nóng sẽ hỏng.
Hạ Hiểu Lan muốn nắm đúng thời điểm này để kiếm lời từ chênh lệch giá.
Một quả trứng lãi hai ba xu nghe không nhiều nhưng một ngày 100 quả là hai ba tệ.
Trừ những ngày mưa không đi được thì một tháng cũng kiếm được hơn 70 tệ. Nghe có vẻ không nhiều ? Nhưng Hạ Hiểu Lan nhớ kiếp trước có một khách hàng lớn tuổi từng kể ông làm ở nhà khách huyện vào những năm 80, lương một tháng chỉ 36 tệ. Thời đó người giàu là những cá thể buôn bán sớm nhưng họ giấu rất kỹ, người ngoài không biết họ có bao nhiêu tiền. Những người có thể công khai lương cao, không phải cán bộ thì cũng là công chức. Hiện tượng “lao động trí óc kém hơn lao động chân tay” rất nghiêm trọng, lương trí thức còn thấp hơn công nhân. Đặc biệt là ngành công nghiệp nặng như dầu mỏ, than đá, một tháng công nhân kiếm được một hai trăm tệ là chuyện bình thường. Cùng thời điểm đó, giáo viên trường trọng điểm cũng chỉ vài chục tệ.
Thấp nhất vẫn là nông dân.
Nếu Hạ Hiểu Lan kiếm được 70 tệ một tháng, chỉ e nhà họ Hạ cũng sẽ cung phụng cô như Bồ Tát !
Hạ Hiểu Lan không vốn, không quan hệ, cô hiểu bước đầu làm giàu khó đến mức nào nên cứ chậm rãi mà đi.
Hai mẹ con lại đi bộ hai tiếng trở về làng Đại Hà thôn.
Họ cất đồ vào căn nhà rách nát, có thêm ổ khóa sắt khiến cô yên tâm hơn hẳn, sau đó hai mẹ con trả lại đèn pin cho lão Vương, Hạ Hiểu Lan thấy vết thương trên trán bắt đầu ngứa. Lưu Phân bảo cô đến trạm y tế thay thuốc. Cô cũng rất coi trọng chuyện này, chạy qua chạy lại làm cả người cô đổ mồ hôi đầm đìa, cô sợ vết thương nhiễm trùng.
Thay thuốc không đắt, chủ yếu là khử trùng.
Bác sĩ vẫn có y đức, không như mấy bà lắm chuyện, cẩn thận kiểm tra vết thương cho cô: “Đừng lo, hồi phục tốt lắm, chắc sẽ không để lại sẹo.”
Hạ Hiểu Lan thở phào: “Cảm ơn bác sĩ.”
Hai mẹ con vừa bước ra khỏi trạm y tế thì Lưu Phân kéo tay áo cô: “Kia có phải là cậu con không ?”
Một người đàn ông đang cãi nhau với bà cụ Hạ ở đầu làng nhà họ Hạ: “Tóm lại nhà các người lòng dạ đen tối, hại chết em gái tôi và cháu gái tôi ! Không thả họ ra, tôi đập nát cái nhà này !”
Nhận xét
Đăng nhận xét