Chương 9: Làm lại từ đầu !
Thảo nào hôm nay người nhà họ Hạ lại “hiền lành” đến thế, ngay cả khi làm ầm ĩ cũng biết giữ chừng mực.
Chiếc xe đạp 28 mới tinh kia đã khiến cả nhà họ Hạ phải chùn bước.
Bao năm nay họ bắt nạt Lưu Phân, mặc kệ sống chết của Hạ Hiểu Lan, chẳng qua là vì không có ai đứng ra chống lưng cho hai mẹ con. Trước kia Lưu Dũng cũng từng xen vào, nhưng bản thân nghèo rớt mồng tơi, lời nói không có chút trọng lượng. Giờ thì khác, ông đã có tiền, có sức, có cả cái gan để chống lưng nên đám đàn bà khó chơi của nhà họ Hạ cũng phải lùi lại vài bước.
Bà cụ Hạ im lặng, dù sao thì Hạ Đại Quân cũng sắp trở về trong hai ngày tới.
Đợi Hạ Đại Quân về, Lưu Phân sẽ ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi. Còn Hạ Hiểu Lan muốn cút đi đâu thì cút, đồ lẳng lơ làm bại hoại gia phong. Nếu Lưu Phân cũng cuốn gói theo thì càng tốt, đồ đàn bà không đẻ được con trai, vừa hay để Hạ Đại Quân cưới vợ mới.
Nhà họ Hạ không giàu nhưng lại có một con phượng hoàng vàng, chẳng lẽ lại sợ không có người chịu gả cho Hạ Đại Quân ?
Bà cụ Hạ nghĩ thông suốt thì cũng không buồn để ý đến đống quần áo rách mà Hạ Hiểu Lan mang đi, bà ta nhìn ba người rời khỏi, lẩm bẩm: “Bước ra khỏi cửa nhà họ Hạ rồi, muốn quay lại không dễ đâu !”
Đợi hung thần Lưu Dũng đi thì những người khác mới dám ló đầu ra.
“Mẹ, thật sự để họ đi như vậy sao ?”
Người con dâu ba vẫn còn muốn gọi Lưu Phân về làm việc, bà cụ Hạ đắc ý kể lại kế hoạch của mình, Vương Kim Quế lập tức nịnh bợ: “Thế thì phải cưới cho anh hai một cô vợ mới biết làm việc !”
Con dâu cả Trương Thúy lại không vui, con gái bà thi đỗ đại học là nhờ bản thân nó, chứ đâu phải gánh vác cả nhà họ Hạ, mắc gì phải lo cả chuyện Hạ Đại Quân cưới vợ ? Trương Thúy là người ít tiếng nói nhất trong nhà nhưng lại là người thông minh nhất trong ba chị em dâu. Lưu Phân giống như con trâu già, làm nhiều nhất nhưng chẳng được lòng ai. Vương Kim Quế thì nóng tính, cũng chẳng biết nịnh nọt đúng chỗ.
Trương Thúy dùng vài câu đã khéo léo chuyển đề tài: “Không biết Tử Dục đã đến trường chưa, con bé cũng chẳng gửi điện báo về.”
“Điện báo đắt lắm, Tử Dục muốn tiết kiệm. Là nhà mình nghèo quá, không cho con bé thêm tiền đi học được !”
Nếp nhăn trên trán bà cụ Hạ sâu đến mức như có thể kẹp chết ruồi.
Vương Kim Quế thầm bĩu môi, tiền bạc của nhà họ Hạ đều nhét hết vào người rồi, còn thiếu chút tiền điện báo sao ?
Bà cụ Hạ cứ nghĩ đến những thiệt thòi mà Hạ Tử Dục sẽ gặp phải khi học đại học ở Bắc Kinh là bứt rứt trong lòng, bà ta lại quyết định: “Ba anh em nó đi sửa đê, tiền công kiếm được phải gửi hết cho Tử Dục !”
Trương Thúy giả vờ từ chối vài câu nhưng bà cụ Hạ nhất quyết đưa, cuối cùng bà chỉ đành miễn cưỡng nhận lấy tấm lòng của bà nội thay con gái.
Cùng họ Hạ mà số mệnh lại khác một trời một vực. Hạ Hiểu Lan đập đầu đến chảy máu còn không được đi bệnh viện, trong khi tiền bạc của cả nhà lại để hết cho cô chị họ Hạ Tử Dục tiêu xài. Nếu Hạ Hiểu Lan có mặt ở đó mà nghe được những lời này, e là đã xông vào cãi nhau một trận với bà cụ Hạ.
…..
Người nhà họ Hạ không thương Hạ Hiểu Lan nhưng cô không phải không có người thương.
Ít nhất Lưu Dũng thật lòng đau lòng cho cô: “Nơi thế này mà cũng ở được à, Hiểu Lan, tối qua con phải đưa mẹ con đến tìm cậu chứ.”
Nhà họ Hạ quá độc ác, nếu không bị dồn đến đường cùng thì một cô gái chưa từng chịu khổ như Hiểu Lan lại cam chịu dọn đến căn nhà rách nát ngoài bờ sông ? Lưu Dũng nghiến răng ken két, nỗi chán ghét với nhà họ Hạ đã lên đến cực điểm.
“Mau dọn đồ đi, theo cậu về nhà !”
Lưu Phân chần chừ: "Đại Quân về thì làm sao ?”
Lưu Dũng thật sự vừa giận vừa bất lực.
“Lúc nào em cũng bênh vực Hạ Đại Quân, anh làm anh trai không có ý kiến, dù sao hắn cũng là chồng em ! Nhưng ngoài việc là chồng em, hắn còn là ba của Hiểu Lan. Hắn đã làm tròn trách nhiệm của một người ba chưa ? Đến anh còn nghe được chuyện của Hiểu Lan, chẳng lẽ Hạ Đại Quân bị điếc ?”
Lưu Dũng tức đến mức đi vòng vòng tại chỗ. Hạ Hiểu Lan khẽ lắc đầu với cậu, ra hiệu đừng nói nữa.
Lưu Phân đã quen với lối suy nghĩ cam chịu bao năm, việc có thể theo Hạ Hiểu Lan dọn ra ngoài sống đã là một lần cứng rắn hiếm hoi của bà rồi.
“Cậu ơi, con muốn làm chút việc buôn bán nhỏ, cậu thấy có được không ?”
Hạ Hiểu Lan vừa thu dọn đồ đạc vừa kể cho Lưu Dũng nghe kế hoạch buôn trứng của mình. Cô thật sự cảm thấy người cậu này là người hiểu chuyện hiếm có, nói năng làm việc thẳng thắn, không hề ngu muội hay bảo thủ.
Lưu Dũng không vội lên tiếng, ông móc một bao thuốc Đại Tiền Môn trong túi ra, châm một điếu. Ông hút hết nửa điếu rồi mới lên tiếng: “Cậu nói thật nhé, con muốn kiếm tiền là chuyện tốt, chứng tỏ đã trưởng thành. Nhưng con không hợp với việc buôn này."
Hạ Hiểu Lan không ngắt lời. Kiếp trước cô có thể leo lên vị trí quản lý cấp cao, không chỉ nhờ liều lĩnh mà vì cô chưa bao giờ tự cho mình là thông minh nhất.
Tuy những năm 80 vẫn còn lạc hậu nhưng không có nghĩa là không có người khôn ngoan.
Nếu coi tất cả mọi người thời này là kẻ ngốc, sớm muộn cô cũng sẽ ngã đau.
“Cậu nói đi, con nghe.”
Lưu Dũng thấy Hạ Hiểu Lan thật sự thay đổi tính nết thì cười toe toét: “Nếu cậu nói không đúng thì con cũng đừng giận, coi như góp ý thôi. Cái nghề này lời ít mà vất vả, chưa kể dễ rước thị phi. Hay mình đổi sang việc gì nhẹ nhàng hơn, được không ?”
Nông dân mang vài chục quả trứng lên huyện bán thì chỉ cần xách cái giỏ là xong.
Nhưng phải vận chuyển hơn trăm quả trong một lần đã là cả một vấn đề. Thu gom trứng cũng chẳng dễ dàng gì, trứng lại là thứ dễ vỡ, khó bảo quản, mang lên huyện rồi mà chưa bán hết thì phải làm sao ?
Huống hồ gương mặt của Hạ Hiểu Lan lại quá nổi bật. Lưu Dũng cũng không yên tâm để cô một mình đi khắp các thôn xóm thu mua trứng. Cái nghề này phải dậy sớm thức khuya, kiếm tiền bằng sức lực, hợp với đàn ông hơn là một cô gái trẻ, đặc biệt là một cô gái xinh đẹp như vậy.
Hạ Hiểu Lan đã cân nhắc đến tất cả điều này.
Sau niềm vui ban đầu thì cô cũng nhận ra gương mặt này dễ gây họa.
Nhà nghèo nhiều người đẹp nhưng nhà nghèo lại không nuôi nổi người đẹp. Thời xưa những cô gái đẹp sinh ra trong cảnh nghèo thường bị dâng cho người quyền quý. Còn nhà giàu thì giấu kỹ trong nhà, ra vào đều có người theo hầu mới có thể đảm bảo an toàn.
Hiện tại Hạ Hiểu Lan không có điều kiện đó, chỉ có thể mua một cái kéo để phòng thân.
Những lời Lưu Dũng nói đều là sự thật, Hạ Hiểu Lan cười chua chát: “Vốn của con ít, chỉ có thể dựa vào buôn trứng để nuôi hai mẹ con trước. Con đưa mẹ ra khỏi nhà họ Hạ là không muốn bà phải lo sợ, chịu đói. Con gái người ta là phượng hoàng vàng, còn mẹ con sinh ra con lại thành kẻ đòi nợ sao ? Sớm muộn gì con cũng sẽ để mẹ hưởng những ngày tháng tốt đẹp…..Cậu ơi, trước kia con không hiểu chuyện, đã làm mọi người buồn lòng rồi !”
Một người đàn ông như Lưu Dũng cũng thấy sống mũi cay cay, huống hồ là Lưu Phân. Bà vừa khóc nức nở vừa nói trong nước mắt: “Ai nói con là kẻ đòi nợ, mẹ sống thế nào không quan trọng, quan trọng là con phải sống cho tốt!”
Ba người thân chỉ thiếu chút nữa là ôm nhau khóc. Hạ Hiểu Lan cũng nhân cơ hội này bộc bạch lòng mình, để những người thân biết rằng cô muốn làm lại từ đầu.
Lưu Dũng thấy cháu gái đã có chủ kiến thì cũng không ngăn cản nữa: “Nếu con muốn làm buôn bán, thế nào cũng phải có vài chục tệ tiền vốn. Con còn thiếu bao nhiêu, cậu bù cho !”
Thiếu bao nhiêu ? Hạ Hiểu Lan chỉ còn đúng 6 tệ. Sếp Hạ hiếm khi nào lại rơi vào cảnh ngượng ngùng đến vậy.
Nhận xét
Đăng nhận xét