Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2024

Chương 29 : Mèo trắng ~

Trong cung, Mai quý phi đang đi lên đại điện cao lớn kia, váy của nàng kéo dài trên nền gạch đen bóng mịn như một bông hoa đang nở rộ. Nàng chậm rãi đến gần thân hình cao gầy kia, đầu nàng tựa lên vai người đó rồi nhẹ nhàng nói: "Điện hạ." Võ hoàng hậu quay lại nắm tay nàng: "Sao muội lại đến vào lúc này, không phải hôm nay thái tử thấy hơi khó chịu trong người sao ? Sao muội không ở bên cạnh thái tử ?" Mai quý phi nói: "Thái tử uống thuốc xong thì ngủ say rồi, nên ta qua đây gặp điện hạ. Điện hạ ở đây một mình nhìn về phía hoàng thành xa xăm, lẽ nào tâm tình không tốt sao ?" Võ hoàng hậu thở dài: "Ta chỉ là hơi xúc động khi nghĩ đến việc muội muội sẽ gả đi làm phu nhân của người ta thôi." Mai quý phi: "Điện hạ yên tâm, ta thấy cháu trai lớn của ta rất thích con bé, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với con bé." Võ hoàng hậu cười nói: "Ta đâu có nói không yên tâm về lang quân nhà muội chứ, ta không yên tâm về muội muội của ta, sợ sau...

Chương 28 : Áo cưới ~

Kể từ lần Võ Trinh biết tiểu lang quân muốn gặp mình, mỗi lần đến lượt Mai Trục Vũ nghỉ luân phiên thì cô đều hẹn cậu đi chơi. Việc nam nữ chưa thành thân đã đi chơi với nhau là chuyện không phù hợp với quy củ, nhưng Võ Trinh là người không thích tuân theo quy củ, còn Mai đại lang luôn tuân thủ quy củ cũng vứt hết đống đó sang một bên, cậu nhìn cô cười thôi đã loạn xà ngầu rồi, nào nỡ từ chối chứ. Cứ như vậy nó đã trở thành một sự ăn ý, hai người không cần phải hẹn trước nữa, cứ đến ngày nghỉ của Mai Trục Vũ là hai người sẽ cùng nhau cưỡi ngựa đi chơi. Mai Trục Vũ ở Trường An mới được một năm, còn nhiều nơi không biết đến, Võ Trinh lớn lên ở chốn này, nắm rõ nơi này trong lòng bàn tay, cô biết rõ nhà nào bán đồ ăn ngon hay chỗ nào có ca múa hay. Tuy nhiên với tính cách của Mai Trục Vũ thì cô sẽ không đưa cậu đến những nơi cô thường đến mà đưa cậu đến một số nơi yên bình và phong cảnh đẹp, chùa Lân Kinh là một trong số đó. Những nơi này chả có gì vui cả, nhưng Võ Trinh lại phát hiện ra ...

Chương 27 : Chùa Lân Kinh ~

Võ Trinh không tìm thấy Mai Tứ ở nhà cậu nhóc, người trong phủ đều tưởng Mai Tứ đi chơi cùng nhóm bạn rồi. Cô đành phải đi tìm đám Thôi Cửu, nhưng cũng không tìm thấy, đã thế Thôi Cửu còn ngạc nhiên nói: "Bọn đệ đã mấy ngày không gặp rồi, không phải nhóc con đang chuẩn bị quà cưới trong phủ sao, trước đó còn dặn dò bọn đệ không được đến làm phiền nhóc." Võ Trinh cảm thấy có chút bất an vì đi tìm ở mấy cửa tiệm bút, tiệm sách, thậm chí cả kỹ phường quen thuộc cũng không tìm thấy. Cô tìm khắp nơi vẫn không tìm được Mai Tứ, Võ Trinh đành phải quay về Thành Yêu tính dùng cách khác để tìm ra Mai Tứ đang ở đâu. Không ngờ vừa đến Nhạn lầu thì đã nhìn thấy một người mà nãy giờ cô tìm mãi không thấy đang đại sảnh. Mai Tứ đang hôn mê nằm thẳng tắp trên tấm thảm, y phục thì ướt nhẹp, tuy trông hơi đáng thương nhưng cơ thể không có vấn đề gì. Võ Trinh dùng một tay kéo cậu nhóc lên rồi vác lên lầu, ném Mai Tứ lên chiếc ghế dài nơi Hộc Châu thường ngủ. Liễu Thái Chân vẫn ngồi đó viết sách ...

Chương 26 : Mai Tứ: Sợ hãi.

Liễu Thái Chân đặt tay lên bức tranh để cảm nhận, sau đó rút tay ra rồi nói: "Võ Trinh, ngươi cảm nhận được chứ ?" Võ Trinh gật đầu: "Cảm nhận được, rõ ràng thứ này rất mơ hồ nhưng lại quá mức 'sạch sẽ', dù cho có vài phần yêu tà quỷ dị nhưng rất yếu." Cô ngẩng đầu nhìn bọn Lăng Tiêu, "Làm sao hai ngươi bắt được thứ này vậy ?" Chu nương tử, người vạm vỡ và mũm mĩm hơn các nương tử bình thường nói: "Lúc đó chúng ta nhìn thấy thứ này đang cưỡi mây đen tiến về phía hoàng cung nên đã ngăn chúng lại. Lúc đó bọn ta còn tưởng là ác quỷ nhưng lại không có tà khí, lang quân nói rằng chàng ấy ngửi thấy mùi mực trên người chúng, phỏng đoán có lẽ bọn chúng là quỷ mực, nên bọn ta đã dùng một cuộn bùa bắt chúng lại." Lăng Tiêu gật đầu nói thêm: "Chính là như vậy, thứ này sau khi bị bắt thì biến thành một bức tranh ác quỷ. Nhưng hai ngày nay bọn ta đã cẩn thận nghiên cứu rồi, cảm thấy hình như không phải quỷ mực nên mang nó đến Nhạn lầu nhờ hai vị ...