Chương 27 : Chùa Lân Kinh ~

Võ Trinh không tìm thấy Mai Tứ ở nhà cậu nhóc, người trong phủ đều tưởng Mai Tứ đi chơi cùng nhóm bạn rồi. Cô đành phải đi tìm đám Thôi Cửu, nhưng cũng không tìm thấy, đã thế Thôi Cửu còn ngạc nhiên nói: "Bọn đệ đã mấy ngày không gặp rồi, không phải nhóc con đang chuẩn bị quà cưới trong phủ sao, trước đó còn dặn dò bọn đệ không được đến làm phiền nhóc."

Võ Trinh cảm thấy có chút bất an vì đi tìm ở mấy cửa tiệm bút, tiệm sách, thậm chí cả kỹ phường quen thuộc cũng không tìm thấy. Cô tìm khắp nơi vẫn không tìm được Mai Tứ, Võ Trinh đành phải quay về Thành Yêu tính dùng cách khác để tìm ra Mai Tứ đang ở đâu. Không ngờ vừa đến Nhạn lầu thì đã nhìn thấy một người mà nãy giờ cô tìm mãi không thấy đang đại sảnh.

Mai Tứ đang hôn mê nằm thẳng tắp trên tấm thảm, y phục thì ướt nhẹp, tuy trông hơi đáng thương nhưng cơ thể không có vấn đề gì. Võ Trinh dùng một tay kéo cậu nhóc lên rồi vác lên lầu, ném Mai Tứ lên chiếc ghế dài nơi Hộc Châu thường ngủ.

Liễu Thái Chân vẫn ngồi đó viết sách mới, Võ Trinh chỉ vào Mai Tứ: "Rắn nhỏ, chuyện gì đây ?"

Liễu Thái Chân gõ cán bút lên chiếc cốc thủy tinh trên bàn, bên trong chiếc cốc là yêu linh, xung quanh nó toàn làn khói tím dày. Yêu linh này chịu rất nhiều giày vò, đã thế còn bị Liễu Thái Chân nuốt vô bụng, cơ thể nó co lại rất nhiều, vậy nên giờ ngoan ngoãn lắm, ở trong cốc thủy tinh không dám động đậy.

Trước đó khi Liễu Thái Chân nhổ nó ra, nàng đã hỏi nó toàn bộ sự việc, nắm được đại khái nên giải thích ngắn gọn Võ Trinh. Võ Trinh nghe xong thì trầm mặc một lúc, Liễu Thái Chân cũng nói thêm rằng nàng đang suy nghĩ đến tên hung thủ đứng đằng sau, nào ngờ Võ Trinh bật cười: "Thú vị, thứ vẽ ra lại có thể thành thật, rắn nhỏ ngươi cho ta yêu linh này đi, ta sẽ luyện thành một cây bút rồi bảo Mai Tứ vẽ cho ta mấy thứ hay hay."

Yêu linh nghe vậy thì run rẩy cầu xin tha mạng: "Tha cho ta đi mà. Chỉ cần các ngươi thả ta ra, ta lập tức quay về Dương Châu, không bao giờ đến đây nữa !"

Võ Trinh lắc lắc cốc thủy tinh, "Quỷ Dương Châu sao ? Yêu quái ở đất Thành An này đều do bọn ta quản, ngươi gây chuyện ở đây thì ta muốn xử lý ngươi như nào là quyền của ta."

Yêu linh bị ép đến đường cùng đã biến thành một con ác quỷ, nó lao ra khỏi cốc thủy tinh, giọng nói cũng thô bạo hơn, "Các ngươi không chịu thả ta ra, dù ta có chết thì cũng không tha cho các ngươi đâu !"

Võ Trinh nhìn dáng vẻ hung dữ của nó cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, con yêu linh này có hơi ngốc nhưng chắc chắn không phải thứ vô dụng. Đúng như Võ Trinh nói, mặc kệ ở đâu nhưng một khi đến đất Trường An này thì cô sẽ không để cho thứ này làm loạn.

Ngay lập tức một bóng mèo đen xuất hiện sau lưng Võ Trinh, hình bóng con mèo to lớn như một con thú dữ, cao đến mức chạm nóc tòa lầu. Đôi mắt đỏ ẩn trong màn sương đen mờ mịt nhìn chằm chằm yêu linh, khiến yêu linh trông thật nhỏ bé.

Miêu Ảnh dùng một chân giữ chặt yêu linh, yêu linh không thoát ra được, chỉ biết kêu thảm thiết. Võ Trinh khoanh tay nhìn chằm chằm nó, "Không tha cho ta ? Chỉ là một con yêu linh bé tí, ngươi làm gì được ta ?"

"Rắn nhỏ, thứ này không hiểu quy luật, cần phải dạy dỗ, ta dạy dỗ xong trả lại cho ngươi."

Liễu Thái Chân xua tay: "Thôi, cầm lấy mà chơi đi, không cần trả lại ta." Nàng nói xong thì liếc nhìn Mai Tứ đang nằm cách đó không xa, nói thêm: "Thay nước ở hồ dưới kia đi, bẩn hết rồi."

Võ Trinh nhốt yêu linh xong thì đưa Mai Tứ về nhà. Quả nhiên sau khi tỉnh dậy thì Mai Tứ chả nhớ gì cả, chỉ nhớ bản thân muốn vẽ một bức tranh 'Trừ Tà Nghìn Yêu' để làm quà mừng cho Trinh tỷ và đường huynh, nhưng không tìm được bút với giấy ưng ý, sau đó....sau đó thì hình như nhóc đi uống rượu với người khác, say bí tỉ và giờ đau đầu kinh khủng.

Võ Trinh nhìn đứa nhóc ngốc nghếch đang mơ màng, vỗ nhẹ đầu nhóc, "Được rồi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, qua mấy ngày nữa thấy ổn rồi thì đi chùa."

Mai Tứ: "Hả, tại sao ạ ?"

Võ Trinh: "Không có gì, không phải ngươi muốn tìm loại bút với giấy tốt sao, ta có, hai ngày nữa mang cho ngươi." Dù sao thì đứa trẻ xui xẻo này lại gặp phải thứ kia, cô cũng nên an ủi một chút.

Mai Tứ lập tức phân tâm, vui vẻ nói: "Thật sao ạ ? Được được, Trinh tỷ đã nói thì nhất định là đồ tốt, đệ sẽ chờ !"

Võ Trinh nói được làm được, cô chia một nửa yêu linh rồi nhét nó vào trong một cây bút loại tốt và phong ấn gần hết sức mạnh của nó, bằng cách này thì dù bức tranh được vẽ ra có chút yêu khí của vật sống nhưng không thể thoát ra khỏi bức tranh, nhiều nhất thì chỉ có thể di chuyển trong bức tranh mà thôi. Võ Trinh đưa cây bút vẽ cho Mai Tứ rồi nói: "Vẽ bức tranh 'Trừ Tà Nghìn Yêu' cho tốt nhé."

Mai Tứ sửng sốt: "Sao Trinh tỷ lại biết đệ vẽ thứ đó ?!"

Võ Trinh: "Là người thì ai cũng đoán được."

Quả nhiên Mai Tứ bắt đầu nghiêm túc vẽ tranh kể từ ngày đó, lần này không xảy ra chuyện gì hết, nhưng Mai Tứ luôn cảm thấy những con ác quỷ mình vẽ thỉnh thoảng chớp mắt, có lúc nhóc hoa mắt nhìn ra có con đang gãi đầu. Thêm lần hoa mắt nữa còn nhìn thấy con ác quỷ nào đó đang móc chân sau, Mai Tứ nghĩ có lẽ mình thực sự nên đi chùa bái lạy sao ?

Loay hoay cả một ngày thì cuối cùng Mai Tứ cũng quyết định đi chùa bái lạy.

Có một ngôi chùa Lân Kinh ở phường Tấn Xương, dòng người đến thắp hương rất đông, cực kì náo nhiệt, mẹ của Mai Tứ cũng đi thắp hương vào mùng một và rằm hằng tháng ở chùa Lân Kinh này. Thực ra Mai Tứ cũng có đi mấy lần, dù sao thì các buỗi diễn tạp kỹ* nhào lộn* của rạp hát trong chùa rất hấp dẫn, nếu quá chán thì cậu sẽ thường đến rạp hát trong chùa xem có cái gì mới không.

(*Tạp kỹ: bản raw 百戏 là một thuật ngữ chỉ chung của nghệ thuật biểu diễn dân gian của dân tộc Hán ở Trung Quốc cổ đại, bao gồm các môn đi trên dây, nuốt dao, lí hỏa, tầm tràng. Đặc biệt là môn nhào lộn. Cre: baike.

*Nhào lộn: là bộ môn xưa nằm trong các kỹ năng dân gian đa dạng của dân tộc Hán. Cre: baike.)

Khi Mai Tứ đến chùa Lân Kinh thì bất ngờ với lượng người đi chùa ngày hôm nay, tuy không đông bằng Lễ Vu Lan và Lễ Tắm Phật nhưng sân trước của điện vẫn chật kín người.

"Cái gì vậy, sao hôm nay nhiều người thế ?" Mai Tứ chặn một vị lang quân hỏi thăm, lang quân đó nói hôm nay có vị cao tăng giảng kinh. Cái gọi là giảng kinh, các nhà sư của chùa sẽ kể một số câu chuyện trong kinh phật bằng ngôn ngữ dễ hiểu để chỉ dẫn các tín đồ người dân hướng thiện, họ vừa kể vừa diễn. Người dân thường trải qua một ngày nhàm chán, cơ hội nghe kể chuyện như này không nhiều nên có rất nhiều người dẫn theo gia đình đến đây từ sớm.

Giảng kinh còn chưa bắt đầu, trên đài chỉ có mấy hòa thượng đang chuẩn bị. Mai Tứ nhìn một đống đầu đen đứng đó cũng không tiến đến mà chỉ đi thắp hương. Không ngờ tới lúc quay lại thì nhìn thấy hai bóng dáng một cao một thấp quen thuộc, đó chẳng phải Trinh tỷ và đường huynh của nhóc sao ? Mai Tứ thấy hai người đó quay lưng đi thì vội lén đi theo.

Vì sợ bị phát hiện nên nhóc không dám đi quá gần, chỉ có thể nhìn hai người đi cạnh nhau từ xa. Đi được một lúc thì Võ Trinh dừng lại trước một bức tường rồi nhìn lên.

Có vài cành anh đào mọc tràn qua tường, trên đó là những quả anh đào đỏ mọng, nghe nói hai cây anh đào này là do một vị cao tăng nào đó đi du ngoạn rồi mang về, không hiểu các nhà sư chăm sóc kiểu gì mà quả ra nặng trĩu mọng nước, nhưng chùa không cho phép hái, đã thế còn nâng bức tường lên cao để người khác chỉ có thể đứng bên dưới ngước lên thèm thuồng.

Mai Tứ trốn trong góc nhìn trộm, hình như Võ Trinh muốn hái anh đào nhưng Mai Trục Vũ lại do dự lắc đầu. Võ Trinh mỉm cười rồi vươn tay lên tính trèo tường, nhìn bộ dạng của cô là biết cô muốn trèo lên trên rồi, tiếp đó Mai Tứ nhìn thấy đường huynh nghiêm túc của mình đưa tay kéo Võ Trinh. Mai Tứ không lấy làm ngạc nhiên trước hành động đó của đường huynh, vì đường huynh của nhóc sẽ không bao giờ làm ra mấy 'chuyện xấu' đâu, nhưng đáng tiếc là Trinh tỷ của nhóc lại cực kì thích làm những việc đó.

Kiểu gì cũng có chuyện cho mà xem. Mai Tứ hơi lo lắng nhìn trộm, nhóc nghĩ Trinh tỷ chắc chắn rất tức giận, Võ Trinh là người như vậy, người khác cấm cô làm cái gì thì cô sẽ không vui, không thích nghe lời khuyên, không thích bị cản trở. Nhưng khung cảnh tiếp theo đã nằm ngoài dự đoán của nhóc, Mai Tứ tận mắt nhìn vị đường huynh, người chưa từng làm chuyện gì xấu đang bồng Trinh tỷ của nhóc lên.

Mai Trục Vũ cao lại còn khỏe, cậu dễ dàng bồng Võ Trinh lên trên nóc tường, Võ Trinh chỉ cần vươn tay là có thể hái được trái anh đào. Mai Tứ nhìn Võ Trinh được nâng lên thì thầm nghĩ trong lòng hôm nay hai cây anh đào này xui rồi, Trinh tỷ của nhóc hay đục nước béo cò, chắc chắc sẽ không để lại một cành nào cho ngôi chùa này.

Sau đó Mai Tứ lại càng ngạc nhiên hơn khi Võ Trinh chỉ hái có mấy quả trên cành cây nặng trĩu kia, hơn nữa cô còn đút một quả anh đào vào miệng Mai Trục Vũ, người đang đỡ cô. Hình như Mai Trục Vũ bị dọa sợ, suýt chút nữa thì làm Võ Trinh ngã, nhưng cậu phản ứng nhanh, lập tức ôm chặt Võ Trinh rồi đặt cô đứng xuống, còn bản thân thì cúi đầu bối rối. Võ Trinh lại đút một quả nữa cho cậu, lần này là đặt thẳng quả anh đào lên môi làm Mai Trục Vũ lúng túng cúi đầu ăn.

Võ Trinh nhỏ giọng nói chuyện, đầu tiên Mai Trục Vũ lắc đầu, sau đó không biết Võ Trinh nói gì mà Mai Trục Vũ lại gật đầu. 

Mai Tứ cảm thấy ánh nắng quá chói, làm nhóc sắp mù đến nơi rồi. Đó thực sự là Trinh tỷ và đường huynh của nhóc hả ? Là hàng giả đúng không, Trinh tỷ nghe lời vậy sao, bảo đừng làm là không làm luôn ? Còn đường huynh nữa, bình thường thì ăn nói thận trọng, nghiêm túc, còn chàng thiếu niên bối rối khi bị Trinh tỷ bắt nạt này là ai vậy ? Do nhóc đứng ở xa nên nhìn không rõ nhưng nhóc cảm thấy đường huynh chắc chắn đỏ mặt rồi !

Mai Tứ chưa từng thấy hai người này thân mật khi ở riêng, trước đây nhóc còn nghĩ tính cách của họ khác nhau như thế chắc chắn lúc nói chuyện sẽ chả thú vị gì đâu, nhưng nhìn cảnh tượng này nhóc lại thấy có lẽ do bản thân suy nghĩ quá nhiều rồi. Bức tranh 'Trừ Tà Nghìn Yêu' là cái gì, đáng lẽ nhóc nên tặng bức 'Uyên Ương Hí Thủy'.

Mai Tứ cứ lén lứt đi theo một lúc, nhóc tận mắt nhìn Võ Trinh với Mai Trục Vũ hòa hợp như vậy, lòng lại càng thêm đau, Mai Tứ không đi theo nữa mà quay người đi về phía đại điện thắp hương. 

Nhóc đến thắp hương vì đã nhìn thấy những thứ không sạch và muốn loại bỏ xui xẻo, nhưng đến lúc dâng hương thì Mai Tứ, người vừa bị đả kích bởi cảnh tưởng vừa rồi đã cầu nhân duyên trước tượng phật.

Một vị sư đang gõ mõ bên cạnh nghe thấy những lời của cậu thì mỉm cười nói: "Vị này không liên quan đến nhân duyên, ở hậu điện có vị Bồ Tát về nhân duyên, rất có hiểu nghiệm, không ngại thì có thể đi xem thử."

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Mai Tứ đã đi đến sân sau, nhưng khi thấy các thiếu nữ cầu nhân duyên ở hậu điện thì sợ hãi bỏ chạy.

Thôi cứ kệ đi, nhóc nghĩ, thành hôn không bằng vẽ tranh, nhóc còn mấy bức tranh chưa vẽ xong nữa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên