Chương 15: Lọt vào tầm ngắm của đám lưu manh
Nhờ có sự giúp đỡ của cậu ruột mà cuộc sống của hai mẹ con Hạ Hiểu Lan dễ thở hơn nhiều.
Đúng lúc vào mùa vụ, nhà nào trong làng cũng cuống cuồng gặt lúa. Người nhà họ Hạ còn lo chưa xong việc đồng áng, làm gì có thời gian sang làng Thất Tỉnh gây chuyện với mẹ con cô. Hạ Hiểu Lan buôn trứng trên huyện, chỉ hai ngày đã quen tay. Cô nói năng nhanh nhẹn, lại xinh đẹp nổi bật, làm ăn có nguyên tắc nhưng lại rất hào sảng trong khuôn khổ nguyên tắc ấy. Công nhân ở xưởng cơ khí nông nghiệp và xưởng liên hợp thịt đều biết một Tây Thi bán trứng xuất hiện trước cổng xưởng mấy hôm nay, trứng bán rất tươi mới.
Ban đầu mỗi ngày cô chạy một chuyến lên huyện An Khánh, chỉ trong hai ngày đã bán gần hai nghìn quả trứng. Dù ngày nào cũng đạp xe qua lại giữa làng và huyện nhưng công sức bỏ ra thì rất đáng, trung bình mỗi ngày kiếm được khoảng mười tệ. Hạ Hiểu Lan có cả đống ý tưởng kiếm tiền cũng chỉ có thể triển khai từng bước vì vốn ít lại không có quan hệ, cô không hề thấy số tiền kiếm mỗi ngày này nhiều nhưng Lưu Phân thì đã mãn nguyện lắm rồi.
Đến tối Hạ Hiểu Lan về nhà, hai mẹ con cùng nhau kiếm tiền trong ngày. Tiền trong túi vải đổ ra bàn, phần lớn là tiền lẻ, một tệ, năm hào, nhỏ nhất còn có cả tiền xu. Hạ Hiểu Lan thề rằng số tiền mệnh giá xu mà cô nhìn thấy trong mấy ngày này còn nhiều hơn cả đời trước cộng lại !
Lưu Phân sắp xếp lại từng xấp tiền, chỉ thấy như đang nằm mơ: “Tiền thật sự dễ kiếm vậy sao, sao người khác không làm ?”
Câu hỏi này hay, chứng tỏ bà đã bắt đầu biết suy nghĩ.
Hạ Hiểu Lan mỉm cười: “Biết là kiếm được tiền, nhưng không phải ai cũng làm được đâu ạ.”
Những năm 80 là năm của cơ hội ở khắp nơi nhưng cũng không phải ai cũng trở thành triệu phú, cơ hội đến là phải có gan nắm lấy và cần chút vận may ! Như việc buôn trứng của Hạ Hiểu Lan, chắc chắn có người của làng Thất Tỉnh ngưỡng mộ, nhưng một là đồng ruộng đang chờ người thu hoạch, họ không rảnh tay, hai là dù có rảnh thì cũng phải có dũng khí được ăn cả ngã về không như cô. Vốn dĩ làm ăn có lời có lỗ, buôn trứng không chỉ vất vả mà rủi ro cũng lớn. Bán không hết trứng thì sao ? Nhỡ bị vỡ trên đường vận chuyển thì sao ? Gần trăm tệ tiền vốn, chỉ một sơ suất là mất trắng.
Nếu Hạ Hiểu Lan có lỗ thì cùng lắm làm lại từ đầu, cô từng leo lên vị trí quản lý cấp cao trong một công ty đa quốc gia, chút thất bại này chẳng thể đánh gục cô.
Nhưng với người nông thôn năm 1983 thì thua lỗ gần trăm tệ này là số tiền tích cóp nửa năm, nói mất là mất, gia cảnh không dư dả nào chịu nổi vài lần như vậy ?
Hạ Hiểu Lan gom tiền lại: “Việc buôn trứng này thêm vài ngày nữa sẽ khó làm rồi. Không phải con đã nhờ cậu thu mua lươn à ? Con muốn mang lên tỉnh lỵ thử xem.”
Có thể dễ dàng bắt được mấy chục cân cá chạch, cá diếc và lươn ở ruộng lúa nhà họ Lưu, ở quê không thiếu mấy thứ này.
Nếu cá chạch làm không khéo sẽ có mùi bùn tanh.
Cá diếc nuôi trong ruộng lúa ấy mà, chỉ được tâng bốc ghê gớm ở đời sau thôi, chứ thời này có mấy ai thèm ăn ? Vừa tanh, nhiều xương lại ít thịt, đến cả bốn loại cá nước ngọt chủ lực* còn không lọt vào, đủ biết nó không được ưa chuộng đến mức nào. Huống hồ người ta còn hay ví những thứ xuất hiện dày đặc là nhiều như cá diếc qua sông, chỉ cần tưởng tượng số lượng cá diếc nhiều đến đâu là hiểu !
(*: bốn loài cá nước ngọt quan trọng nhất trong nuôi trồng thủy sản truyền thống của Trung Quốc, gồm cá trắm đen, cá trắm cỏ, cá mè trắng, cá mè hoa)
Lươn thì lại khác, đó là đồ bổ, bất kể thời nào cũng bán được giá.
Ngay lúc này giá của nó cũng sắp đuổi kịp thịt heo. Chỉ có điều là vẫn không dễ tiêu thụ ở huyện An Khánh, trừ khi mang lên tỉnh lỵ.
Còn cá diếc với cá chạch thì rẻ bèo, Hạ Hiểu Lan lười bận tâm, cô chỉ nhờ Lưu Dũng nói với người trong làng Thất Tỉnh rằng cô cũng nhận mua lươn ngoài thu mua trứng. Nhưng mọi người đang bận thu hoạch lúa, ngoài mấy đứa trẻ mang đến bán vài cân thì chưa có mối làm ăn lớn nào. Cô không vội, lươn có thể bắt đến tận tháng 10 cơ mà.
Hạ Hiểu Lan có cả cách chế biến những thứ bị người ta chê bai như cá diếc và cá chạch.
Tay nghề nấu nướng của cô chỉ ở mức bình thường nhưng cô hiểu biết nhiều, cô nếm thử rất nhiều món nam món bắc.
Chỗ cá chạch và cá diếc mà Lưu Dũng mang về trước đó đã được rửa sạch bùn đất. Cô đổ một ít dầu vào chảo, rán cá diếc lửa nhỏ đến khi hai mặt vàng đều rồi thêm nước, tiếp tục hầm liu riu. Thịt cá ninh đến rã ra vào trong nước, chỉ tốn công chứ không khó. Hạ Hiểu Lan bắt cả nhà ai cũng phải uống canh cá nhưng Lưu tiên Lưu Phân và Đào Đào.
Lưu Phân gầy đến mức như dân chạy nạn, còn Đào Đào mà không bổ sung canxi cho tốt thì chiều cao theo nhà họ Lưu này đúng là thảm họa.
Lươn thì đem kho với tương ớt, thêm chút đậu phụ rồi rắc thêm ít tỏi non trước khi bắc ra.
Mâm cơm nhà họ Lưu được sắp xếp đâu ra đấy, mợ Lưu Phượng Mai càng nhìn Hạ Hiểu Lan càng thấy hài lòng.
Chỉ có điều mấy hôm nay Lưu Phân không thể theo Hạ Hiểu Lan lên huyện. Hai mẹ con ở nhờ, chẳng lẽ lại để vợ chồng Lưu Dũng ra đồng gặt lúa một mình, thế nên Lưu Phân cũng phải ra phụ giúp.
“Con đi huyện một mình nhớ cẩn thận.”
Trước khi Hạ Hiểu Lan ra khỏi nhà thì Lưu Phân đã chuẩn bị ra đồng gặt lúa, tranh thủ cắt xong lúa lúc mặt trời chưa lên rồi còn phải đập lúa lấy hạt. Thời này chưa có máy móc, tất cả đều trông vào sức người.
“Con biết rồi, mẹ ! Mẹ cũng đừng làm quá sức.”
Hạ Hiểu Lan đạp xe đi đến huyện. Mấy ngày nay cô gần như đã lấp đầy nhu cầu mua trứng của hai nhà máy, không thể ngày nào cũng có người mua nhiều như vậy. Mỗi chuyến chở hơn bốn trăm quả trứng, một ngày chạy hai chuyến lên huyện An Khánh. Hôm nay là chuyến thứ hai, cô đứng ở trước cổng xưởng cơ khí nông nghiệp rất lâu mà vẫn còn hơn trăm quả trứng.
Hạ Hiểu Lan định đổi sang chỗ khác bán.
Bình thường cô không đi đường tắt nhưng hôm nay vì bán hàng lâu hơn dự kiến nên cô rẽ vào một con ngõ nhỏ cho nhanh.
Cô đâu biết rằng danh tiếng Tây Thi bán trứng đã lan truyền khắp nơi chỉ sau mấy ngày bán trứng ở huyện. Cô vừa xinh đẹp, ngày nào cũng mang theo tiền mặt bán trứng, có kẻ đã bắt đầu nảy sinh ý đồ xấu.
Hạ Hiểu Lan có phần chủ quan, cái kéo lớn giắt bên người đã mang theo mấy ngày vẫn chưa gặp tên lưu manh nào.
Đầu bên kia con ngõ là đường lớn. Cô đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe lướt nhanh về phía trước, bỗng nhiên cái giỏ tre trên xe bị một bàn tay túm lại.
“Em gái, vội gì thế ? Bọn anh mua trứng mà.”
Bị chặn gấp bất ngờ làm Hạ Hiểu Lan suýt nữa ngã nhào xuống đất. Cái giỏ tre phía sau xe rơi xuống làm tim cô thắt lại, không biết đã vỡ bao nhiêu trứng !
Một tên nhanh chóng chặn trước mặt cô, hai tên còn lại túm chặt chiếc xe đạp. Hạ Hiểu Lan đứng thẳng người, bàn tay giấu trong tay áo đã nắm chặt chiếc kéo lớn.
Tình hình không ổn chút nào.
Ba tên thanh niên lêu lổng nhìn cô từ đầu đến chân bằng ánh mắt dâm tà. Rõ ràng cô đã mặc kín mít áo dài tay quần dài để tránh nắng, vậy mà ánh nhìn của chúng lại như thể cô trần trụi trước mặt…..
E là hôm nay khó mà rời đi được.
Nhưng Hạ Hiểu Lan không hề hoảng loạn như những cô gái bình thường, cô không đôi co, há miệng hét lớn: “Cứu với ! Có người sàm sỡ phụ nữ ! Cứu với, chúng chặn tôi trong ngõ !”
Giọng hét chói tai của cô khiến ba tên kia giật mình.
Một tên vội lao tới bịt miệng thì Hạ Hiểu Lan vung kéo đâm mạnh, gã đau đến nhe răng trợn mắt: “Con đĩ này, mày tưởng bọn tao không điều tra rõ lai lịch của mày à ? Hai đứa bay mau giữ nó lại ! Con đĩ, còn dám dùng kéo đâm tao !”
Hạ Hiểu Lan ép lưng vào tường, tay vung kéo liên hồi, miệng vẫn không ngừng kêu cứu. Cô không cho bất kỳ ai áp sát, vừa hét “Có kẻ sàm sỡ phụ nữ” vừa kêu “Cứu mạng”, lại có chiếc xe đạp chắn phía trước nên chẳng ai chạm được vào cô.
Một tên mất kiên nhẫn, kéo phăng chiếc xe sang một bên.
Hạ Hiểu Lan vừa hét vừa cười khẩy, có gã chộp cổ tay Hạ Hiểu Lan, cô lập tức nhắm thẳng vào mắt gã mà đâm.
Gã kia phản xạ nhanh nhưng mí mắt vẫn bị đầu kéo rạch một đường, gã nghiến răng chịu đau, túm lấy bím tóc của Hạ Hiểu Lan, giật mạnh về phía trước. Một tên khác lập tức đánh rơi chiếc kéo trong tay cô.
“Con đĩ này, giả vờ gì mà trinh liệt cái gì ! Ai mà không biết mày là đồ lẳng lơ ? Hạ Hiểu Lan làng Đại Hà !”
Nhận xét
Đăng nhận xét