Chương 14: Tây Thi bán trứng
Canh xương ống hầm củ cải.
Thịt bám trên xương hầm đến nhừ, nước canh trắng đục như sữa. Củ cải cũng được ninh mềm, không còn xơ già.
Chan cả canh lẫn cái lên cơm, đến cả Đào Đào mới sáu tuổi cũng ăn hết một bát đầy, huống chi là người lớn. Hạ Hiểu Lan còn nhất quyết làm thêm một đĩa trứng vịt xào, Lưu Dũng nhắc đó là vốn liếng làm ăn của cô, bảo cô lần sau đừng làm bừa nữa.
Hạ Hiểu Lan nghĩ đưa thẳng tiền sinh hoạt thì không hay lắm nên cô chỉ có thể âm thầm bù vào mâm cơm nhà cậu, dù sao cũng không thể thật sự ăn không uống không.
Cô xào trứng vịt hoang với hẹ non vừa cắt ngoài ruộng, mùi hẹ át đi vị tanh của trứng.
“Làm theo cách của Hiểu Lan, cho thêm chút giấm lúc đánh trứng, xào lên vừa mềm vừa xốp, ăn chẳng kém trứng gà.”
Lý Phượng Mai khen một câu thôi mà Lưu Phân đã vui ra mặt.
Người ngoài đều nói Hạ Hiểu Lan vô dụng, không biết làm việc, cái mặt kia nhìn là biết không phải dạng vừa. Nhưng Lưu Phân chưa từng từ bỏ con gái mình, giờ thấy cô hiểu chuyện hơn, sao bà không vui cho được.
Hạ Hiểu Lan cũng thấy đồ ăn nhà cậu mình không tệ.
Cô từng ăn qua biết bao món cao sang nhưng nghĩ đến mức sống phổ biến ở nông thôn năm 1983 thì tiêu chuẩn ăn uống của Lưu Dũng đã là khá cao rồi. Một phần vì ông có khả năng kiếm tiền, phần khác cũng bởi ông luôn muốn chăm lo cho mẹ con Hạ Hiểu Lan.
Ăn xong bữa chiều, Lưu Dũng lại ra đồng làm việc.
Lần này Lý Phượng Mai cũng theo ra ruộng, Lưu Phân định đi cùng nhưng Lưu Dũng giữ lại ở nhà đan thêm giỏ rơm.
“Thời cơ kiếm tiền của Hiểu Lan chỉ có mấy ngày này thôi, đừng làm lỡ việc của nó.”
Hạ Hiểu Lan dắt chiếc xe đạp 28 mới tinh ra để thử lại tay lái. Đời trước cô không có chỗ dựa, đi học nhờ vào sự giúp đỡ của nhà hảo tâm, ra xã hội thì tự phấn đấu. Vẫn đạp xe giữa mùa đông rét buốt, mấy chục cây số cũng là chuyện thường. Sau này thăng tiến, đi công tác có người lo chi phí, còn được cấp xe rồi sau đó tự mua xe riêng. Cô chưa chạm vào loại xe đạp kiểu cũ này đã gần hai mươi năm rồi.
Ban đầu còn lóng ngóng nhưng càng đạp càng êm.
Đào Đào đứng nhìn chằm chằm nhưng sáu tuổi vẫn còn quá nhỏ. Hạ Hiểu Lan chỉ đành cho cậu bé ngồi phía sau, để nó ôm eo mình rồi chở đi vòng quanh làng. Họ đang đi thì một người phụ nữ quen mặt gọi với lại: “Hiểu Lan, nghe con bé nhà thím nói cháu thu mua trứng gà, giá thế nào vậy ?”
Hạ Hiểu Lan nhảy xuống xe, lễ phép chào: “Thím ạ, cháu đang thu mua trứng. Sắp vào vụ mùa rồi, mọi người không có thời gian mang trứng lên huyện bán, thời tiết lại nóng, trứng dễ hỏng nên cháu gom lại rồi đem lên huyện bán. Dĩ nhiên cháu cũng phải kiếm chút công sức, thím thấy một quả 1 hào 2 xu có được không ?”
Chồng của người phụ nữ nhà họ Trần, xếp thứ tư trong nhà nên ai cũng gọi là thím Trần Tứ.
Thím Trần Tứ nghe xong thì khẽ nhíu mày: “Thím nghe nói trên huyện bán được một hào rưỡi một quả…”
Hạ Hiểu Lan cười tươi giải thích: “Giá trứng trên huyện luôn thay đổi mà thím. Không giấu gì thím, có lúc được một hào rưỡi, có lúc còn thấp hơn. Lỡ không bán được, lại bị dập trên đường, cháu ôm nhiều trứng cũng nhiều rủi ro.”
Nói năng mềm mỏng thì ai nỡ làm khó, làm ăn buôn bán thì có ai muốn lao vào chỗ lỗ vốn ? Đường xa hao hụt, mà từ làng Thất Tỉnh lên huyện cũng không gần. Bình thường đi một chuyến thì không sao, nhưng vào vụ mùa rồi đi đi về về là mất nửa ngày công, ai mà rảnh chứ !
“Được rồi, bán cho cháu, thím về lấy trứng.”
Nhà nào mà chẳng nuôi vài ba con gà mái đẻ trứng, tiền dầu muối mắm dấm trong nhà đều trông cả vào mấy quả trứng ấy. Mùa hè có nhiều cỏ dại và sâu bọ, gà ăn no béo tốt, hai con gà đẻ hơn hai chục quả trong nửa tháng là chuyện thường.
Thím Trần Tứ mang hơn hai mươi quả trứng cho Hạ Hiểu Lan, thanh toán ngay tại chỗ, chuyện thím bán trứng cho Hạ Hiểu Lan nhanh chóng lan khắp cả làng. Từ đó việc buôn bán trứng của Hạ Hiểu Lan chính thức khai trương.
Lưu Phân phải tăng tốc tay đan giỏ rơm.
Hạ Hiểu Lan mất hơn một ngày để gom sạch trứng gà trong làng Thất Tỉnh, cũng có người ở mấy làng bên cạnh bán trứng cho nhà họ Lưu.
Vốn liếng của cô chỉ hơn bảy mươi đồng, vậy mà đã thu mua được gần 400 quả trứng gà, thêm hơn 200 quả trứng vịt hoang. Dù sao cũng phải giữ lại chút tiền mặt phòng thân, Hạ Hiểu Lan tạm thời dừng thu mua.
Lưu Phân chưa từng thấy nhiều trứng gà, trứng vịt chất đống như vậy.
Những chiếc giỏ đầy ắp, nhìn qua đã thấy choáng ngợp.
Bà lo lắng không thôi, sợ không bán được quả nào, cả nhà ăn cũng không xuể. Huống hồ thời buổi này ai lại xa xỉ đến mức bỏ ra mấy chục đồng chỉ để ăn trứng ? Số tiền đó đã bằng hơn một tháng lương của công nhân thành thị rồi !
“Ngày mai con mang hai trăm trứng gà với một trăm trứng vịt hoang lên huyện trước.”
Nếu huyện An Khánh không có hai nhà máy lớn thì Hạ Hiểu Lan cũng không dám thu mua nhiều trứng đến vậy.
Hai nhà máy đó có tới hàng nghìn công nhân, tiêu thụ 300 quả trứng không phải chuyện khó với điều kiện là cô tìm được đầu mối phù hợp. Nếu cứ bán lẻ mãi thì hiệu suất quá thấp, Hạ Hiểu Lan đang tính tìm một kênh tiêu thụ tốt hơn. Tuy giá trứng của cửa hàng do nhà nước kinh doanh chỉ khoảng 1,2 đồng một cân nhưng nguồn cung lại thiếu hụt nghiêm trọng. Không phải đơn vị nào cũng mua được trứng giá rẻ, con đường này đáng để thử.
Đêm xuống, ngay cả Lý Phượng Mai cũng giúp đan giỏ rơm. Rơm khô được cắt ngắn, nhét thêm trấu vào các khe hở, cuối cùng cũng gia cố được độ chắc chắn khi vận chuyển.
Đào Đào háo hức không chịu ngủ, cứ đợi Hạ Hiểu Lan dẫn nó vào huyện.
Nhưng có lẽ thằng bé sẽ thất vọng, Hạ Hiểu Lan và mẹ đã lên đường từ năm giờ sáng.
Hai người đi cùng sẽ an toàn hơn, ai bảo Hạ Hiểu Lan xinh đẹp quá làm Lưu Phân không yên tâm, Lưu Dũng cũng không yên tâm.
Có xe đạp rồi nên thời gian vào huyện rút ngắn đáng kể, họ đến chỗ bán trứng lần trước lúc trời vừa tờ mờ sáng. Hôm nay khu chợ nhỏ ngoài xưởng cơ khí nông nghiệp vắng vẻ khác thường, bà con bận rộn ngoài đồng, chẳng ai rảnh lên huyện buôn bán nữa.
Hạ Hiểu Lan vừa dựng xe đã được khách quen nhận ra.
Cô nổi bật lại nhanh nhẹn, ai từng giao dịch một lần đều khó quên.
“Ồ, lại đến bán trứng à ?”
“Thím ơi, hôm nay thím còn mua trứng không ạ, có cả trứng gà đấy !”
“Mấy hôm trước mua trứng vịt còn chưa ăn hết.”
Hạ Hiểu Lan không bỏ qua khách tiềm năng: “Trứng vịt làm trứng muối hay trứng bắc thảo rất ngon, nhưng để hấp hay xào thì vẫn phải là trứng gà.”
Cô mở giỏ ra, từng quả trứng xếp ngay ngắn như đang mời gọi, người phụ nữ không kìm được nuốt nước bọt, bà vừa mới ngâm số trứng vịt mua trước thành trứng muối, hay là mua thêm ít trứng gà ?
Hạ Hiểu Lan nhìn ra sự ưng bụng ấy.
“Trứng gà bán 1 hào rưỡi một quả, thím là khách quen, cháu tính 1 hào 4 thôi. Trứng vịt hoang vẫn giá như hôm trước.”
Trứng gà của cửa hàng nhà nước khoảng 1,2 đồng một cân, tùy kích cỡ nên một cân có chừng tám đến mười quả. Rẻ hơn của Hạ Hiểu Lan thật nhưng phải có hàng mới mua được. trứng giá bình dân không dễ kiếm !
Người phụ nữ vẫn không chống lại được lời chào mời của Hạ Hiểu Lan, mua 10 quả trứng.
Khi công nhân bắt đầu đạp xe đi làm xuất hiện thì việc buôn bán của Hạ Hiểu Lan mới thật sự khởi sắc. Cô đứng đó một cách thoải mái, chỉ cần gương mặt ấy thôi cũng đủ khiến người ta liếc nhìn thêm hai lần, mà đã nhìn thêm hai lần thì cô sẽ lập tức hỏi có mua trứng không. Không hề giống những người nông dân đến bán hàng khác, cứ rụt rè lén lút như đang làm chuyện gì khuất tất.
Hạ Hiểu Lan bán gần hết số trứng mang theo trong lúc công nhân vào ca.
“Thấy chưa, cũng an toàn mà. Mai con tự đi huyện là được.”
Cô vẫn cần người thu mua trứng, không thể cứ mãi làm phiền vợ chồng cậu, họ cũng có việc của mình, mà cô đã gom gần hết trứng quanh làng Thất Tỉnh nên phải đi nơi khác. Hai người cùng lên huyện thì mất đi một lao động.
Lưu Phân ít nói, bà không nói được mấy lời mời chào như Hạ Hiểu Lan nên việc lên huyện chỉ có thể do Hạ Hiểu Lan đảm nhận.
Hạ Hiểu Lan bán hết sạch chỗ trứng lúc hơn chín giờ sáng, cô dự định ngày mai đổi sang bán trước xưởng liên hợp thịt. Trong túi còn nhiều tờ tiền lẻ chưa kịp đếm nhưng tính theo giá thu mua thì hôm nay chắc chắn là có lãi. Dù cẩn thận đến đâu thì vẫn có vài quả trứng bị dập vỡ, hao hụt này là điều không tránh khỏi.
Mùa thu hoạch lúa đến nên việc buôn trứng của Hạ Hiểu Lan cũng bùng nổ theo.
Có người gọi cô là Tây Thi trứng gà, mà danh xưng ấy đã khiến cô lọt vào tầm ngắm của những kẻ có ý đồ.
Nhận xét
Đăng nhận xét