Chương 13: Huy động đội nhí làm việc !
Tay nghề của Lưu Phân khéo léo vô cùng.
Hạ Hiểu Lan kể miệng thôi nhưng bà đã tiện tay vơ nắm rơm, đan ra được hình dáng. Lưu Dũng thấy Hạ Hiểu Lan có ý chí làm ăn thì cũng không quản nữa, ông ăn xong thì ra đồng tháo van nước. Một số ruộng vẫn còn đọng nước, phải xả hết nước trước khi gặt lúa, phơi hai ngày là có thể bắt đầu thu hoạch.
Đôi khi tháo van nước ruộng còn thu hoạch thêm được thứ khác, nào là cá chạch, lươn, thậm chí còn bắt được cả cá diếc dài bằng bàn tay. Những thứ này đều là hàng thiên nhiên được săn đón ở đời sau, vậy mà lại chẳng mấy ai ở thời điểm này coi trọng.
Cá diếc nhỏ, lại nhiều xương, ăn rất phiền. Còn chạch với lươn thì phải nấu thật nhiều dầu mỡ mới ngon, mà dầu thì quý như vàng, ai nỡ đem đi nấu mấy thứ ấy ?
Luộc qua loa thì lại tanh mùi bùn, nuốt không trôi.
Hạ Hiểu Lan thở dài, nguồn thịt giàu đạm lại ít mỡ tốt biết bao, vậy mà thực khách những năm 80 lại chẳng mấy hứng thú.
Ban đầu cô còn nghĩ đây là một con đường kiếm tiền, mắt sáng rực lên. Nhưng Lưu Dũng lại bảo chạch chẳng bán được giá, cá chạch phơi khô cũng chỉ được vài xu một cân, nói chung không vượt quá một hào, còn không bằng giá một quả trứng gà !
“Thứ này vừa bẩn vừa tanh, thôi thì lo mà bán trứng của con đi !”
Lưu Dũng tiện tay bắt một con cá diếc rồi ném vào thùng gỗ.
“Cậu, đừng lãng phí cá diếc. Nấu thêm canh cá cho Đào Đào uống đi, trẻ con uống vào vừa cao lớn, lại ít ốm đau !”
Lưu Dũng khựng lại: “Con nghe cái đó ở đâu ra thế ?”
Hạ Hiểu Lan nghĩ thầm lẽ nào đầy không phải kiến thức cơ bản à ?
Nhưng thôi, năm 83 làm gì có cái gọi là kiến thức cơ bản, cô nói dối: “Đọc trong sách.”
Xin đừng hỏi là sách nào, câu này thật sự không trả lời nổi.
Hạ Hiểu Lan sợ Lưu Dũng hỏi, bèn kéo theo cậu em họ bám đuôi chạy biến.
Những người dân trong làng đang giúp việc cho Lưu Dũng đều thở phào một hơi.
Hạ Hiểu Lan quá xinh đẹp, cô chỉ thản nhiên ngồi xổm bên bờ ruộng thôi mà đám đàn ông cũng không dám nhìn lâu. Hơn nữa trước giờ Lưu Dũng là kẻ ngang ngược, ai ở làng Thất Tỉnh này dám động đến Hạ Hiểu Lan thì đúng là chán sống.
Lưu Dũng lau mồ hôi trên cổ, trừng mắt nhìn đám người bên cạnh: “Tôi nói trước nhé, đứa nào dám có ý đồ với cháu gái tôi, để tôi biết được, tôi xử chết hắn.”
Dân làng ấm ức đáp: “Anh Dũng à, tính ra cô ấy cũng ở hàng cháu của bọn tôi, có cho tôi gan cũng không dám nghĩ bậy đâu…”
Lưu Dũng ném cái thùng gỗ qua: “Có mỗi anh là lắm lời, mau đi bắt cá đi, không nghe Hiểu Lan nói à, trẻ con phải uống nhiều canh cá diếc !”
…..
Hạ Hiểu Lan dắt theo em họ đi khắp làng Thất Tỉnh.
Làng Thất Tỉnh là nơi có nguồn nước dồi dào, bãi lau sậy của làng Đại Hà kéo dài tận đây. Lau sậy trắng của huyện An Khánh vốn có tiếng từ xưa, nguồn nguyên liệu nhiều đến mức đưa tay là có nên Hạ Hiểu Lan không có ý định đụng vào nghề đan từ lau sậy. Một là thời cơ chưa thích hợp, hai là thị trường đồ đan ở huyện An Khánh đã sớm bão hòa.
Nhưng bãi lau ấy đâu chỉ dùng để đan đồ, nó còn là nơi trú ngụ của vịt hoang và gà nước.
Những thứ đó trong mắt Hạ Hiểu Lan là những xấp tiền đang vẫy gọi….
Còn chuyện bảo vệ sinh thái ư, đợi cô lo xong cái ăn cái mặc rồi tính sau ! So với những kẻ chặn đường cướp bóc để phát tài thì cách kiếm tiền của cô đã xem như sạch sẽ lắm rồi.
Đào Đào hiên ngang đi phía trước, Hạ Hiểu Lan chính là thứ để nó khoe khoang, chẳng nhà nào có chị gái đẹp bằng chị của nó.
Mùa vụ sắp đến, cái nắng gay gắt cũng không ngăn được sức hút nam tính của đám thanh niên trong làng Thất Tỉnh.
Người nào người nấy đều chào hỏi Đào Đào.
“Đào Đào, chị họ em đến rồi à ?”
“Đào Đào, đi bắt cá với anh không ?”
“Đào Đào….”
Miệng gọi Thao Thao nhưng ánh mắt cứ liếc trộm Hạ Hiểu Lan. Kiểu bắt chuyện vòng vo này khiến đám thanh niên đỏ bừng cả mặt, Hạ Hiểu Lan không khỏi cảm khái phần lớn thanh niên những năm 80 vẫn còn rất thuần khiết.
Cô chẳng có chút hứng thú nào với sự ngây ngô ấy.
Bụng còn chưa no, lấy đâu ra tâm trạng mà thưởng thức trai trẻ.
Trước đây Hạ Hiểu Lan cũng từng đến làng Thất Tỉnh, đám thanh niên này đã biết đến tiếng tăm của cô nhưng cô luôn kiêu ngạo, chẳng buồn để ý những người tìm cách lấy lòng….
Còn bây giờ cô vẫn định tiếp tục duy trì cách làm của nguyên chủ. Thứ cô quan tâm không phải là đám thanh niên kia, mà là những đứa trẻ có thể chơi cùng Đào Đào. Trẻ từ 1o tuổi trở lên đều phải phụ giúp việc nhà, còn tầm 13 14 tuổi đã được xem như nửa lao động chính. Mục tiêu của Hạ Hiểu Lan là đám dưới 10 tuổi, bọn nhỏ này vừa nghịch nghợm vừa dễ dụ.
Cả hai đạo hai vòng, cuối cùng cô cũng tóm được mục tiêu. Mấy đứa trẻ lớn hơn Đào Đào một chút chạy tới, vừa chạy vừa cười: “Đào Đào, mẹ tao nói chị họ mày bị đập đầu thành ngốc rồi hả ?”
Hạ Hiểu Lan lập tức đen mặt. So với đám thanh niên mê muội bởi sắc đẹp của cô thì lũ nhóc này chẳng thân thiện chút nào, gặp mặt là bóc phốt ngay !
Đào Đào không chịu: “Chị Hiểu Lan của tao không ngốc, mày nói bậy !”
Hạ Hiểu Lan cười khẩy, rút hai hào ra rồi nhét vào tay cậu em họ đang bênh mình: “Ra tiệm tạp hóa mua gì ăn đi, chị mệt rồi, ngồi nghỉ dưới gốc cây đợi em.”
Lũ nhóc lập tức thèm nhỏ dãi.
Cho tiền mua đồ ăn cơ mà, ai dám nói chị họ của Đào Đào bị ngốc nữa ?
Đám trẻ ngây thơ chất phác sao đấu lại được với Hạ Hiểu Lan già đời, Đào Đào mua kẹo làm đứa nào cũng nuốt nước bọt ừng ực.
Hạ Hiểu Lan nhân cơ hội hỏi: “Muốn ăn kẹo không ?”
Cả đám đồng loạt gật đầu.
“Muốn thì lấy đồ đổi. Đào Đào là em họ của chị, còn mấy đứa thì không, lại còn mắng chị là ngốc.”
Đứa cầm đầu nuốt nước bọt đánh ực một cái: “Chị Hiểu Lan, phải lấy gì đổi kẹo ạ ?”
Đúng là đứa thức thời nhất, thằng bea nhanh chóng đổi cách xưng hô theo Đào Đào.
“Biết trứng vịt hoang trong bãi lau sậy không ? Ba quả đổi hai hào, cầm tiền là có thể mua kẹo. Nhưng phải đi hai đứa một nhóm, không được bén mảng tới chỗ sông có nước !”
“Thật không ạ ?”
“Nói dối làm chó con.”
Thật hay giả, thử một lần là biết ngay.
Dĩ nhiên giá trứng vịt ở huyện không chỉ có ba quả hai hào, làm ăn buôn bán mà không kiếm lời thì Hạ Hiểu Lan đi làm không công à ?
Nhờ bọn trẻ đi tìm trứng vịt hoang là tận dụng nguồn lao động rẻ mạt nhất, chi phí nhân lực bị ép xuống mức thấp nhất có thể. Hạ Hiểu Lan nghĩ đúng là có tiền đồ, sống lại năm 83 mà việc đầu tiên nghĩ đến lại là bóc lột sức lao động trẻ con.
Nhưng hai hào là sức hấp dẫn rất lớn với lũ trẻ.
Những đứa trẻ này đều sinh vào thập niên 70, tiền lì xì ngày Tết cho trẻ con ở nông thôn cũng chỉ vài hào, nhiều lắm mới được một đồng. Chừng ấy tiền mà mua kẹo, mua pháo, nhét túi chơi được cả buổi đã là vui lắm rồi.
Hơn một tiếng sau, một bé gái chừng 9 tuổi dẫn theo em gái thật sự mang hơn chục quả trứng vịt hoang cho Hạ Hiểu Lan. Hạ Hiểu Lan kiểm tra thấy trứng còn tốt thì thực hiện đúng lời hứa. Cô cũng không bắt nạt mấy đứa nhỏ không rành tính toán, đáng bao nhiêu thì trả bấy nhiêu.
“Chị mang 16 quả, đây là một tệ lẻ bảy xu.”
Tiền lẻ là cô đổi từ tiệm tạp hóa trong làng.
Cô bé nắm chặt tiền, kích động đến mức không biết nên để tay vào đâu. Đứa em nhỏ hơn thì chảy nước miếng, miệng lẩm bẩm kẹo. Cô chị dắt em về nhà, hơn một đồng rồi, không có người lớn cho phép thì chắc chắn không dám tiêu bừa.
Hạ Hiểu Lan gọi lại: “Nếu nhà em có trứng gà cũng có thể bán cho chị. Chị ở nhà Đào Đào nhưng bán trứng thì phải hỏi ý người lớn trước.”
Đội quân nhí do Hạ Hiểu Lan phát động đã quét sạch bãi sậy lau quanh đó chỉ trong hai tiếng Vịt hoang kêu quang quác, đập cánh loạn xạ trong bụi lau. Thậm chí có đứa còn tìm được cả vịt con mới nở, chạy tới hỏi Hạ Hiểu Lan có lấy không.
Giờ đã có chỗ nuôi vịt, Hạ Hiểu Lan dự định mang về cho Lưu Phân chăm sóc giết thời gian.
Tổng cộng cô được hơn chín mươi quả trứng vịt hoang.
Còn có ai mang trứng gà đến bán hay không thì phải đợi tối mới biết.
Hạ Hiểu Lan về đến nhà thì thấy cậu mình bắt được gần nửa thùng cá chạch, rất nhiều lươn, còn cá diếc trong ruộng cũng được hơn chục cân, tất cả đều thả nuôi trong cái chum nước kê sát tường.
“Nuôi vài ngày, cho chúng nhả hết bùn đất trong bụng ra rồi hẵng ăn.”
Lý Phượng Mai đang hầm xương với củ cải, mùi thơm lan khắp sân. Giờ ăn cơm thì chẳng ai sang chơi, thời buổi này có chút đồ ngon không dễ, không ai dại gì mà giả vờ không biết sang làm phiền.
Lưu Phân đang đan giỏ rơm dưới mái hiên, bà đan được một đống lớn.
“Hiểu Lan, con xem đan thế này được không ?”
Sao lại không được, đựng trứng vịt hay trứng gà đều vừa in. Đào Đào ưỡn ngực đầy tự hào:“Chị Hiểu Lan mua được nhiều trứng vịt lắm ạ, còn mua kẹo cho con nữa.”
Lý Phượng Mai nghe thấy cũng bật cười.
Trước kia Hạ Hiểu Lan đâu có kiên nhẫn với Đào Đào như vậy, đứa trẻ này là mạng sống của Lý Phượng Mai, Hạ Hiểu Lan đối tốt với nó, sao người làm mẹ bà lại không vui cho được ?
Trong chốc lát, không khí cả nhà trở nên ấm áp hẳn lên.
Hạ Hiểu Lan thấy cuộc sống này thực sự có hy vọng, quyết định rời khỏi làng Đại Hà là đúng.
Nhận xét
Đăng nhận xét