Chương 12: Tính chuyện làm ăn
Lưu Phân vẫn còn thất thần, chìm đắm trong thế giới riêng của mình, đến cả chị dâu đứng trước mặt cũng không buồn chào một tiếng.
Nếu không phải trên trán Hạ Hiểu Lan vẫn còn dán băng gạc, Lý Phượng đã tưởng người đâm đầu vào cột hôm qua là cô em chồng Lưu Phân, nhìn ngu ngơ mà phản ứng thì chậm chạp như mất hồn. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng bà vẫn đặt con xuống giường rồi quay ra phụ Lưu Dũng dọn đồ.
Lưu Dũng vừa khuân vác vừa lẩm bẩm chửi nhà họ Hạ là một lũ khốn nạn, tiện thể kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện, cả chuyện ba người họ muốn rời đi, lại đúng lúc ba anh em Hạ Đại Quân trở về, thành ra phải vừa xô xát vừa rời khỏi làng Đại Hà.
“Cô dọn cái giường bên phía tây đi, để Hiểu Lan với mẹ nó ở.”
Ý của Lưu Dũng là từ giờ hai mẹ con Hạ Hiểu Lan cứ ở lại đây, không cần quay về nhà họ Hạ chịu khổ nữa.
Chỉ là ông không nói rõ sẽ ở bao lâu. Hạ Hiểu Lan hiểu thấu lòng người, cô lập tức lên tiếng trấn an Lý Phượng Mai: “Con định buôn bán chút ít, dành dụm ít tiền rồi lên huyện An Khánh lập nghiệp. Ở đó cơ hội nhiều hơn, cũng tránh được miệng lưỡi người đời ở quê.”
Ý cô rất rõ, cả hai sẽ không ở nhờ mãi nhà cậu.
Người cậu thì thật lòng muốn cưu mang hai mẹ con, còn mợ Lý Phượng Mai không phải người nhỏ nhen. Nhưng Hạ Hiểu Lan với tâm trí của một người từng trải hiểu rõ kiểu gì cũng nảy sinh va chạm nếu ở lâu ngày, dù sao cô chỉ tạm dừng chân, nói rõ vài câu cũng là để mợ yên lòng.
Lưu Dũng nghe ra ẩn ý trong lời Hạ Hiểu Lan.
Ông không phản bác, chỉ nghĩ đợi Hạ Hiểu Lan nếm đủ khổ thì sẽ không còn lạc quan như vậy nữa. Người trẻ mà, chẳng sợ cái gì cả, cứ nghĩ thế giới bên ngoài đơn giản lắm. Đúng là mấy năm nay có người buôn bán mà phất lên nhưng liệu Hạ Hiểu Lan có chịu được khổ không ?
Hạ Hiểu Lan nhận ra nụ cười của mợ đã chân thành hơn hẳn dưới ánh đèn vàng leo lét,.
“Con bé này, người một nhà cả, nói gì khách sáo thế. Cậu con đã bảo ở thì cứ yên tâm mà ở !”
Sự rộng rãi ấy cũng có nguyên do, mấy tháng gần đây Lưu Dũng kiếm được không ít tiền. Tạm thời thêm hai miệng ăn cũng chưa đến mức không kham nổi.
Lý Phượng Mai nhanh chóng dọn phòng, thời buổi này người ta chẳng câu nệ, giường chỉ trải một lớp rơm bên dưới, phía trên phủ chiếu nhưng còn tốt hơn cái nhà dột nát của họ Hạ nhiều. Hai mẹ con bôn ba cả ngày từ hôm bị đuổi khỏi nhà, thực sự đã kiệt sức.
Hai mẹ con rửa mặt xong thì nằm xuống giường. Hạ Hiểu Lan vỗ nhẹ tay Lưu Phân: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ cho mẹ cuộc sống tốt đẹp. Hai mẹ con mình phải sống thật đàng hoàng, không phải tranh giành một cái bánh bao, mà là sống sao cho có mùi có vị, để người khác phải nhìn !”
Một lúc lâu sau, Hạ Hiểu Lan tưởng Lưu Phân đã ngủ thì bà mới chậm rãi đáp lại: “Mẹ chỉ mong con sống tốt, Hiểu Lan, đừng trách mẹ, mẹ để con chịu ấm ức rồi….”
Hạ Hiểu Lan nói vài lời an ủi, nhưng mọi lời hứa hẹn đều vô nghĩa trước khi thực sự làm nên chuyện. Cô quá mệt mỏi rồi, vừa nói xong đã thiếp đi.
Sáng hôm sau Hạ Hiểu Lan tỉnh giấc trong mùi thức ăn thơm lừng.
Lưu Phân đã dậy từ sớm, còn nhận hết việc bếp núc. Có vẻ cậu em họ Đào Đào đã khỏe hơn, lon ton chạy quanh trong bếp. Lưu Phân gắp một chiếc bánh bao từ xửng hấp ra rồi đưa cho thằng bé, bánh bao nóng đến mức Đào Đào nhăn nhó nhưng vẫn không nỡ nhả ra, vừa ăn vừa lúng búng nịnh nọt: “Bánh bao dì hấp ngon hơn mẹ con làm.”
Huyện An Khánh nằm giữa ranh giới nam bắc, kiểu vùng mùa đông lạnh buốt mà lại chẳng có sưởi, khó chịu vô cùng. Thói quen ăn uống cũng dung hòa hai miền, mấy hôm nay nhà họ Lưu ăn cháo khoai lang kèm bánh bao bột mì trắng.
Hạ Hiểu Lan mở hòm lấy quần áo, lại bất ngờ phát hiện ra một niềm vui nho nhỏ. Cô tìm thấy một xấp tiền lẻ được gói trong một chiếc khăn tay, tổng cộng là 18 đồng 3 hào, đó là tiền riêng của “Hạ Hiểu Lan” để dành.
Còn có mấy bức thư dưới đáy hòm, câu chữ táo bạo này là do Vương Kiến Hoa viết cho cô.
Hạ Hiểu Lan cố nén cảm giác buồn nôn mà đọc rồi cô chợt bật cười, hóa ra người này từng thẳng thừng tỏ tình với “Hạ Hiểu Lan”, Hạ Tử Dục đúng là cao tay. Ban đầu cô định đốt sạch mấy lá thư ấy nhưng rồi lại nhét chúng trở về hòm, biết đâu sau này còn có lúc dùng đến ?
Hạ Hiểu Lan vừa đóng nắp hòm thì Đào Đào đã lon ton chạy vào phòng.
“Dì ơi, chị Hiểu Lan dậy rồi !”
Đào Đào rất quấn Hạ Hiểu Lan. Dù tính cách của Hạ Hiểu Lan trước kia rất tệ nhưng thằng bé không cưỡng lại được, cô đẹp quá !
Trẻ con không quan tâm cái gọi là chuẩn mực thẩm mỹ của người lớn. Cách chúng nhìn người và sự vật là bản năng, chưa bị bóp méo, trực tiếp và rõ ràng. Chị Hiểu Lan là đẹp nhất, ngay cả lúc nổi nóng cũng vẫn đẹp.
Hạ Hiểu Lan không quen tiếp xúc với trẻ con nhưng tâm trí cô phải phải trẻ 18 tuổi, cô chẳng có sức chống cự trước một đứa bé đáng yêu như vậy.
Cô sờ trán Đào Đào, khẽ mỉm cười: “Không nóng nữa rồi, chắc là hết sốt rồi.”
Đào Đào ngây ngô chỉ thấy chị Hiểu Lan rất dịu dàng với mình, thế là lẽo đẽo như cái đuôi nhỏ. Hạ Hiểu Lan đi rửa mặt, nó cũng theo. Cô chải đầu, nó cũng không rời. Đào Đào vừa nhìn cô vừa cắn một miếng bánh bao: “Chị Hiểu Lan, đầu chị còn đau không….chị đẹp thật đấy !”
Ừ, đẹp thật.
Chỉ cần sửa soạn qua loa, tóc tết hai bím gọn gàng, thay bộ quần áo sạch sẽ không vá chằng vá đụp, ngay cả Hạ Hiểu Lan cũng thấy mình đẹp đến mức quá đáng.
Hạ Hiểu Lan chỉnh tề xong xuôi thì dắt Đào Đào ra bếp. Lưu Phân trông đã bình thường trở lại, cô chỉ không biết bà nghĩ gì trong lòng.
“Một lát nữa là ăn cơm rồi. Cậu con với mợ ra đồng kiểm tra lúa, mấy hôm nay là bắt đầu gặt.”
Lưu Phân vừa nói xong thì giọng Lưu Dũng đã vang lên ngoài sân: “Nấu cháo khoai lang à ?”
Ông cởi chiếc mũ rơm ra rồi treo lên vách, mỉm cười nhìn Hạ Hiểu Lan: “Dậy rồi à ? Cậu bảo mẹ con đừng gọi, con bị thương thì phải nghỉ ngơi. Làng bên mới săn được lợn rừng, mợ con đi mua rồi.”
Không phải dịp lễ tết nên chẳng nhà nào dám ăn thịt.
Nước dãi Đào Đào gần như chảy ra.
Còn Hạ Hiểu Lan thì cảm động.
Lưu Dũng là người phóng khoáng dù nghèo, giờ kiếm được chút tiền thì càng thoải mái hơn, ông sẽ không đi đâu xa trước khi thu hoạch xong vụ lúa nên tạm thời không dùng đến chiếc xe đạp.
“Con biết đi xe đạp không ?”
Hạ Hiểu Lan gật đầu, cô từng đi loại xe đạp kiểu cũ này, tuy hơi cồng kềnh nhưng chở được hàng. Nó được thiết kế để phục vụ vận chuyển cho quân đội, có thể di chuyển trên đường gồ ghề, chở được cả người lẫn hàng hóa lên đến vài trăm cân.
Ý của Lưu Dũng là để cô đạp xe đi làm cái nghề buôn trứng.
Tranh thủ kinh doanh lúc mùa vụ bận rộn, nếu không chịu nổi khổ thì Lưu Dũng sẽ nghĩ cách khác cho cô.
Chẳng bao lâu sau Lý Phượng Mai xách về hai cân thịt lợn cùng một khúc xương ống to. Miếng mỡ trắng bóng và béo ngậy dày đến ba ngón tay, thời này người ta không chuộng thịt nạc, vì bụng ai cũng thiếu chất béo, mỡ mới là thứ được ưa thích nhất. Lý Phượng Mai đắc ý khi giành được hai cân thịt ngon như vậy.
Cả nhà quây quần bên mâm cơm, Lý Phượng Mai nghe Hạ Hiểu Lan và Lưu Dũng bàn bạc nghiêm túc chuyện làm ăn thì tâm trạng càng thêm phấn chấn.
“Con định mang trứng lên huyện kiểu gì, xe đạp xóc thế, không sợ vỡ à ?”
Năm 83 chưa có chuyện đường sá thông suốt giữa các làng, nói gì đến đường bê tông, ngay cả đường nhựa cũng hiếm. Đạp xe lên huyện là lắc lư xóc nảy, người còn chịu được, chứ trứng thì dễ vỡ. Trăm quả mà hỏng mười quả thì coi như Hạ Hiểu Lan chẳng kiếm được đồng nào.
Thực ra cô đã nghĩ đến chuyện này từ hôm qua.
Thời sao mới có khay đỡ trứng nếu vận chuyển đường dài, lại thêm đường sá bằng phẳng, đi xa mấy cũng không sợ. Còn bây giờ điều kiện thiếu thốn, không có khay nhựa nhưng Hạ Hiểu Lan có cách khác.
"Đan cái giỏ nhỏ từ dây lau sậy, cỡ vừa một quả trứng rồi cho từng quả vào, nối lại thành từng chuỗi.”
Khoảng trống giữa các giỏ thì nhét thêm rơm rạ hoặc thân lúa cắt ngắn, có thể thay thế lớp đệm chống sốc.
Lưu Phân nghe mà mắt sáng lên: “Mẹ làm được, con chỉ cần nói hình dạng thế nào là được.”
Nhận xét
Đăng nhận xét