Quyển 1: Ở Đạm Châu - Chương 19: Thiếu niên tính sổ
Chơi được vài ván thì Phạm Nhàn cảm thấy vận may hôm nay không được tốt, lại thêm việc thực sự không muốn tỏ ra thân thiết giả tạo với Liễu di nương nên quyết định nhường chỗ rồi đứng dậy vỗ vai Phạm Tư Triệt.
Phạm Tư Triệt rụt rè liếc nhìn cha một cái, Tư Nam Bá khẽ gật đầu, trong lòng nhóc vui mừng khôn xiết, nhỏ giọng đáp lời rồi nhảy tót lên ghế.
Thường ngày cậu nhóc này luôn rụt rè trước mặt cha, bữa cơm vừa xong đã bị ép đi ôn bài, càng không bao giờ được phép chơi bài hay đánh bạc. Nhóc biết hôm nay được ngồi vào bàn là vì cha đang có tâm trạng tốt, lại muốn nể mặt Phạm Nhàn, vì vậy trong lòng Phạm Tư Triệt bất giác nảy sinh chút thiện cảm với người anh đến từ Đạm Châu này.
Phạm Nhàn ra ngoài dạo một vòng trong sân, khi quay trở lại đại sảnh thì há hốc miệng kinh ngạc, trước mắt cậu là một đống tiền được chất đầy trước mặt Phạm Tư Triệt, trong khi ba người còn lại gần như thua sạch bách.
Nhớ lại cảnh trên xe ngựa ban ngày, dường như cậu em trai này bộc lộ niềm đam mê mãnh liệt với tiền bạc,cuối cùng Phạm Nhàn cũng nhận ra em trai không phải hoàn toàn vô dụng, ít nhất nhóc con thực sự có năng khiếu đáng nể trong việc kiếm tiền.
Cậu tò mò đứng sau lưng Phạm Tư Triệt, chăm chú quan sát cậu nhóc mười hai tuổi này làm thế nào để "tác nghiệp". Quan sát một lúc, Phạm Nhàn không khỏi thầm kính phục, chỉ thấy cậu nhóc này có đôi tay cực kỳ linh hoạt, một tay sắp bài, bốc bài, rút bài, đánh bài, chạm bài, ăn bài rồi cả ù bài....Tay còn lại thì đặt lên bàn tính, năm ngón tay múp míp thoăn thoắt gảy những viên bi tính tiền, phát ra tiếng tách tách giòn tan.
Tất cả các ván ù đều do Phạm Tư Triệt thắng mà cách tính điểm lại vô cùng phức tạp nên việc tính tiền cũng đều do nhóc tự lo liệu. Phạm Nhàn đứng một bên quan sát, luôn có cảm giác thằng nhóc này có cách tính sao cho số tiền luôn nghiêng về phía mình, chẳng trách trước mặt Phạm Tư Triệt có thể chất đống nhiều đồng tiền đến thế.
Phát hiện Phạm Nhàn đang chăm chú nhìn con trai mình, sắc mặt Liễu thị vẫn không thay đổi nhưng trong lòng không khỏi thở dài, bà nghĩ rằng thói xấu tham tiền của con trai đã bị Phạm Nhàn nhìn thấu, chỉ sợ sẽ khiến người anh cùng cha khác mẹ này càng thêm tự tin lấn lướt.
Nhưng bà đâu hay biết trong lòng Phạm Nhàn lúc này lại đầy kinh ngạc, bởi cậu không hề thấy trên khuôn mặt của Phạm Tư Triệt bất kỳ biểu hiện ngang ngược hay thái độ trẻ con nào mà chỉ thấy ánh sáng nghiêm túc và quyết tâm hiếm có, thứ ánh sáng mà chỉ những người mang tinh thần “lý tưởng hóa” mới sở hữu.
Phạm Nhàn thầm nhận định rằng chỉ cần cho thiếu niên này một không gian để phát huy, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật xuất chúng. Nhưng cậu cũng hiểu Khánh Quốc hiện nay, muốn lập thân và nổi bật thì con đường duy nhất vẫn là thông qua khoa cử, cho dù sau này Phạm Tư Triệt nhờ gia đình mà được kế thừa tước vị nhưng nếu muốn đảm nhận một chức vụ thực quyền, với trình độ hiện tại của nhóc trong sách vở thì điều đó gần như là không thể. Không khó hiểu khi Đằng Tử Kinh từng nói Liễu thị vừa hận vừa đau lòng vì đứa con trai này.
Trong thời đại này, thương nhân vẫn chưa được coi trọng, bộ Hộ là chuyện khác, thương hiệu hoàng gia là chuyện khác, còn thương nhân trong dân gian lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Ván bài nhanh chóng kết thúc, Tư Nam Bá Phạm Kiến rời bàn với gương mặt không chút biểu cảm, những buổi họp mặt gia đình đầm ấm như thế này vốn không hợp với tính cách của ông. Nhưng không hiểu sao hôm nay lại có chút gì đó khác lạ, trước khi rời đi ông khẽ liếc nhìn Phạm Nhàn một cái.
Phạm Nhàn hiểu ra một vài điều từ ánh mắt của cha mình, xem ra việc cậu bỏ lại đám thị vệ mà cha phái đi theo bảo vệ ban ngày đã khiến ông không hài lòng. Phạm Nhàn chỉ mỉm cười, không phản ứng gì thêm, dù sao cậu vốn không thích bị người khác theo sát, đã như vậy thì chi bằng dùng hành động để sớm làm rõ quan điểm của mình.
Liễu thị liếc nhìn con trai một cái, trong ánh mắt thoáng qua chút thương xót và bất lực, tuy nhiên cảm xúc này nhanh chóng biến mất. Bà đứng dậy, rất mực lịch sự chào Phạm Nhàn và Phạm Nhược Nhược sau đó đi theo chồng. Người hầu trong phủ Tư Nam Bá đều biết rằng lão gia thích uống một cốc nước quả do chính tay Liễu thị chuẩn bị mỗi tối trước khi đi ngủ, điều đó giúp ông dễ dàng chìm vào giấc ngủ sau một ngày lao tâm tại bộ Hộ.
Phạm Nhàn hơi nhíu mày, cậu vốn định bàn chuyện gì đó với cha nhưng xem ra phải hoãn lại, cậu quay đầu lại thấy Phạm Tư Triệt vẫn đang cúi gằm xuống bàn, chăm chú ghi chép những con số, cậu tò mò hỏi: "Chưa thu tiền lại mà, ghi cái gì thế ?"
Phạm Nhược Nhược vừa chơi bài xong đã thấy hơi mỏi, nhẹ nhàng xoay cổ tay thư giãn rồi mỉm cười nói: "Đệ ấy sao ? Vào dịp lễ tết sẽ có khách đến chơi, lúc đó cha mới cho nó được chơi một chút. Nhưng dù thắng bao nhiêu tiền thì cha đều không cho giữ lại, cha bảo đàn ông con trai không nên ham mấy cái lợi nhỏ nhặt này. Triệt nhi không dám cãi lời cha, nhưng lần nào cũng phải ghi lại xem mình thắng được bao nhiêu, nói rằng sau này sẽ tính sổ với bọn ta từng chút một."
Trong lòng Phạm Nhàn khẽ rung động, từ hai chữ "tính sổ" nghe ra một tầng ý nghĩa khác, cậu trấn tĩnh lại, mỉm cười hỏi: "Triệt nhi, ta thấy đệ rất giỏi tính toán. Không biết sau này lớn lên, đệ muốn làm gì ?"
Dù cậu nhóc Phạm Tư Triệt tuổi còn nhỏ nhưng khi ghi chép sổ sách lại vô cùng tập trung, dường như không để ý đến mọi thứ xung quanh, nhóc nghe câu hỏi của cậu cũng không thèm đáp lại. Phạm Nhược Nhược lo anh trai không hiểu tính cách của em trai, sợ cậu không vui nên định lên tiếng giải thích, nhưng nàng vừa quay lại thì đã thấy Phạm Nhàn đang mỉm cười, trên gương mặt hiện rõ vẻ thích thú và trân trọng khi nhìn cậu em trai đang chăm chú ghi sổ bên bàn.
Ghi chép xong, dường như Phạm Tư Triệt mới nhớ đến câu hỏi khi nãy của Phạm Nhàn, nhóc gãi đầu, nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Tất nhiên là đọc sách làm quan, làm rạng danh gia tộc.”
Phạm Nhàn bật cười nhìn nhóc, hỏi lại: “Thật sự là vậy sao ?”
Khí thế của Phạm Tư Triệt lập tức xìu xuống, nhóc gục đầu xuống bàn, uể oải nói: “Nếu không nói thế, mẹ mà nghe được lại ăn thêm một trận đòn.”
“Ở đây chỉ có ba huynh muội chúng ta, nói thật lòng một chút thì có sao đâu ?” Phạm Nhàn trêu chọc.
Câu nói này lọt vào tai Phạm Tư Triệt, lại khiến nhóc có một cảm giác khác lạ, từ nhỏ nhóc đã lớn lên trong ánh mắt kính sợ của đám người hầu, những đứa trẻ nhà quan thường được cha nghiêm mẹ hiền nhưng nhóc thì cha nghiêm, mẹ lại càng nghiêm hơn. Sau này cha giao việc quản lý nhóc cho chị gái, mà ai ngờ chị lại càng nghiêm khắc hơn nữa, vì vậy cảm giác “em kính” thì không xa lạ, nhưng “anh thương” thì nhóc chưa bao giờ trải nghiệm qua.
(*Anh thương em kính: raw 兄友弟恭, ý chỉ anh em hòa thuận thân ái tôn kính lẫn nhau)
Phạm Tư Triệt thoáng ngẩn người khi nghe đến hai chữ “thật lòng”, nhóc cảm thấy hình như người anh trai lớn hơn nhóc bốn tuổi này không đáng sợ như mẹ vẫn thường nói, ngược lại còn có chút gì đó thân thiết.
“Ta...ta thích kiếm tiền.”
“Thương nhân ham lợi, có gì hay ho chứ ?” Phạm Nhược Nhược nhíu mày trách mắng.
Phạm Nhàn lập tức nhìn em gái với ánh mắt không đồng tình, trong lòng thoáng thất vọng, cậu thầm nghĩ cô nhóc này đã trao đổi thư từ với mình suốt bao nhiêu năm, tại sao vẫn giữ cái tư tưởng cổ hủ như vậy. Bị ánh mắt của anh trừng một cái, Nhược Nhược giật mình, nàng biết mình lỡ lời thì vội vàng im lặng không nói thêm gì nữa.
Phạm Nhàn mỉm cười nhìn Phạm Tư Triệt rồi nói: “Bất kể làm việc gì, chỉ cần làm tốt là được, kiếm tiền cũng vậy, ta ủng hộ đệ.”
“Huynh ủng hộ thì có tác dụng gì chứ.” Phạm Tư Triệt thở dài não nề, “Phải để cha lên tiếng mới được.”
“Lén làm là được.” Phạm Nhàn giống như một con quỷ nhỏ, nhẹ nhàng dụ dỗ.
Phạm Tư Triệt lập tức phấn chấn hẳn lên nhưng ngay sau đó nhóc nghĩ đến một chuyện, hào hứng nói: “Ca, vậy đưa bản thảo cuốn sách kia cho ta trước đi, ta có cách bán nó với giá rất cao.” Từ “ca” này nhóc gọi hoàn toàn tự nhiên, không hề miễn cưỡng.
Phạm Nhàn sững người, hỏi: “Dựa vào thứ này kiếm tiền chẳng phải hơi chậm sao ?”
“Huynh đang thiếu tiền à ?” Phạm Tư Triệt liếc cậu một cái đầy khinh bỉ, “Chỉ là thử xem thôi.”
Nhận ra cậu nhóc này dám nhìn mình bằng ánh mắt khinh thường, Phạm Nhàn nổi giận quát: “Muốn lấy hàng thì đưa ta xem kế hoạch của đệ trước đã !”
Nhận xét
Đăng nhận xét