Chươnh 29: Sau này sẽ để mẹ sống trong nhà lầu
Hạ Hiểu Lan túm cổ nhóc con rồi kéo sang một bên.
“Đừng có nịnh, chị còn phải nấu cơm.”
Đào Đào vô thức liếm môi, tay nghề nấu nướng của Hiểu Lan không xuất sắc nhưng hễ cô xuống bếp thì không thịt cũng cá, chưa từng thấy mấy món dưa muối đạm bạc nào, Đào Đào nghĩ đến thôi mà nước miếng đã ứa ra. Đào Đào thấy cô lấy mấy khúc sườn đã chặt sẵn từ trong giỏ ra thì chỉ muốn ước Hạ Hiểu Lan ở lại đây mãi mãi.
Ai mà tốt hơn chị Hiểu Lan của nó chứ ?
Hạ Hiểu Lan vẫn để Đào Đào phụ trách nhóm lửa, còn mình thì hấp mấy quả trứng gà, dạo này thứ mà nhà họ Lưu không thiếu nhất chính là trứng.
Cô nghĩ không làm sườn kho như thường, mà đổi sang vị chua ngọt.
Mấy ngày nay dầu muối trong nhà hao nhanh thấy rõ nhưng Hạ Hiểu Lan vẫn liên tục bổ sung. Lưu Dũng cũng nói người một nhà thì nên ăn uống cho đàng hoàng, Lý Phượng Mai cũng không nói gì. Đường cũng là do Hạ Hiểu Lan mua về, làm một nồi sườn xào chua ngọt đối với cô chẳng phải chuyện khó.
Miếng sườn bóng lên trong lớp nước sốt chua ngọt sánh đặc, rưới lên bát cơm trắng nóng hổi, Hạ Hiểu Lan chỉ nghĩ thôi mà đã thấy đầu lưỡi tứa nước.
Ba người khiêng thóc đã phơi gần khô về nhà, Lưu Dũng vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi thơm: “Mấy người còn lo Hiểu Lan bán không hết lươn à ? Tôi thấy con bé này đúng là không hợp làm việc chân tay, đầu óc lanh lợi lắm.”
Làm ăn tốt mới có tiền mua thịt, xem ra hôm nay Hiểu Lan buôn bán rất đắt hàng.
Lưu Phân cười ngây ngô, Lý Phượng Mai cũng nghĩ người nhà họ Hạ đúng là mắt mù mới không ưa Hạ Hiểu Lan. Thi đỗ đại học thì ghê gớm đấy nhưng con gái rồi cũng phải gả đi, sau này Hạ Tử Dục lấy chồng rồi thì cái danh nữ sinh đại học cao quý ấy cũng đâu thể lo cho cả họ Hạ được ! Có muốn nâng đỡ thì cũng chỉ đến lượt vợ chồng Hạ Trường Chinh và em trai ruột của cô ta, những người khác trong nhà họ Hạ thì đáng là cái gì.
Nghe cô em chồng Lưu Phân nói, Hạ Tử Dục lên Bắc Kinh học đã mang theo toàn bộ số tiền tiết kiệm hơn là 500 tệ trong nhà đi, đến khi Hiểu Lan bị thương đầu thì nhà họ Hạ lại không móc nổi tiền đưa đi bệnh viện. Nhìn việc nhỏ mà thấy lòng người, rõ ràng Hạ Tử Dục là kẻ ích kỷ, ôm hết tiền trong nhà đi Bắc Kinh hưởng thụ, mặc kệ người nhà sống chết ra sao, liệu còn biết đến hai chữ lương tâm nếu sau này có phát đạt không ?
Hừ, đúng là tham bát bỏ mâm.
Còn đứa cháu ngoại của bà thì hào phóng, hôm qua còn mua cho Đào Đào một cái cặp sách mới, cha thằng bé thề có trời chứng giám là Hạ Hiểu Lan tự mua.
Lý Phượng Mai thấy ấm áp trong lòng !
“Hiểu Lan nấu món gì đấy ?”
Hiểu Lan đặt xẻng xuống bước ra, “Con làm sườn xào chua ngọt.”
Lý Phượng Mai xót ruột: “Mua sườn làm gì, tốn tiền lắm.”
Ai mà không biết sườn ngon nhưng nó đâu có rẻ.
Đứa cháu gái này cái gì cũng tốt, chỉ là đôi khi tiêu tiền hơi nhanh. Bà không nhịn được mà nhắc nhở: “Con phải tiết kiệm chứ, biết con thương Đào Đào nhưng cái cặp sách ấy đắt quá….Con để dành chút tiền, sau này về nhà chồng cũng có tiếng nói.”
Đây là lời nói thật lòng lo cho Hạ Hiểu Lan, không phải kiểu muốn vắt sạch tiền của cô cho nhà họ Lưu.
Hạ Hiểu Lan vô cùng ấm áp: “Con biết rồi, đảm bảo không tiêu linh tinh đâu ạ !”
Mắt Lưu Phân cay cay, Lưu Dũng vừa thu dọn thóc vừa hạ giọng nói nhỏ: “Đợi qua đợt này, Hạ Đại Quân chắc chắn sẽ đến tìm cả hai. Em phải nghĩ cho kỹ, bây giờ cuộc sống đang có hy vọng như thế, đừng có mềm lòng mà lại ngoan ngoãn theo Hạ Đại Quân về !”
Lưu Phân ấp úng, chỉ biết cúi đầu im lặng
Lưu Dũng ngạc nhiên: “Sao, em còn định theo hắn về thật à ?”
Giọng điệu hằn rõ sự giận dữ vì bất lực, phải một lúc lâu sau Lưu Phân mới lúng túng nói: “Hiểu Lan cũng phải lấy chồng, đâu có chuyện mang theo mẹ về nhà chồng. Em cũng không thể ở mãi nhà mẹ đẻ….Anh à, đến lúc đó em biết đi đâu đây ?”
Lưu Phân không di theo con gái, lại không muốn ở nhà mẹ để mãi, sợ lâu ngày anh chị dâu sinh lòng khó chịu, cũng sợ lời ra tiếng vào của người trong làng. Tương lai mờ mịt trước mắt khiến Lưu Phân hoang mang, bà không muốn trở thành gánh nặng cho con gái, cũng không muốn làm phiền nhà mẹ đẻ.
“Mẹ, có phải mẹ không nỡ bỏ cha, muốn quay về nhà họ Hạ à ?”
Không biết từ lúc nào Hạ Hiểu Lan đã đứng sau lưng Lưu Phân.
Lưu Phân lắc đầu rồi lại im lặng, hiển nhiên không muốn trả lời câu hỏi ấy. Không phải bà luyến tiếc Hạ Đại Quân, chỉ là quen nhẫn nhịn chịu đựng, lại thêm cái tâm lý sẵn sàng hy sinh vì con gái, chỉ cần Hạ Hiểu Lan có thể sống tốt thì dù bà có phải quay về nhà họ Hạ khúm núm van xin một bát cơm thì bà cũng cam lòng chịu đựng.
Hạ Hiểu Lan đoán được đại khái suy nghĩ của Lưu Phân, cũng may tâm lý của cô không phải của cô gái mười tám tuổi, cô đã từng nếm trải không ít thế sự nên hiểu được nỗi lo trong lòng Lưu Phân.
Lấy chồng ?
Đương nhiên là phải lấy. Kiếp trước chưa từng cảm nhận được sự êm ấm của một gia đình nên kiếp này nhất định phải thử một lần. Nhưng lấy chồng mà điều kiện là phải bỏ lại mẹ sao ? Nếu coi mẹ như gánh nặng thì cô lấy người đàn ông đó làm gì ? Hạ Hiểu Lan không nông cạn đến thế.
“Mẹ, hôm nay con kiếm được hơn 20 tệ, mẹ không biết bên Thương Đô làm ăn phát đạt đến mức nào đâu. Đợi con tích cóp được một khoản, con sẽ mua nhà ở Thương Đô, đưa mẹ lên đó ở. Sau này con rể tương lai mà dám chê mẹ sao, còn phải nhìn sắc mặt mẹ, mẹ vui thì mới cho anh ta ở chung trong nhà !”
Mua nhà là kế hoạch lâu dài của Hạ Hiểu Lan.
Có lẽ bây giờ vẫn chưa có nhà bán theo thị trường ở Thương Đô nhưng cũng đã là năm 1983 rồi, chẳng mấy chốc sẽ có. Nhà bán theo thị trường ở Trung Quốc xuất hiện từ cuối thập niên 80, Hạ Hiểu Lan nhớ khách hàng ở Thương Đô từng nói căn nhà đầu tiên ông mua hồi đó chỉ hơn 200 tệ một mét vuông. Nhà xây xong bán cho công nhân, người thường không có tư cách mua nhưng nếu có tiền và biết xoay xở một chút thì vẫn có thể lấy được chỉ tiêu mua nhà từ tay người khác.
Giá hơn 200 tệ một mét vuông, với người đời sau thì đúng là nằm mơ cũng phải bật cười.
Một căn nhà với 100 mét vuông, tổng giá chỉ hơn hai vạn tệ. Bây giờ Hiểu Lan chưa có hai vạn tệ nhưng chẳng lẽ cô không kiếm nổi sao ?
Đây là lần đầu tiên Hạ Hiểu Lan nói ra trước mặt người lớn về kế hoạch sau này sẽ lên thành phố sinh sống, Lưu Phân nghe mà sững người: “Nhưng…chúng ta là hộ khẩu nông thôn mà…”
Sự khác biệt giữa hộ khẩu nông thôn và hộ khẩu thành phố rất lớn.
Nhà máy tuyển công nhân, các đơn vị cần người đều ưu tiên dân thành phố, người nông thôn chỉ có thể cắm mặt xuống ruộng mà kiếm ăn. Muốn thoát khỏi thân phận nông thôn chỉ có hai con đường, một là kết hôn, hai là học hành. Nhưng dựa vào hôn nhân thì không ổn định, ngay cả gia đình công nhân thành phố cũng chưa chắc làm được chuyện "chuyển hộ khẩu nông thôn sang thành phố". Chỉ có giống như Hạ Tử Dục là thi đỗ đại học mới là con đường chắc chắn nhất, một bước nhảy ra khỏi cổng làng và trở thành người thành phố.
Chính vì bà biết làm người thành phố khó đến nhường nào nên dù có tin Hạ Hiểu Lan thì cũng không dám mơ giấc mơ ấy.
Ngược lại Lưu Dũng lại thấy khá hứng thú: “Chuyển lên thành phố cũng được, không nhất thiết phải là Thương Đô, cũng không cần nhất định là nhà lầu. Mua hai gian nhà đất ở huyện cũng không tốn bao nhiêu tiền.”
Thương Đô đông người như vậy, hai mẹ con Hạ Hiểu Lan chuyển đến đó cũng chẳng quen biết ai, danh tiếng trước kia của Hạ Hiểu Lan cũng không ảnh hưởng đến chuyện tìm đối tượng. Lưu Phân thấy Lưu Dũng cũng tán thành thì nửa tin nửa ngờ:
“Thật sự được sao ?”
Hạ Hiểu Lan gật đầu thật mạnh: “Con đã nói sẽ cho mẹ sống những ngày tháng tốt đẹp thì nhất định làm được !”
Mua một căn nhà ở Thương Đô thì có là gì ? Nếu cô dư tiền thì cô còn muốn học theo những nhóm đầu cơ bất động sản* ở Ôn Châu sau này, một đường tiến thẳng đến Bắc Kinh và Thượng Hải, ra tay là mua cả một tòa nhà. So với làm bất kỳ ngành nghề thực nghiệp nào thì tỷ suất lợi nhuận của việc này còn đáng sợ hơn nhiều !
(*: là hành vi mua bán, nắm giữ nhà đất trong thời gian ngắn, không vì mục đích sử dụng thực tế mà nhằm kiếm lời nhanh từ chênh lệch giá cao. Hoạt động này thường gây sốt ảo, đẩy giá nhà vượt xa giá trị thực, tạo rủi ro lớn cho thị trường khi giá quay đầu giảm)
Nhận xét
Đăng nhận xét