Chương 44: Bã dầu không đủ bán !

 300 cân bã dầu, chỉ tốn có 9 tệ.

nếu Hạ Hiểu Lan phát hiện mối làm ăn vốn ít này sớm thì có lẽ cũng chẳng phải bắt đầu từ việc buôn trứng.

Nhưng nếu không buôn trứng thì làm sao cô có thể mở rộng việc làm ăn từ huyện An Khánh lên tận Thương Đô, làm sao lại có cơ hội phát hiện ra một con đường sinh lời như thế này ? Vốn chỉ khoảng 10 tệ, mà lợi nhuận có thể lên tới 15 tệ, chỉ có điều là phải chở 300 cân bã dầu bằng xe đạp. May mà chiếc xe 28 thời 80 bền chắc, nếu không xe của Lưu Dũng đã bị Hạ Hiểu Lan làm cho rã khung.

Nếu không có tiền vốn và chiếc xe đạp của Lưu Dũng thì Hạ Hiểu Lan chỉ biết dựa vào sức người mà tự xách trứng với lươn lên Thương Đô bán, đúng là màn kiếm tiền cấp địa ngục. Nghĩ kỹ lại, không phải không ai nghĩ tới chuyện buôn bã dầu này, mà là không phải ai cũng có xe để chở.

Hạ Hiểu Lan mua được bã dầu mà vui hẳn lên, cuối cùng cũng không phải về tay không, cả hai lượt đi về đều tận dụng được.

Có thêm mối buôn tiện đường này, mỗi chuyến chở 300 cân đã kiếm được 15 tệ, cách ngày lại lên Thương Đô một lần, mỗi tháng cô có thể kiếm thêm hai ba trăm tệ. Lại thêm việc lươn có thêm khách lớn, sau này cô không cần mang trứng lên thành phố nữa, chỉ tập trung vào hai thứ này thôi, mỗi tháng có thể kiếm gần 600 tệ. Làm đến tháng 11 thì có đủ vốn để xuống Dương Thành lấy quần áo sỉ rồi.

Chỉ cần có vốn thì cơ hội làm ăn ở năm 1983 nhiều không kể xiết.

Thời gian rảnh thì ôn lại bài vở, sang tháng 7 năm sau vừa khéo là kỳ thi đại học năm 1984, đó là mục tiêu ngắn hạn Hạ Hiểu Lan đặt ra cho mình.

“Tốc độ kiếm tiền vẫn còn chậm, phải dồn sức thi đại học, trước Tết nhất định phải có một khoản tiền trong tay.”

Hạ Hiểu Lan chở 300 cân hàng nên phải nghỉ mấy lần giữa đường, cô dựa vào khát vọng thoát nghèo mà gắng gượng, thúc đẩy đôi chân máy móc tiến về phía trước. Đời trước cô cũng là sinh viên đại học nhưng không biết đề thi năm 1984 khó đến đâu, cô không dám chắc mình còn nhớ được kiến thức đã học. Muốn thi lại thì nhất định phải vùi đầu học mấy tháng liền, khi đó việc buôn bán phải tạm gác lại và không có thu nhập, cô cần một khoản tiền đủ duy trì nửa năm.

Giờ còn có thể kiếm tiền bằng gì nữa ? Cô chỉ có thể đứng nhìn người ta buôn thuốc lá, không chen chân vào nổi.

Nếu là đàn ông, có khi cô đã lao vào làn sóng buôn lậu đang sôi sục nhưng rủi ro cao và lợi nhuận lớn đến kinh người, làm vài chuyến là đủ tích lũy vốn đầu tiên. Nhưng cô không chỉ là một cô gái 18 tuổi, lại còn mang gương mặt hồ ly tinh, e rằng đi buôn lậu không chỉ mất hàng mà còn mất cả người !

Hạ Hiểu Lan nghĩ đến buôn lậu thì chợt nhớ đến Châu Thành.

Người đó đã đi mấy ngày rồi, nói sẽ quay lại huyện An Khánh cũng chẳng biết thật hay giả. Dù là giả thì Hạ Hiểu Lan cũng không giận, vốn chỉ là gặp gỡ thoáng qua, Châu Thành đâu nợ cô điều gì, ngược lại cô còn phải cảm ơn anh và Khang Vĩ vì ơn cứu mạng.

Không có thời gian và vốn để mở thêm đường buôn mới, Hạ Hiểu Lan chỉ có thể xoay xở trong những gì đang có.

Bã dầu thì khỏi nói, 300 cân đã đủ khiến cô mệt lả. Trừ khi cô biến thành một cô nàng lực lưỡng trong thời gian ngắn, nếu không thì không thể chở nhiều hơn.

Vậy chỉ còn lại lươn.

Nhà khách Thành ủy và khách sạn Hoàng Hà mới chỉ mở ra một khe cửa, cô nên vác cái mặt dày đã luyện được khi làm bán hàng đời trước ra, tiếp tục khai phá thêm khách hàng lớn.

Hiện tại hai ngày bán được 50 cân, nếu tăng lên 100 cân thì sao ? Mỗi tháng sẽ tăng thêm 300 tệ thu nhập.

Tổng thu nhập tăng lên hơn một phần ba, tuy mục tiêu này có chút khó nhưng không phải không làm được. Hôm nay không mất thời gian ở Thương Đô nên cô về đến nhà mới chỉ hai giờ chiều. Lưu Phân đã ra ngoài thu mua lươn, trong nhà chỉ có Lý Phượng Mai.

Hôm qua họ đãi khách nên làm khá nhiều đồ ăn nhưng khách ai cũng ăn khỏe, còn đâu mà dư.

Lý Phượng Mai đang hầm canh cá diếc trong nồi đất, chờ con trai tan học về ăn. Bà nghe có tiếng động, quay ra thì thấy Hạ Hiểu Lan.

“Sao hôm nay sao sớm vậy ?”

“May mắn ạ, hàng được bên khách sạn mua sạch.”

Lý Phượng Mai ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nhìn kỹ mới phát hiện Hạ Hiểu Lan chở đầy hai giỏ bã dầu. Bà vừa ngạc nhiên vừa mừng: “Con kiếm đâu ra thế này ?”

Ít nhất cũng phải ba bốn trăm cân.

Hai con lợn trong nhà cũng không ăn hết !

Lý Phượng Mai vừa định nói để lâu sẽ mất dinh dưỡng, bỗng lại nghĩ Hạ Hiểu Lan đâu ngốc đến mức mua cả đống về để chất đấy, chắc chắn là để buôn bán.

Lý Phượng Mai vội nuốt lời, suýt nữa cắn phải lưỡi.

“Con định bán khô dầu à ?”

Bã dầu ép thành từng bánh, mỗi bánh chừng hai cân, đã được ủ sẵn ở xưởng.

“Không muốn về tay không nên tiện mua về thử. Mợ bảo không mua được sao, lấy cái bao đựng ít, sau này nhà mình không thiếu thứ này đâu.”

Lý Phượng Mai lắc đầu liên tục.

“Đây là con dùng để kiếm tiền, đâu phải nhặt được mà cho không, mợ không lấy.”

Hạ Hiểu Lan chẳng mấy bận tâm: “Mợ đừng nhắc đến chuyện trả tiền. Thứ này còn rẻ hơn khoai lang, chỉ 3 xu một cân. Đợi con làm quen được bên xưởng, chắc 2 xu cũng mua được.”

Lý Phượng Mai nghĩ thầm vậy lời được 5 xu một cân sao ?

Bà còn chưa biết Hạ Hiểu Lan đã định tăng lượng lươn để bán, chỉ với quy mô hiện tại, mỗi tháng cũng kiếm được vài trăm tệ. Chưa đến một năm Hạ Hiểu Lan đã có thể xây được mấy gian nhà gạch ngói đàng hoàng trong làng.

Đây đâu phải món hàng lỗ vốn của mà nhà họ Hạ chê bai, rõ ràng là một cục vàng biết kiếm tiền. Nếu không phải Lưu Dũng từng tiết lộ ông còn có một khoản vốn kẹt của việc làm ăn khác, có khi Lý Phượng Mai cũng phải sinh lòng ghen tị.

Nhưng nghĩ lại thì việc buôn lươn đến tháng 11 là dừng, bà cũng chẳng còn gì để đố kỵ.

Lý Phượng Mai nghe Hạ Hiểu Lan nói sẽ đem khô dầu sang làng khác bán, bà đập đùi: “Chi bằng bán luôn trong làng mình, thứ này như muối ấy, nhà nào nuôi lợn cũng cần.”

Lý Phượng Mai chạy đi gọi một vòng, quả nhiên có không ít người đến mua.

Hạ Hiểu Lan tính giá 7 xu một cân, rẻ hơn trước kia họ mua, ai mà chẳng hài lòng ?

300 cân khô dầu suýt nữa còn không đủ bán ở làng Thất Tỉnh, có hai nhà còn dặn lần sau có hàng thì nhất định phải để phần cho họ.

Tuy 300 cân khô dầu kiếm ít hơn 3 tệ nhưng được mất trên đời đâu chỉ tính bằng tiền. Người trong làng vui vẻ, Hạ Hiểu Lan cũng thấy thỏa mãn, không bị đọng vốn, vừa kiếm tiền lại vừa có thêm tình nghĩa.

“Ôi, quên không để lại cho nhà mình chút nào.”

Hạ Hiểu Lan bận rộn đến lú lẫn, Lý Phượng Mai cũng không từ chối nữa. Bà vừa cân hàng nên tay dính đầy dầu, rửa xong cũng tiếc nước, hắt luôn vào máng cho lợn.

“Vài hôm nữa con lại mang về, không vội.”

Hạ Hiểu Lan lấy nước lau chùi chiếc xe đạp sạch sẽ, giỏ đựng bã dầu cũng được rửa rồi phơi khô, sau đó mới đến lượt bản thân cô. Hai bắp chân cô run lên lúc tắm, rõ ràng đã dùng sức quá mức. Kiếm tiền đâu có dễ, 300 cân bã dầu, lại đạp từ Thương Đô về tận làng Thất Tỉnh.

Đời trước Hạ Hiểu Lan làm quản lý, già rồi nên trao đổi chất chậm, ăn uống phải dè chừng, còn phải tập thể dục giữ dáng. Còn bây giờ với lượng vận động và tuổi trẻ này thì ăn bao nhiêu cũng không béo. Trở lại tuổi thanh xuân, con người như được tiếp thêm ý chí và sức sống !

Lưu Phân mãi đến bảy giờ tối mới về.

Bà vừa thấy Hạ Hiểu Lan thì có chút lo lắng, hôm nay người bán lươn cho bà nhiều bất thường, thu mua được hơn 80 cân.

“Việc buôn của con nổi tiếng khắp vùng rồi, liệu có ai bắt chước đi buôn lươn không ?”

Lo lắng của Lưu Phân không phải không có lý.

Hạ Hiểu Lan lại thấy vui khi mẹ cô đã biết suy nghĩ độc lập.

“Họ không bán được ở An Khánh, chỉ có thể đem lên Thương Đô. Thị trường ở đó lớn, một hai người bắt chước cũng không ảnh hưởng gì đến con.”

Hạ Hiểu Lan không định đi theo đường bán lẻ nữa, cánh cửa của những đơn vị tương tự trong Thương Đô cũng đang chờ cô gõ vào sau khi có mối làm ăn với nhà khách Thành ủy và khách sạn Hoàng Hà.

“Thu mua bao nhiêu lươn cũng không sợ, chỉ cần mỗi ngày không quá 100 cân, con đều có thể bán hết.”

Hạ Hiểu Lan đang nói chuyện hăng say với mẹ thì Trần Khánh đứng ở ngoài cửa gọi.

Hạ Hiểu Lan bước ra: “Anh Trần Khánh, hôm nay sao anh lại về rồi ?”

 

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên