Chương 42: Phượng hoàng vàng của nhà họ Hạ
Đầu tháng chín, cái nóng gay gắt nhất trong năm đã đi qua.
Những sinh viên không phải tham gia mùa gặt thu càng sống tách biệt trong tháp ngà của riêng mình.
Học viện Sư Phạm Bắc Kinh nằm ở vành đai số 3 khu Tây, chỉ nghe tên thôi đã dễ khiến người ta nhầm với đại học Sư Phạm Bắc Kinh. Dẫu học viện không thể sánh với đại học nhưng vẫn là một trường đại học chính quy hạng nhất trực thuộc thủ đô. Với trình độ giáo dục và đội ngũ giảng dạy của huyện An Khánh, muốn thi đỗ vào đây cũng phải chen đến sứt đầu mẻ trán.
Hạ Tử Dục của làng Đại Hà và thanh niên trí thức Vương Kiến Hoa đều trúng tuyển vào ngôi trường này.
Câu chuyện của một đôi tình nhân cùng đỗ chung một trường đại học thật cảm động biết bao. Ít nhất mỗi tối tắt đèn trong ký túc xá, việc Hạ Tử Dục luôn công khai sánh đôi với Vương Kiến Hoa luôn là đề tài bị bạn cùng phòng trêu chọc nhiều nhất.
Mấy cô bạn còn gọi đùa là “Anh Vương nhà Hạ Tử Dục”, Vương Kiến Hoa hai mươi lăm tuổi mới đỗ đại học, quả thật là hơi lớn tuổi. Nhưng Vương Kiến Hoa cao ráo lại tuấn tú, đứng cạnh Hạ Tử Dục với gương mặt trái xoan thanh tú lại vô cùng xứng đôi. Đám bạn cùng phòng vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Mặc dù Hạ Tử Dục được chu cấp không ít tiền nhưng cô ta vẫn ăn mặc và sinh hoạt vô cùng giản dị. Cô ta tin rằng Vương Kiến Hoa là một cổ phiếu tiềm năng, phụ nữ đã đầu tư vào tiềm năng thì phải biết trả giá.
Vương Kiến Hoa là thanh niên trí thức xuống nông thôn, gia cảnh lại phức tạp, có rất nhiều khoải phải chi tiêu.
Cô ta ăn mặc giản dị, học hành chăm chỉ, dáng vẻ đoan trang, mới nhập học có nửa tháng đã tạo được mối quan hệ tốt trong lớp, ngay cả giáo viên cũng bắt đầu chú ý đến cô ta. Hạ Tử Dục thấy mọi thứ xung quanh rất mới mẻ những ngày đầu đại học, mồ hôi cô ta đổ ra để thi đỗ đại học cũng có hồi đáp, tình cảm với Vương Kiến Hoa cũng tiến triển thuận lợi. Nếu không có những chuyện rối ren từ quê nhà thì có lẽ cô ta đã thoải mái hơn nhiều.
Hạ Tử Dục vừa nhập học không lâu đã nhận được điện báo từ nhà, nói rằng em họ Hạ Hiểu Lan vì áp lực lời đồn mà đập đầu vào tường tự sát, may mà không chết.
Chưa đầy nửa tháng sau lại thêm một bức điện báo khác, chỉ vỏn vẹn hơn mười chữ nhưng lượng thông tin lại không hề ít.
“Lưu Phân ly hôn, hai mẹ con dọn đi, Trương Nhị Lại trộm cắp bị bắt.”
Điện báo tính tiền theo số chữ, Hạ Tử Dục biết cha mẹ kiếm được chút tiền cũng không nỡ tiêu, cô ta cầm bức điện trên tay mà tâm trạng tụt dốc.
Thím hai của cô ta là loại người nào chứ ?
Bị đánh tám gậy cũng không dám hé răng, cả đời nhẫn nhịn chịu đựng, vì không sinh được con trai cho chồng mà chồng bảo đi đông cũng không dám đi tây, vậy mà lại dám đòi ly hôn ? Chắc chắn không phải chú hai chủ động, nếu không điện báo đã không chỉ ghi mỗi tên Lưu Phân. Cách ghi ấy nhấn mạnh người đề nghị ly hôn chính là Lưu Phân.
Xem ra chuyện Hạ Hiểu Lan đập đầu tự sát đã châm ngòi cho những mâu thuẫn âm ỉ bấy lâu trong gia đình.
Hạ Tử Dục không thích Hạ Hiểu Lan nhưng chưa từng muốn cô chết. Dù sao cuộc đời hai người đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác, cô ta hoàn toàn có thể đứng ở vị trí kẻ thành công mà tỏ ra rộng lượng. Thế nhưng cô ta vẫn thấy không hài lòng, không hài lòng điều gì ư ? Chính là sự kém cỏi trong hành động của cha mẹ cô ta !
Đã nói rõ ràng như vậy, dặn dò kỹ rồi, mà vẫn để mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát ?
Trương Nhị Lại bị bắt vì trộm cắp, Lưu Phân ly hôn, hai mẹ con dọn ra khỏi nhà họ Hạ, vậy cô ta nắm chặt số phận của Hạ Hiểu Lan kiểu gì đây ?
Hai mẹ con kia chắc chắn đã chuyển đến làng Thất Tỉnh, nhà ngoại của Lưu Phân ít người, chỉ có một em gái đã đi lấy chồng nhưng ít qua lại, chỉ có người anh trai duy nhất lại khá chăm lo cho hai mẹ con họ.
Hạ Tử Dục nghĩ đến việc họ sống cùng Lưu Dũng thì lại thấy yên tâm phần nào.
Lưu Dũng là kẻ chẳng ra gì, Lưu Phân thì không còn vốn liếng để tái giá. Hai mẹ con cứ quanh quẩn ở quê, Hạ Hiểu Lan lại mang tiếng xấu thì chẳng thể làm nên chuyện.
Phụ nữ có nhan sắc có thể chiếm chút lợi thế nhưng quan trọng hơn vẫn là phải có đầu óc.
Hạ Tử Dục vứt bức điện báo sang một bên, cô ta nghĩ đến buổi sáng kín tiết học của Vương Kiến Hoa, mà giảng viên khoa Chính trị và Pháp luật lại hay kéo dài giờ, cô ta cầm hai hộp cơm rồi đi về phía căng tin.
Hạ Tử Dục đứng chờ ở bồn hoa nhỏ ngoài hành lang lớp học, một lúc sau Vương Kiến Hoa tan học. Mấy người bạn quen của anh ta nhìn thấy cảnh ấy thì ghen tị vô cùng.
“Kiến Hoa, bạn gái lại chuẩn bị cơm cho anh rồi kìa !”
“Kiến Hoa, tình cảm của hai người tốt thật đấy !”
“Thằng nhóc này, không biết tu từ kiếp nào…”
Hạ Tử Dục thoải mái chào hỏi, mọi người trêu vài câu rồi cũng rời đi.
“Bọn anh tan học muộn, em cứ ăn trước đi, chờ anh làm gì ?”
Vương Kiến Hoa là người miền Bắc điển hình, cao lớn, mày rậm mắt to tròn, là một thanh niên tuấn tú. Chỉ là giữa đôi mày luôn mang theo chút lạnh nhạt, như muốn giữ khoảng cách với người khác.
Hạ Tử Dục nhìn người đàn ông, ánh mắt dịu dàng mà rạng rỡ: “Em cũng không đợi lâu. Hơn nữa chúng ta là người yêu, em không nhớ anh thì nhớ ai ?”
Vương Kiến Hoa không biết nói gì.
Hai người tìm một góc bên bồn hoa rồi ngồi xuống, Hạ Tử Dục đưa hộp cơm cho anh ta.
Vương Kiến Hoa mở ra, bên trong được chia rõ ràng, một bên là cơm trắng tinh, bên kia là thịt kho đỏ au bóng mỡ. Còn hộp của Hạ Tử Dục chỉ có bánh bao ăn kèm bắp cải xào. Một phần là suất ăn tiêu chuẩn cao của căng tin trường, giáo viên cũng chưa chắc dám ăn như vậy, phần còn lại lại là bữa ăn đạm bạc nhất, ngay cả Vương Kiến Hoa vốn lạnh nhạt cũng không khỏi mềm lòng.
Mối quan hệ giữa anh ta và Hạ Tử Dục bắt đầu từ một sự cố ngoài ý muốn, anh ta không muốn làm kẻ phụ bạc nhưng lại phải chịu trách nhiệm với Hạ Tử Dục.
Ban đầu Vương Kiến Hoa rất miễn cưỡng, bởi người anh ta thích vốn là Hạ Hiểu Lan, nhưng trái tim tưởng như bằng đá của anh cũng dần được sưởi ấm sau khi ở bên Hạ Tử Dục. Hạ Hiểu Lan nhõng nhẽo, hai người thường xuyên cãi vã rồi anh ta lại là người đi dỗ. Còn Hạ Tử Dục thì dịu dàng hiểu chuyện, không chỉ lo liệu chu toàn cuộc sống của anh ta, mà còn quan tâm đến gia đình anh ta từng li từng tí.
“Em toàn nhường thịt cho anh, bản thân lại không ăn.”
Vương Kiến Hoa gắp thịt kho trong hộp sang cho Hạ Tử Dục, Hạ Tử Dục không nhận, vừa né vừa cười: “Em thích ăn chay mà.”
Chẳng mấy ai của thập niên 80 thật sự thích ăn chay cả, ai cũng chỉ mong có thêm chút thịt.
Tấm lòng của Hạ Tử Dục rất chân thành, Vương Kiến Hoa cảm động: “Em không ăn thì anh cũng không ăn.”
Hai người giằng co một lúc, cuối cùng Hạ Tử Dục đành gắp hai miếng thịt ăn.
Đó là những khoảnh khắc yêu đương bình dị của một đôi sinh viên. Hạ Tử Dục không nhắc đến bức điện báo kia, chuyện ở làng Đại Hà thì cứ để lại nơi đó. Đây là Bắc Kinh, cô ta đã vất vả lắm mới thoát khỏi vùng quê nghèo, sao có thể quay lại ?
Cô ta cũng không nhắc đến Hạ Hiểu Lan trước mặt Vương Kiến Hoa.
Phụ nữ ngu ngốc mới níu giữ quá khứ, càng để tâm thì đàn ông càng khó quên. Bây giờ người ở bên Vương Kiến Hoa mỗi ngày là cô ta, cô ta sẽ dần chiếm trọn tâm trí anh Vương Kiến Hoa.
Hạ Hiểu Lan ư ?
Đã không còn xứng làm đối thủ nữa rồi.
Cả hai ăn xong, Vương Kiến Hoa như chợt nhớ ra điều gì: “Cha mẹ anh đã nhận được tiền chúng ta gửi về nông trường rồi. Tử Dục, em là ân nhân lớn của nhà họ Vương.”
Hạ Tử Dục hơi ngượng: “Chút tiền đó cũng không làm được chuyện lớn, chỉ giúp cô chú cải thiện cuộc sống một chút thôi.”
Hạ Tử Dục mang theo 500 tệ lên Bắc Kinh nhưng ăn mặc sinh hoạt lại giản dị vô cùng, vì cô ta đã gửi toàn bộ số tiền cho gia đình Vương Kiến Hoa. Vương Kiến Hoa xuống làng Đại Hà làm thanh niên trí thức, còn cha mẹ lại ở nông trường với điều kiện khắc nghiệt hơn nhiều. Nay anh ta đã thi đỗ học viện Sư Phạm Bắc Kinh, thoát khỏi nông thôn nhưng những người khác trong nhà vẫn chưa có tin được trở về thành phố.
Nhưng sớm muộn gì nhà họ Vương cũng sẽ trở lại.
Hạ Tử Dục tin chắc điều đó, chắc chắn những gì cô ta bỏ ra hôm nay sẽ có ngày được đền đáp.
Nhận xét
Đăng nhận xét