Chương 39: Ly hôn cũng phải ăn mừng

Ông cụ làm quá đỉnh !

Tính cách mạnh mẽ và độc đoán vốn không phải điều Hạ Hiểu Lan tán thành, bản thân cô cũng từng làm lãnh đạo, hiểu rõ có những lúc buộc phải cứng rắn.

“Cháu cảm ơn ông Trần.”

Cô gặp không ít kẻ tệ bạc sau khi sống lại nhưng cũng có không ít người tốt. Ông lão Vương đầu bạc cô độc trông coi chuồng bò ở làng Đại Hà, Châu Thành và Khang Vĩ từng cứu cô, ông Hồ Trụ Lương bán mì lươn ở thành phố Thương Đô và cả trưởng làng Trần đứng ra bênh vực hai mẹ con cô hôm nay.

Những người ấy chẳng có quan hệ thân thích gì với cô, không cần phải giúp đỡ như cậu Lưu Dũng, vậy mà họ vẫn chìa tay ra giúp. Hạ Hiểu Lan lặng lẽ ghi nhớ lòng tốt của họ.

Trần Vượng Đạt nhìn cô một cái: “Con là đứa trẻ tốt, sau này sống với mẹ cho tử tế.”

Ông đã âm thầm quan sát Hạ Hiểu Lan từ khi cô bắt đầu buôn bán, Hạ Hiểu Lan không hề lỗ mãng, yếu đuối giống như lời đồn mà chịu khó, biết làm ăn, chỉ kiếm những gì đáng thuộc về mình. Trần Vượng Đạt công khai tỏ ý tán thành, cũng đồng nghĩa hai mẹ con cô đứng vững được ở làng Thất Tỉnh.

“Bác Đạt….”

Nước mắt Lưu Phân chực rơi mà chưa rơi, bà nắm chặt tờ giấy trong tay, từ nay bà và nhà họ Hạ không còn liên quan gì nữa sao ?

Lưu Phân không nói rõ được cảm giác là gì.

Lưu Phân gả cho Hạ Đại Quân vào năm bà 16 tuổi, số năm sống ở nhà họ Hạ còn dài hơn ở nhà mẹ đẻ. Ban đầu vợ chồng cũng có tình cảm, vậy mà chẳng hiểu sao cuộc sống lại trượt dài đến mức này. Bản thân chịu khổ không sao nhưng bà không thể trơ mắt nhìn con gái Hạ Hiểu Lan tiếp tục bị bắt nạt. Chị dâu Lý Phượng Mai nói đúng, nhà họ Hạ thông qua bà mà nắm thóp Hạ Hiểu Lan.

Vậy thì ly hôn thôi, chỉ cần bà không còn liên quan đến nhà họ Hạ thì họ cũng không thể tiếp tục chèn ép Hiểu Lan nữa.

Dù Trương Thúy khéo ăn nói đến đâu cũng không cứu vãn nổi tình thế, Vương Kim Quế thì sững sờ, thế là ly hôn thật sao, lại còn dứt khoát như vậy ? Lưu Phân lấy đâu ra can đảm chứ ? Một người phụ nữ gần bốn mươi, không còn khả năng sinh nở, người gầy đen, chẳng mấy nổi bật rời xa Hạ Đại Quân thì còn có thể lấy ai ?

Nhưng nghĩ lại thì Lưu Phân không về nhà họ Hạ cũng coi như tiện thể vứt bỏ luôn con nhỏ lẳng lơ Hạ Hiểu Lan. Vương Kim Quế là người duy nhất trong ba người thầm thấy hả hê.

Người làng Thất Tỉnh canh chừng như đề phòng trộm, nhất định phải nhìn họ rời khỏi địa phận làng mới yên tâm.

Hạ Đại Quân giật lấy tờ giấy, xé nát thành từng mảnh rồi ném xuống con kênh ven đường.

Ngay cả Trương Thúy cũng biết giấy được viết thành ba bản, xé một bản cũng chẳng ích gì: “Đại Quân, đừng vội, chờ em dâu nguôi giận, hai người vẫn còn có thể sống tiếp….”

Lời này nói ra khô khốc, chính bà ta cũng không tin.

Hạ Đại Quân không nói gì, Vương Kim Quế nghĩ đến dáng vẻ rất quyết tâm của Lưu Phân, còn nói sẽ mang giấy ly hôn lên Cục dân chính huyện, vợ chồng nào cãi nhau mà làm đến mức ấy ?

Chắc chắn Lưu Dũng phát tài rồi.

Lưu Phân có người anh trai chống lưng nên mới có gan ly hôn.

Vương Kim Quế vừa ghen tị vừa khó chịu: “Về rồi biết ăn nói với mẹ thế nào đây ?”

…..

Người làng Thất Tỉnh đuổi ba người nhà họ Hạ đi, Lưu Dũng chuẩn bị mời mấy người đã giúp đánh Hạ Đại Quân hôm nay uống rượu, đồng thời phải cảm ơn trưởng làng Trần Vượng Đạt cho đàng hoàng. Hạ Hiểu Lan cũng cảm thấy hôm nay là dấu chấm hết cho quá khứ của mẹ, là khởi đầu cho cuộc sống mới, việc làm ăn cũng có thể tạm gác lại.

“Cậu, để cháu đi mua thức ăn !”

Lưu Dũng kéo cô lại: “Con làm việc của con đi. Tối mới đãi khách, chuyện mời khách đâu cần chạy nhảy khoe mẽ ? Hôm nay cậu vui, con cứ đợi ăn là được.”

Lưu Dũng đãi khách, sao có thể để cháu gái bỏ tiền ?

Đừng nói hiện tại Hạ Hiểu Lan còn khó khăn, cho dù có tiền thì bữa này cũng phải do Lưu Dũng mời.

Lý Phượng Mai cũng không phản đối.

Hai vợ chồng đuổi Hạ Hiểu Lan ra ngoài, Lưu Phân vẫn còn ngẩn ngơ, chưa hoàn hồn sau chuyện ly hôn, không biết nên làm gì. Hạ Hiểu Lan dứt khoát kéo mẹ ra ngoài bắt lươn. Lý Phượng Mai đợi hai mẹ con đi rồi mới mở chiếc rương đầu giường, Lưu Dũng bước vào theo: “Bên em còn bao nhiêu tiền ?”

Tiền Lưu Dũng kiếm được đều đưa cho vợ giữ, ông đi ba chuyến trong nửa năm, mang tiền về hai lần, khoảng bảy tám trăm tệ. Lại còn mua một chiếc xe đạp mới, tính ra cũng hơn nghìn tệ rồi.

Lý Phượng Mai không cần đếm: “Còn 690 tệ.”

Nửa năm chỉ tiêu hơn một trăm tệ, bao gồm tiền chữa bệnh cho Đào Đào, chi tiêu trong nhà, phân bón. Lưu Dũng nhíu mày, không phải chê vợ tiêu nhiều, mà là thấy mình kiếm chưa đủ nhiều.

“Trương Nhị Lại bị bắt rồi, hôm nay cũng đuổi được nhà họ Hạ. Mấy hôm nữa anh lại đi làm. Tiền thì đừng tiết kiệm quá, chỗ cần thì cứ tiêu. Quần áo không cần cầu kỳ nhưng ăn uống phải đầy đủ. Hiểu Lan nói đúng, nấu nhiều canh xương cho Đào Đào, sau này lớn lên còn cao.”

“Nghe anh cả, tối nay chắc ba mâm nhỉ ? Anh nói xem đãi thế nào.”

“Mỗi mâm ít nhất bốn năm món mặn. Anh lên huyện mua rượu, em tính mua bao nhiêu thịt ?”

Lý Phượng Mai tính nhanh trong đầu, chỉ cần cho nhiều dầu, cá diếc với cá chạch cũng là món mặn, trong chum nước còn nuôi cả đống. Giờ lên huyện cũng chẳng có thịt ngon, hôm nọ Hạ Hiểu Lan làm sườn chua ngọt ngon thật, nhưng thôi, kho sườn với khoai tây cho chắc dạ.

“Mua ba cân thịt, hai cân sườn. Có gan heo thì mua thêm, không có thì thôi.”

Lưu Dũng còn phải mua rượu, mua thuốc lá rồi kẹo với hạt dưa, Lý Phượng Mai đưa 50 tệ cho ông, ba mâm cơm là đủ.

Lưu Dũng mượn xe đạp trong làng, đạp lên huyện An Khánh.

…..

Bên kia, ba người nhà họ Hạ bụng đói cồn cào lầm lũi quay về làng Đại Hà.

Lúc đi đầy tự tin, lúc về thì ủ rũ. Trên đường về phải qua làng Thạch Pha Tử, nơi phát tán tin đồn Hạ Hiểu Lan lăn lộn trong đống rơm với Trương Nhị Lại, Hạ Đại Quân thấy nhục nhã vô cùng, ai mà không thấy xấu hổ chứ.

Hạ Đại Quân đang cúi đầu đi thì chợt nhớ lại gương mặt lạnh lùng của Hạ Hiểu Lan khi phủ nhận mọi chuyện, còn hỏi ông có từng đi tìm Trương Nhị Lại tính sổ chưa, ông ta dừng lại: “Chị dâu, ai là người đầu tiên tung tin Hiểu Lan với Trương Nhị Lại có quan hệ bất chính ?”

Ánh mắt Trương Thúy chớp nhẹ: “Chuyện này biết tìm nguồn cơn được sao ? Có người nhìn thấy thì nói thôi. Người ta còn đi hỏi Trương Nhị Lại, gã cũng thừa nhận, nếu không có thì nhận làm gì ?”

Vương Kim Quế đứng về phía Trương Thúy: “Chú hai, tôi thấy Hiểu Lan chỉ là miệng cứng, làm sai mà không dám nhận.”

Đã tống khứ con lẳng lơ đi rồi, tuyệt đối đừng có rước về.

Hai người kẻ tung người hứng, dìm Hạ Hiểu Lan xuống bùn. Cuối cùng Trương Thúy còn lôi cả Hạ Tử Dục ra: “Nó với Trương Nhị Lại từng lôi kéo ngoài đường, Tử Dục cũng thấy nhưng con bé chưa từng nói ra ngoài.”

Tin đồn đúng là lan ra sau khi Hạ Tử Dục và Vương Kiến Hoa đi học, Hạ Đại Quân không hề nghi ngờ cô cháu gái chút nào.

Hạ Hiểu Lan không nhận cha, còn Hạ Đại Quân thì thất vọng về cô. Làm mất mặt nhà họ Hạ, lại còn cãi chày cãi cối.

Ba người muốn nhanh chóng rời khỏi làng, bỗng có người gọi lại, toàn là làng xóm lân cận, ai cũng biết ai.

“Đại Quân, ông biết Trương Nhị Lại bị bắt chưa ? Đi diễu phố trong đợt trấn áp, lần này chắc không thoát nổi đâu !”

Trương Nhị Lại bị bắt ?

Trương Thúy lóe lên ý nghĩ, chuyện nam nữ chỉ bắt đàn ông, không bắt đàn bà sao ? Nếu Hạ Hiểu Lan cũng bị giam vài năm thì đời này coi như xong. Bà ta không kịp giả vờ nữa, vội nắm tay người kia: “Trương Nhị Lại có khai ra cháu tôi không ? Công an có đến bắt nó không ?”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên