Chương 38: Dứt khoát ly hôn
Ly hôn !
Lưu Phân chủ động nói muốn ly hôn với Hạ Đại Quân !
Thời buổi này ly hôn hiếm lắm, huống chi lại là Lưu Phân luôn nhẫn nhịn chịu đựng chủ động nói ra, thế giới này lộn ngược rồi hả ?
Những người đang dựng tai nghe lén ngoài sân nhà họ Lưu đều giật mình, ngay cả Hạ Hiểu Lan cũng không ngờ mẹ mình lại cứng rắn đến vậy, huống chi là ba người nhà họ Hạ.
Hạ Đại Quân tự hỏi có phải dạo này ông ta không đánh vợ nên Lưu Phân mới coi thường chồng !?
Ông ta dẫn theo chị dâu và em dâu từ làng Đại Hà thôn đi sang làng Thất Tỉnh, ba người cùng tới đón hai mẹ con, cũng coi như đã giữ thể diện cho Lưu Phân rồi. Bà không sinh được con trai, Hạ Đại Quân bực thật nhưng trước giờ chưa từng nghĩ đến chuyện đổi vợ. Vậy mà giờ đây Lưu Phân lại dám nói không sống nữa, đòi ly hôn.
“Cô nói lại lần nữa xem !”
Hạ Đại Quân đứng phắt dậy. Thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, đứng sừng sững như ngọn núi, nhìn thôi cũng khiến người ta khiếp vía.
“Anh làm gì đấy, muốn giở thói ngang ngược ở nhà họ Lưu à ?”
Lưu Dũng tiện tay vớ lấy cây đòn gánh bên cạnh, chắn trước mặt em gái. Lý Phượng Mai thì lao ra ngoài gọi người: “Đánh người rồi, có kẻ bắt nạt người nhà họ Lưu, coi làng Thất Tỉnh không có ai à !”
Sau phút sững sờ, Hạ Hiểu Lan bước tới nắm chặt tay mẹ.
Lưu Phân như được tiếp thêm can đảm từ con gái, Đây là nhà họ Lưu, không phải nhà họ Hạ, bà không thể sợ Hạ Đại Quân.
Dù có ở nhà họ Hạ thì hôm nay Lưu Phân cũng phải nói cho ra lẽ.
“Tôi nói ly hôn. Đại Quân, tôi không sống nổi với anh nữa, chúng ta ly hôn.”
Hạ Đại Quân siết chặt nắm đấm, định lôi Lưu Phân đi. Lưu Dũng vung đòn gánh đánh tới tấp nhưng sức lực không bằng, cuối cùng vẫn bị Hạ Đại Quân giật mất đòn gánh, hai người lao vào đánh nhau. Hạ Hiểu Lan che chắn trước mặt mẹ, còn Trương Thúy thì sốt ruột: “Hiểu Lan, cháu khuyên mẹ cháu bớt giận đi. Có chuyện gì thì ngồi xuống nói cho rõ, cứ động tí là ly hôn, tổn thương tình cảm lắm !”
Hạ Hiểu Lan lạnh lùng nói: “Lúc ông ta đánh mẹ tôi thì không tổn thương tình cảm à ? Bác dâu, lúc đó tôi đâu thấy bác đứng ra can ngăn.”
Trương Thúy định nói chẳng phải đàn bà bị đánh là chuyện từ xưa vẫn vậy sao ?
Đúng lúc đó Lý Phượng Mai đã dẫn theo người trong làng quay lại, mấy người đàn ông xông vào tách Hạ Đại Quân và Lưu Dũng ra, có người thân với Lưu Dũng còn lén đá Hạ Đại Quân mấy cái.
“Sao hả, còn dám tới làng tụi tao giở thói ngang ngược ?”
“Đánh chết cái thứ khốn nạn, thằng hèn chỉ biết đánh vợ, còn dám động tay với anh Dũng !”
“Dám tới tận cửa, tưởng làng Thất Tỉnh không có người à !”
Không biết Lý Phượng Mai đã nói gì khi gọi người, mà đám dân làng càng nói càng phẫn nộ, mấy người hợp lại đánh Hạ Đại Quân một trận. Một mình ông ta sao địch nổi nhiều người, chẳng mấy chốc đã bị đánh ngã xuống đất. Lưu Phân nắm chặt tay con gái, lần đầu tiên bà nhận ra người đàn ông từng khiến mình run sợ cũng có lúc thất bại. Hạ Đại Quân ở nhà thì vung tay đánh vợ, ra ngoài lại chỉ là kẻ hèn nhát.
“Dừng tay !”
Một người đàn ông chừng năm mươi tuổi chắp tay sau lưng bước vào sân nhà họ Lưu.
Mấy người trong làng lập tức giữ chặt Hạ Đại Quân, không cho ông ta động đậy.
“Chú Đạt tới rồi.”
“Chú Đạt, cái họ Hạ này quá không ra gì.”
“Đừng nói nữa, chú Đạt chắc chắn có cách.”
Người vừa đến là Trần Vượng Đạt, trưởng làng Thất Tỉnh. Họ Trần là họ lớn trong làng, Trần Vượng Đạt làm trưởng thôn nhiều năm, uy tín rất cao. Ông từng đi lính khi còn trẻ, tuy không lập chiến công hiển hách nhưng là cựu quân nhân thực thụ. Ông chịu ở lại làm trưởng làng nhỏ nhưng ai biết được những đồng đội năm xưa của ông giờ đã ở vị trí nào.
Không chỉ ở làng Thất Tỉnh, cái tên Trần Vượng Đạt cũng có tiếng ở cả xã và huyện.
Ông từng được bầu làm đại biểu nhân dân cấp huyện, ngay cả Lưu Dũng ăn chơi lêu lổng trước kia cũng không dám hỗn trước mặt ông.
“Chú Đạt, chú tới rồi, mời chú ngồi.”
Lưu Dũng nhường chỗ, Trần Vượng Đạt cũng không khách sáo, ngồi xuống rồi mới nhìn về phía Lưu Phân: “Tuy nhà cô là dân chạy nạn, không thuộc tông từ họ Trần, nhưng đã sống ở làng Thất Tỉnh mấy chục năm thì cũng là người của làng. Cha mẹ cô không còn, tôi mặt dày coi như trưởng bối, hôm nay thay cô làm chủ một lần. Lưu Phân, nói cho tôi biết cô có muốn ly hôn không ?”
Lưu Dũng chà tay, mắt đỏ hoe.
Cả nhà họ chưa từng bị coi là người ngoài, chia ruộng chia đất đều có phần, ông thật sự cảm kích khi Trần Vượng Đạt đứng ra làm chủ cho Lưu Phân.
Lưu Phân cũng vậy. Theo lý thì bà đã gả đi hai mươi năm, lại không mang họ Trần, Trần Vượng Đạt hoàn toàn có thể mặc kệ.
“Chú Đạt, tôi muốn ly hôn. Mong chú làm chứng cho tôi.”
Trần Vượng Đạt gật đầu: “Tôi chỉ lo chuyện này một lần. Sau này cô có hối hận, tôi cũng chỉ coi là vợ chồng nối lại tình xưa, sống tốt là được. Nhưng nếu lại đến nhờ tôi ra mặt lần nữa thì không có chuyện đó. Lưu Dũng, đi lấy giấy bút với mực đỏ, hôm nay viết giấy luôn.”
Hạ Đại Quân bị người ta đạp xuống đất, tức đến gào lên: “Tôi không đồng ý, cô ta gả vào nhà họ Hạ, sống là người nhà họ Hạ, chết là ma nhà họ Hạ, cô ta là vợ tôi !”
Trương Thúy và Vương Kim Quế cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này. Hai người không hiểu rõ tình hình làng Thất Tỉnh nhưng nhìn Trần Vượng Đạt cũng biết không phải dạng vừa. Rõ ràng là tới để khuyên hai mẹ con quay về, sao lại thành ra bàn chuyện ly hôn ?
“Hiểu Lan, mau khuyên mẹ cháu đi. Bà ấy đang nóng giận, một người phụ nữ ly hôn rồi thì sống sao? Hộ khẩu vẫn ở làng Đại Hà, mẹ con cháu còn không có nổi một mảnh đất ở làng Thất Tỉnh.”
Nông dân không có đất thì sống kiểu gì ?
Trương Thúy không phải lo cho hai mẹ con Hạ Hiểu Lan, mà là không muốn họ thoát khỏi sự khống chế.
Trần Vượng Đạt không thèm nhấc mí mắt: “Chuyển hộ khẩu về không khó, cô là chị dâu cũ mà lo xa thật, không cần cô lo. Khi hộ khẩu chuyển về, làng Thất Tỉnh sẽ chia ruộng chia đất cho hai mẹ con họ.”
Dù Hạ Hiểu Lan không ham mấy mảnh ruộng, cũng không định ở lại nông thôn lâu dài nhưng vẫn cảm kích vô cùng.
Trần Vượng Đạt đang bảo vệ họ.
Nhìn lại những người đang giữ chặt Hạ Đại Quân và dân làng đứng ngoài sân, Trần Vượng Đạt nói sẽ chia đất cho hai mẹ con, chắc chắn không phải ai cũng vui nhưng cũng không ai phản đối ngay. Uy tín của Trần Vượng Đạt đủ lớn, mà lúc này người làng Thất Tỉnh biết lúc này phải cùng nhau đứng về một phía, không thể để mất mặt !
Hạ Hiểu Lan không cần mở miệng, chỉ cần Trần Vượng Đạt ra mặt là chuyện đã được giải quyết.
“Có ai biết chữ, ra viết.”
Một chàng trai trẻ bước ra trong đám đông, Hạ Hiểu Lan biết người này, anh tên Trần Khánh, cháu nội của trưởng thôn, cũng là học sinh cấp ba trong làng. Bình thường thấy Hạ Hiểu Lan là đỏ mặt nhưng lúc này ánh mắt thẳng thắn, rất ra dáng người có học.
Đó không phải nói đùa, một học sinh nông thôn tốt nghiệp cấp ba đã được coi là tri thức rồi. Năm nay Trần Khánh thi trượt đại học, sau khi giúp việc đồng áng thì sẽ quay lại trường ôn thi. Học sinh cấp ba không được phân công việc, Trần Khánh chỉ có hai con đường, một là tiếp tục học thi đại học, hai là về quê làm nông.
Trần Vượng Đạt đọc một câu, Trần Khánh viết một câu.
Ba tờ giấy cam kết, trông giống như thỏa thuận ly hôn về sau. Nhưng Lưu Phân và Hạ Đại Quân chỉ có hai gian nhà cũ nát, chẳng có tài sản gì để chia. Hạ Hiểu Lan cũng không cần chọn theo ai, cô đã đủ mười tám tuổi, không ai quản được.
Trương Thúy ra sức khuyên nhủ nhưng Lưu Phân không hề lay chuyển. Hạ Đại Quân không chịu ký tên lăn tay, Trần Vượng Đạt cũng chẳng buồn hỏi ý, sai người giữ tay ông ta, ấn thẳng xuống giấy.
Lưu Phân nhận lấy tờ giấy, nhìn Hạ Hiểu Lan rồi nhìn anh trai và chị dâu, không ai phản đối.
Bà không thèm nhìn Hạ Đại Quân lấy một cái, chấm ngón tay vào mực đỏ rồi dứt khoát ấn hai dấu vân tay.
Trần Vượng Đạt đưa một bản cho Trương Thúy: “Đây là phần của nhà các cô. Một bản để Lưu Phân giữ, một bản tôi sẽ nộp lên Cục dân chính huyện. Không còn việc gì thì cút đi.”
Nhận xét
Đăng nhận xét