Chương 37: Không biết hối cải
Lưu Dũng đã xuống kênh bắt lươn từ sáng sớm, Lý Phượng Mai tìm thấy ông ở bờ kênh, hai vợ chồng vội vã quay về nhà, sợ mẹ con Hạ Hiểu Lan chịu thiệt.
Họ vừa đến cổng đã thấy lác đác mấy người đứng ngoài ngó nghiêng, có người không dám kéo Lưu Dũng lại, bèn níu Lý Phượng Mai hỏi nhỏ: “Sao vậy, bên nhà chồng em chồng cô cũng chịu sang rồi à ?”
“Là Hạ Đại Quân chứ gì, lần này hai vợ chồng cãi nhau to thật, Phân đã ở nhà mẹ đẻ mấy hôm rồi….”
“Phượng Mai à, cô em chồng cô cũng đáng thương, cô đừng vội đuổi người ta, ráng mà chống lưng cho nó một chút.”
Lưu Phân thật thà, chăm chỉ, lại không biết ăn diện, ngoại hình không có gì nổi bật nên chẳng hề đe dọa đến những phụ nữ trong làng, nói chuyện dăm ba câu cũng không sợ bị truyền khắp làng. Chỉ là không sinh được con trai cho nhà họ Hạ, nhà họ Hạ không chấp nhận nổi một cô con dâu như Lưu Phân thì cùng là phụ nữ, số phận cũng quá khổ rồi.
Người ta thường nói xa thì thơm, gần thì hôi, Lưu Phân ở làng Đại Hà cũng bị đối xử như vậy. Gả đi hai mươi năm, đến khi chuyện của Hạ Hiểu Lan bùng lên, cả làng ấy lại chẳng có lấy một người đứng ra nói giúp cô một câu, ai nấy chỉ chờ xem kịch vui.
Còn làng Thất Tỉnh là nhà mẹ đẻ của Lưu Phân, nhà họ Lưu đã ở đây ba đời, không còn bị coi là dân ngoài, người trong làng đều đứng về phía mẹ con Lưu Phân.
Lý Phượng Mai cảm ơn mọi người, khó khăn lắm mới thoát ra được, về đến nhà thì thấy trong gian chính đã có người ngồi sẵn. Lưu Dũng ngồi ở giữa, bên trái là mẹ con Hạ Hiểu Lan, bên phải là người nhà họ Hạ, không có dấu hiệu động tay động chân.
Lý Phượng Mai thở phào, nếu đánh nhau thật thì chồng bà chắc chắn sẽ chịu thiệt, bà còn phải gọi người trong làng đến giúp mới được !
“Nói đi, hôm nay các người đến làm gì ? Hay là hôm trước nói chưa đủ rõ?”
Ánh mắt Lưu Dũng đầy vẻ chán ghét.
Hai người đàn bà nhà họ Hạ còn dám tới, đừng tưởng ông không biết ngày nào Lưu Phân cũng bị hai chị em dâu chèn ép ở nhà họ Hạ. Trương Thúy là loại chó cắn người không sủa, còn Vương Kim Quế là con chó dữ số một dưới trướng bà cụ Hạ, chẳng ai là người tốt.
Hạ Đại Quân liếc nhìn Lưu Phân đang cúi đầu đếm kiến dưới đất, hai vợ chồng không gặp nhau cũng hơn mười ngày rồi, Lưu Phân không còn dáng vẻ quan tâm như trước, thậm chí chẳng nói câu nào với ông ta. Hạ Hiểu Lan cũng vậy, thấy ông ta mà chẳng buồn gọi một tiếng.
Hạ Đại Quân nén cơn bực trong lòng: “Tôi đến đón hai mẹ con về. Việc đồng áng cũng xong rồi, bệnh của mẹ tôi cũng đỡ nhiều.”
Ý của Hạ Đại Quân là gia đình đã không giận Hạ Hiểu Lan nữa, hai chị dâu cũng đi cùng ông ta, coi như cho nhau một lối xuống rồi quay về ngày tháng như trước. Danh tiếng Hạ Hiểu Lan bị bôi xấu thì phiền thật nhưng chị dâu cả Trương Thúy đã cam đoan sẽ tìm cho cô một mối hôn sự, để cô yên tâm lấy chồng.
Lưu Dũng nghe mà đau đầu, nói chuyện với loại đầu gỗ đúng là bực mình, hiển nhiên Hạ Đại Quân chẳng hề để tâm những lời đã nói trước đó.
“Phân không muốn sống với anh nữa. Hai người cũng chưa làm giấy tờ gì, viết một tờ cam kết, mỗi bên lăn tay, từ nay cầu đường ai nấy đi.”
Không đăng ký kết hôn là chuyện thường ở nông thôn những năm 80, sống với nhau mấy chục năm nhưng chưa từng đến cục dân chính, ai cũng coi chuyện cưới xin là cả đời, dù có đánh nhau long trời lở đất thì hiếm ai nghĩ đến ly hôn. Tờ giấy kết hôn chẳng có ý nghĩa gì trong mắt họ.
Nếu Lưu Phân không muốn sống tiếp với Hạ Đại Quân, chỉ cần thu dọn đồ rồi đi là xong, pháp luật cũng không ràng buộc được bà.
Nhưng Lưu Dũng sợ sau này nhà họ Hạ cứ bám dai dẳng, tốt nhất là cả hai viết giấy cho rõ ràng.
Hạ Đại Quân thấy anh rể cứ không buông tha thì khó chịu ra mặt, Trương Thúy thấy tình hình không ổn, vội chen lời: “Cậu của Hiểu Lan à, người xưa nói thà phá mười ngôi chùa, còn hơn phá một cuộc hôn nhân. Em dâu với Đại Quân sống với nhau hai mươi năm, sao tránh khỏi mâu thuẫn ? Anh nhất định chia rẽ họ thì cũng phải nghĩ cho Hiểu Lan, con bé còn phải lấy chồng. Sau này nhà chồng tương lai hỏi sao bố mẹ không còn sống cùng nhau, nói ra cũng chẳng hay ho gì, anh thấy có phải không ?”
Lưu Phân vẫn cúi đầu, bờ vai run lên.
Lý Phượng Mai cười khẩy: “Thì ra chị dâu Trương cả làm chủ nhà họ Hạ. Sao vậy, chuyện Hiểu Lan có lấy chồng hay không, một bà bác dâu cũng quyết định thay được à ?”
Lấy chuyện hôn sự của Hiểu Lan ra uy hiếp, không nhổ cho Trương Thúy một bãi nước bọt đã là nể mặt rồi !
Hạ Hiểu Lan đang sốt ruột đi bắt lươn, người nhà họ Hạ chả là gì do với chuyện kiếm tiền.
“Để tôi nói vài câu. Tôi sẽ không quay về nhà họ Hạ và cũng không để mẹ tôi quay về. Dù mẹ tôi có bán thân cho nhà họ Hạ thì những năm qua làm trâu làm ngựa cũng đã trả đủ rồi. Các người đừng trừng mắt nhìn tôi, lời đồn đã lan khắp nơi, hủy hoại danh tiếng của tôi, ép tôi tự tử, rốt cuộc sự thật là gì, bác dâu chắc rõ trong lòng nhỉ. Thứ nhất, tôi và Trương Nhị Lại của làng Thạch Pha Tử không hề có quan hệ bất chính, trước đây không có, sau này càng không. Thứ hai, dù đàn ông trên đời có chết hết, tôi cũng không thèm đi quyến rũ người đàn ông của Hạ Tử Dục. Hai cái nồi phân này úp lên đầu tôi, tôi tuyệt đối không nhận !”
Hạ Hiểu Lan ghét nhất kiểu có chuyện mà không nói rõ, cứ mập mờ úp mở.
Người của làng Thất Tỉnh cũng nghe được lời đồn, chỉ là chưa ai nói trước mặt nhà họ Lưu. Hạ Hiểu Lan không muốn người khác suy đoán lung tung nên dứt khoát nói thẳng. Cô đứng thẳng lưng, chẳng thẹn với lòng. Tuy nguyên chủ có vẻ ngoài lả lơi nhưng chưa từng thật sự làm chuyện mờ ám. Với Vương Kiến Hoa cũng là hai bên có ý, chưa từng vượt quá giới hạn cuối cùng !
Sớm muộn gì Hạ Hiểu Lan cũng sẽ tính sổ những khúc mắc này với Hạ Tử Dục và Vương Kiến Hoa.
Cô nhìn Hạ Đại Quân rồi cười khẩu: "Ông có từng tìm hiểu đầu đuôi sự việc chưa ? Khi tôi bị lời đồn ép đến đường cùng, ông từng có chút lòng thương con gái không ? Mấy ngày nay ông có nghĩ đến việc đi tính sổ Trương Nhị Lại, kẻ phá hoại danh tiếng của tôi không ? Không, đúng nhỉ ? Vậy thì ông lấy tư cách gì bắt tôi quay về nhà họ Hạ ? Người tử tế không làm, quay về làm con chó vẫy đuôi xin xỏ à ?!”
Hạ Đại Quân há hốc miệng.
Vương Kim Quế lẩm bẩm: “Nó làm chuyện mất mặt như vậy, ai rảnh đi hỏi cho rõ ?”
“Ý của thím ba là nếu Hồng Hà mang tiếng như vậy, thím cũng mặc kệ ?”
Vương Kim Quế tức đến đỏ mặt, nếu Hồng Hà bị đồn như thế, bà ta sẽ xách cuốc liều mạng rồi. Kể cả thằng Trương Nhị Lại kia, bà sẽ gọi người đánh cho sống dở chết dở, xem ai còn dám nói bậy !
Vương Kim Quế nhận ra mình bị Hạ Hiểu Lan dẫn dắt suy nghĩ, bà ta lập tức chửi: “Con Hồng Hà nhà tao không có hư hỏng ! Cây ngay không sợ chết đứng, mày mà không dây dưa với Trương Nhị Lại thì sao ai cũng nói mày ? Thím ba không thèm chấp con nhóc như mày. Mày theo bọn tao về, ngoan ngoãn nhận lỗi với bà nội rồi xin Tử Dục tha thứ, cả nhà vẫn là một nhà !”
“Em dâu !”
Trương Thúy hoảng hốt, cái đồ không não này, nói vậy chỉ khiến Hạ Hiểu Lan nổi điên. Việc cấp bách là phải dỗ cho Hạ Hiểu Lan về nhà, về rồi muốn nắn tròn bóp méo thế nào chẳng được.
“Lời thím ba của cháu chỉ là nói trong lúc nóng giận thôi, làm sao bà nội lại chấp nhặt với cháu chứ, cả chị Tử Dục cũng chưa từng trách cháu….”
Hạ Hiểu Lan không thèm nghe hai người đàn bà lải nhải, chỉ nhìn Hạ Đại Quân: “Có thật không ? Tôi về phải nhận lỗi với bà nội, phải xin lỗi Hạ Tử Dục ?”
Trương Thúy liều mạng nháy mắt ra hiệu, Hạ Đại Quân do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu: “Bà nội con ốm, chị con cũng không chấp, con không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Ý ông ta rất rõ, nếu mẹ con cô muốn về thì phải xin lỗi.
Gia đình hòa thuận thì mọi việc hanh thông, người ta đã chịu tha thứ cho Hạ Hiểu Lan thì trong nhà sẽ không còn cãi vã.
Lưu Dũng tức đến trợn mắt, Lý Phượng Mai cũng chưa từng thấy người làm cha nào như vậy, Hạ Hiểu Lan nói cả buổi mà ông ta chả nghe hiểu cái mẹ gì !
Hạ Hiểu Lan hiểu rằng không thể nói lý với kẻ ngu. Ngay lúc ấy Lưu Phân vẫn cúi đầu đếm kiến như bị đâm trúng chỗ đau, ngẩng phắt đầu: “Hiểu Lan sẽ không xin lỗi. Anh bị điếc à, không nghe con bé nói sao ? Con bé chẳng làm gì sai, người ngoài thì chà đạp, người nhà lại muốn ép chết con bé. Không một ai đứng ra bảo vệ con bé, giờ còn bắt quay về xin lỗi. Con bé phải xin lỗi ai, con bé có lỗi với ai ?! Hạ Đại Quân, Hiểu Lan không về, tôi cũng không về. Tôi muốn ly hôn với anh !”
Nhận xét
Đăng nhận xét