Chương 36: Khách không mời mà đến

Cuộc họp gia đình của nhà họ Hạ kết thúc, tạm thời đi đến một kết luận phải đón hai mẹ con Hạ Hiểu Lan về.

Không còn cách nào khác, lần này Lưu Phân và Hạ Hiểu Lan thực sự quá cứng đầu. Hai mẹ con đã về làng Thất Tỉnh hơn chục ngày, vậy mà không hề nhắc đến chuyện quay lại. Bà cụ Hạ chẳng ưa gì hai mẹ con họ nhưng cũng phải thừa nhận Lưu Phân ngoài việc không sinh được con trai thì làm việc rất giỏi. Chịu thương chịu khó, làm không than vãn, còn hơn cả Trương Thúy và Vương Kim Quế. Vương Kim Quế thì quen thói lười nhác, Trương Thúy mấy năm chăm con đi học ở huyện, tay chân cũng đã lạ việc đồng áng.

Tuy nhiên bà ta chỉ mong con nhóc lăng lơ kia đừng quay về làm mất mặt, cứ ở lại nhà họ Lưu. Bà cụ Hạ hy vọng hai cô con dâu hiểu được ý mình, xử lý cho êm chuyện này.

Đêm xuống mà bà ta vẫn trằn trọc lo nghĩ.

Nhà họ Hạ ở chung một sân nên phải thì thầm nếu muốn nói chuyện riêng vào ban đêm. Vương Kim Quế nghĩ giống hệt bà cụ Hạ, Lưu Phân có thể về, còn Hạ Hiểu Lan thì không.

“Đừng nhìn chị dâu cả tỏ vẻ không muốn, Hạ Tử Dục còn tìm được Vương Kiến Hoa, con Hồng Hà nhà mình có chỗ nào kém ? Chẳng qua là không học tiếp thôi, con gái biết đọc biết viết là được rồi, học đại học xong cũng thành gái ế….”

Vương Kim Quế lẩm bẩm không ngừng, Hạ Hồng Binh buồn ngủ díp mắt, khó chịu quát: “Hồng Hà không phải loại ham học. Ngày mai bà đi đến nhà họ Lưu, đừng chỉ biết làm người ác. Một con nhãi con thì làm được trò trống gì ? Dẫn về nhốt lại, tìm đại một nhà chồng xa rồi gả đi, lời ra tiếng vào cũng lắng xuống thôi !”

Vương Kim Quế ngoài miệng thì đáp ứng nhưng thực chất chẳng thay đổi chủ ý.

Nói ra cũng buồn cười, vợ chồng Trương Thúy và Hạ Trường Chinh cũng đang bàn cùng một chuyện, chỉ là họ lại muốn Hạ Hiểu Lan về nhà.

Giống Hạ Hồng Binh nói, nhốt Hạ Hiểu Lan lại rồi tìm cho cô một người chồng tàm tạm, dù sao danh tiếng của cô đã nát bét, trai già ế vợ hay góa vợ đều được. Thậm chí kẻ đã làm hỏng danh tiếng cô là Trương Nhị Lại cũng có thể, nếu nói không liên quan thì mới thành ra quan hệ nam nữ bừa bãi, còn nếu hai người cưới nhau thì lại thành danh chính ngôn thuận sao.

Trương Thúy càng nghĩ càng thấy hợp lý: “Chúng ta đâu có nhốt nó cả đời được. Đàn bà mà, lấy chồng sinh con rồi thì cũng cắm rễ ở nông thôn thôi.”

Hạ Tử Dục không muốn Hạ Hiểu Lan rời khỏi làng Đại Hà, Trương Thúy thì cho rằng gả Hạ Hiểu Lan cho mấy gã trai già hoặc góa vợ, thậm chí là Trương Nhị Lại cũng coi như giải quyết được vấn đề.

Chỉ cần kéo được Hạ Hiểu Lan về, Trương Thúy tin mình có thể thu xếp ổn thỏa.

Nhà họ Hạ có thể nhận được một khoản sính lễ, Hạ Hiểu Lan cũng chẳng còn khả năng gây sóng gió, ai bảo cô không biết điều, dám cướp người yêu của Hạ Tử Dục !

Hạ Trường Chinh cũng thấy có lý, hai vợ chồng hoàn toàn đồng thuận. Đêm khuya yên tĩnh, họ lại nói sang chuyện khác, vì Hạ Tử Dục đã học ở Bắc Kinh nên Trương Thúy không thể tiếp tục lấy cớ chăm sóc con mà ở lại huyện nữa, Hạ Trường Chinh bắt đầu lo cho việc làm ăn của gia đình: “Em dâu của cô trông coi tiệm có ổn không?”

“Có gì mà không ổn ? Cậu mợ của Tử Dục tốt bụng giúp đỡ. Không có cái tiệm đó, sau này của hồi môn của con gái anh, sính lễ cưới vợ cho con trai anh lấy đâu ra ?”

Hạ Trường Chinh nghĩ thầm cậu của Tử Dục là loại tham lam, ngày nào tiền cũng qua tay, chỉ cần giấu đi một ít là nhà họ đã thiệt rồi. Cái tiệm này là do con gái Hạ Tử Dục chỉ điểm, từ gánh hàng rong đến thuê được mặt bằng, làm ăn ngày càng phát đạt. Buôn bán càng khấm khá thì Hạ Trường Chinh lại càng không yên tâm.

“Hay là cô tự trông đi. Giải quyết xong chuyện con bé kia, mình nói rõ với cả nhà, cứ bảo tiệm là của nhà ngoại cô cô lên đó phụ việc, tiện kiếm tiền sinh hoạt cho Tử Dục.”

Trương Thúy không muốn cày cuốc ngoài đồng, chỉ mong được ở hẳn trên huyện.

“Anh cũng lên đi, tiệm thiếu người. Anh lên rồi thì bảo cậu của Tử Dục về, hai chúng ta trông coi, cũng xoay sở được.”

“Để tôi nghĩ thêm. Ngủ đi, sáng mai còn phải đi làng Thất Tỉnh.”

……

Trời còn chưa sáng hẳn, Hạ Đại Quân đã dậy.

Vương Kim Quế ngáp ngắn ngáp dài, Trương Thúy trông vẫn khá tỉnh táo. Hạ Đại Quân đi nhà ngoại, một năm chẳng được mấy lần, lại là đi đón vợ con về, không thể đi tay không. Nhưng ông ta nghèo đến mức túi còn sạch hơn mặt, bà cụ Hạ đành chuẩn bị chút quà. Quà gì sao ? Chính là đường trắng và mì sợi mà lần trước Lưu Dũng mang đến, mì đã ăn hết, còn đường thì y nguyên nên Hạ Đại Quân xách đi.

Thời này chuyện đi lại biếu xén đều là mấy món ấy, người này cho người kia, xoay vòng qua lại, ai cũng quen. Nhưng đem nguyên xi trả lại cho chính người đã cho mình thì đúng là quá bất lịch sự.

Chưa hết đồ nhận được còn bị bớt xén đi một phần, không chỉ bất lịch sự, mà còn keo kiệt quá mức !

Bà cụ Hạ là kiểu người như vậy, còn Hạ Đại Quân thì chẳng thấy có gì lạ.

Ba người ăn tạm hai củ khoai lang hấp, trời chưa sáng đã lên đường đi làng Thất Tỉnh. Lưu Dũng đi mất ba tiếng, Hạ Đại Quân dẫn theo hai người đàn bà cắm đầu cắm cổ đi, đến nơi còn chưa tới tám giờ sáng. Trùng hợp làm sao Hạ Hiểu Lan đang chuẩn bị ra ngoài, cô thu mua được một ít lươn, định đi tiếp nơi khác, ấy vậy vừa mở cửa đã thấy Hạ Đại Quân cùng Trương Thúy và Vương Kim Quế đứng bên ngoài, sắc mặt cô lập tức lạnh tanh.

“Hiểu Lan, con ăn thêm chút đi, lát trên đường đói….”

Kiếm tiền là quan trọng nhưng cũng không thể ỷ trẻ mà không giữ gìn sức khỏe. Lưu Phân chạy ra cùng chiếc ca men, bên trong đựng đầy sủi cảo, để phòng Hạ Hiểu Lan đói giữa đường. Lưu Phân vừa nhìn thấy ba người Hạ Đại Quân thì lời nói nghẹn ở cổ, tay chân cũng cứng đờ, đứng chết trân tại chỗ.

Hạ Hiểu Lan thở dài, lý thuyết có học nhiều đến đâu thì thực tế vẫn là chuyện khác.

“Ôi chà, chị hai, vui quá hóa đần rồi à ? Chúng tôi đi cả quãng đường xa, chân mỏi rã rời, chị cũng không mời vào nhà ngồi sao ?”

Vương Kim Quế liếc nhìn cái ca men trong tay Lưu Phân, nước miếng bất giác ứa ra. Ngửi mùi là biết sủi cảo nhân thịt heo trộn hành, không phải lễ tết mà nhà họ Lưu ăn uống tốt như vậy, chẳng trách hai mẹ con Hạ Hiểu Lan ở đó mãi không muốn về.

Lưu Dũng quả thật phát đạt rồi, mua được xe đạp, trong nhà còn ăn được sủi cảo nhân thịt.

Vương Kim Quế liếm môi, hai củ khoai lang ăn trước khi đi chẳng nhằm nhò gì, chỉ ngửi thấy mùi thơm là bụng đã réo lên: “Chị hai làm sủi cảo à, vừa hay bọn em chưa ăn sáng !”

Hạ Hiểu Lan chẳng muốn để nhà họ Hạ chiếm chút lợi lộc nào, Lý Phượng Mai ở trong nhà nghe thấy động, bà vừa chạy ra đã thấy ba người nhà họ Hạ chắn kín cửa.

“Ôi, tôi tưởng ai, sáng sớm đã đến chặn cửa, định gây sự à ? Nói cho các người biết, nhà họ Lưu ít người thật nhưng đây không phải làng Đại Hà của các người, người nhà họ Lưu không để các người bắt nạt đâu !”

Lý Phượng Mai chống nạnh, khí thế hùng hổ, nhất quyết không cho ba người bước vào.

Hạ Hiểu Lan cũng dựng xe đạp sang một bên, cô muốn đuổi ba người này đi lắm, vì còn phải ra ngoài thu mua lươn. Chưa nói gì khác, Hồ Vĩnh Tài ở nhà khách Thành ủy đã đặt trước 20 cân lươn, cô không thể thất hẹn.

“Mợ, để họ vào nói chuyện đi. Nhờ mợ gọi giúp cậu con, hôm nay không nói rõ ràng thì sau này còn phiền lắm.”

Hiếm có ai ngủ nướng ở nông thôn, dù mới 8 giờ sớm nhưng đã có không ít người nhìn thấy cảnh ba người nhà họ Hạ đứng ở cửa. Hạ Hiểu Lan thì không thấy mất mặt nhưng cô biết mẹ mình sẽ khó xử nên cũng phải để ý đến cảm xúc của Lưu Phân.

Trương Thúy đi sau cùng, lén quan sát Hạ Hiểu Lan. Đứa cháu gái này vẫn mang vẻ đẹp không đứng đắn như trước nhưng lại rất bình tĩnh khiến cả con người cô trở nên phóng khoáng hơn.

Dường như Hạ Hiểu Lan đã thay đổi từ sau lần đập đầu vào tường mà không chết đó.

Không thể để Hạ Hiểu Lan tiếp tục tự do bên ngoài nữa, nếu không thì không ai của nhà họ Hạ sẽ khống chế nổi cô, Trương Thúy có hơi hoảng hốt.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên