Chương 35: Cuộc họp gia đình nhà họ Hạ

Lưu Phân nói không quay về nhà họ Hạ, trùng hợp thay phía nhà họ Hạ cũng đang bàn bạc chuyện của hai mẹ con bà.

Nhà họ Hạ có hơn chục miệng ăn, ruộng đất cũng nhiều nhưng lao động lại chẳng được bao nhiêu. Ba anh em nhà họ Hạ vừa đắp xong con đê, chưa kịp nghỉ đã lao vào vụ mùa, gần như không có lấy một ngày thảnh thơi giữa hai đợt việc nặng nhọc ấy, dẫu thân thể có rắn như thép cũng không chịu nổi.

Lại thiếu đi Lưu Phân, con trâu già làm nhiều ăn ít, đến cả Trương Thúy không đụng tay vào việc đồng áng mấy năm nay cũng phải xắn tay áo xuống ruộng, Vương Kim Quế nhà cậu út thì càng không thể kiếm cớ lười biếng, bà cụ Hạ và Hạ Hồng Hà ở nhà lo cơm nước, trông nom lũ trẻ. Cả gia đình vắt kiệt sức cũng gom hết thóc lúa về kho, ai nấy mệt rã rời như chó chết, chỉ cảm thấy vụ thu năm nay quá gian nan.

Hạ Tử Dục đã mang hết khoản tiền tích góp trong nhà, số tiền mà ba anh em nhà họ Hạ kiếm được từ việc đắp đê cũng gửi hết cho cô ta, số quỹ chung của gia đình gần như trống rỗng. Mùa thu hoạch này, chẳng có chút thịt cá nào trong bữa ăn, trong bụng không có giọt dầu mỡ, làm việc cũng chẳng còn sức.

Khó khăn lắm mới thu xong lúa, thóc chất đầy kho, rốt cuộc nhà họ Hạ cũng có thể mở một cuộc họp gia đình, bàn chuyện của mẹ con Hạ Hiểu Lan.

“Đại Quân, con tính sao đây. Hai mẹ con nó về nhà họ Lưu lâu như vậy, đến mùa gặt cũng không về, rõ ràng chẳng coi mình là người nhà họ Hạ nữa. Cuộc sống này còn tiếp tục được không ?”

Bà cụ Hạ đầy lo lắng.

Bà ta có sự khôn ngoan riêng của mình, mang một bộ mặt khác nhau trước mỗi người.

Bà ta là người bà hiền từ, rộng rãi trước mặt đứa cháu gái cưng Hạ Tử Dụ, dĩ nhiên tình thương ấy không phải từ đầu đã có. Với tư tưởng trọng nam khinh nữ của người nông thôn thì bà ta thương ba đứa cháu trai hơn cả. Nhưng Hạ Tử Dục học xong cấp hai bỗng trở nên lanh lợi, lời nói việc làm đều hợp ý bà ta, lại có tiền đồ học hành sáng sủa, lòng bà cụ Hạ dần dần nghiêng. Đến khi Hạ Tử Dục chắc chắn thi đỗ đại học thì đến cả cháu trai cũng phải xếp sau cô ta.

Nhưng trước mặt người con dâu thứ hai không sinh được con trai và Hạ Hiểu Lan, đứa khiến bà mất mặt thì lại là một bà lão cay nghiệt.

Không bóc lột những người hạng thấp nhất trong nhà như Lưu Phân thì làm sao dựng được uy quyền nói một là một của bà ta ?

Bà cụ Hạ sẽ là người mẹ hiền chu đáo trước mặt các con trai, nhất là Hạ Đại Quân có sức mà không có đầu óc. Bà ta không phải kiểu giả tạo nhưng bà ta luôn có thể nói những việc cay nghiệt mình làm là vì tốt cho Hạ Đại Quân, vì muốn tốt của cả nhà họ Hạ. Tấm lòng người mẹ hiền từ lo con trai không có người nối dõi, lo Hạ Hiểu Lan lẳng lơ khó gả nên mới bảo Hạ Đại Quân đối xử tốt hơn với Hạ Tử Dục có tiền đồ, bắt Lưu Phân làm nhiều hơn để cống hiến cho gia đình, sau này các cháu trai mới hiếu thuận lại.

Ít nhất Hạ Đại Quân nghĩ mẹ mình chính là người như vậy, không phải ông ta không biết Lưu Phân chịu ấm ức trong nhà nhưng chính ông ta cũng đã quen việc Lưu Phân nhẫn nhịn rồi.

Ông ta cũng thấy lần này không đưa Hạ Hiểu Lan đi bệnh viện là hơi quá đáng nhưng trong nhà thật sự không có tiền. Con bé chết tiệt đó lại quá ngang bướng, thấy cái gì tốt là muốn giành rồi tự hủy hoại danh tiếng của mình, người nhà nói vài câu cũng không được sao ?

Hạ Tử Dục càng rộng lượng thì Hạ Hiểu Lan càng phải biết điều mà xin lỗi.

Đó là những suy nghĩ trong lòng Hạ Đại Quân, nhưng hôm Hạ Hiểu Lan cầm kéo kề cổ cũng quyết rời khỏi nhà họ Hạ, đó là lần đầu tiên Lưu Phân hung hăng xô ông ta, ông ta bắt đầu hoài nghi bản thân thật sự sai rồi sao ?

Việc thu hoạch lúa khiến Hạ Đại Quân kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, cuộc họp gia đình càng khiến ông ta cứng họng, ông ta chỉ cảm thấy mất hết mặt mũi khi bà cụ Hạ hỏi cuộc sống còn có thể tiếp tục hay không.

Hạ Đại Quân không sinh được con trai, bị người ta cười là tuyệt tự.

Chẳng lẽ ông không thể làm chủ vợ con mình ngay trong chính nhà mình ?!

“Con sẽ bảo hai mẹ con họ quỳ xuống xin lỗi mẹ.”

Đám trẻ con trong nhà không có mặt trong cuộc họp gia đình, Hạ Hồng Hà khom người trốn ngoài cửa sổ nghe lén. Cô ta nghe thấy bác hai muốn đón Hạ Hiểu Lan về thì tức nổ phổi. Mắc gì Hạ Hiểu Lan kiêu ngạo như vậy ? Mặt mũi chẳng đứng đắn, xách giày cho chị cả cũng không xứng. Nếu về nhà họ Hạ, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến chuyện hôn sự của cô ta sao ?

Hạ Hồng Hà không chịu thừa nhận cái gọi là mặt mũi không đứng đắn kia thực ra là sự ghen tị với vẻ bề ngoài ấy.

Lời của Hạ Đại Quân khiến cả nhà rơi vào im lặng.

Ai cũng nghe ra Hạ Đại Quân muốn tiếp tục sống với Lưu Phân, tạm thời chưa có ý định bỏ vợ. Vương Kim Quế có chút sốt ruột, bà ta không phản đối việc Lưu Phân quay về nhưng Hạ Hiểu Lan thì tuyệt đối không thể, nhớ làm hỏng danh tiếng con gái bà ta thì toang. Bà ta vừa định mở miệng thì chồng là Hạ Hồng Binh đã liếc mắt cảnh cáo.

Trương Thúy nhẹ nhàng kéo tay áo Hạ Trường Chinh, Hạ Trường Chinh lên giọng như người anh cả: “Người một nhà, va chạm là chuyện thường. Gọi Hiểu Lan về xin lỗi bà nội là xong. Con bé này thật không biết nặng nhẹ, chuyện bên ngoài chưa nói, nhìn xem nó làm bà nội tức đến mức nào.”

Hạ Đại Quân nhìn mẹ mình đầy hy vọng, bà cụ Hạ hừ mạnh qua mũi: “Nó không cần xin lỗi bà già này. Làm ra chuyện mất mặt như vậy, người nó phải xin lỗi là Tử Dục. Tử Dục không chấp nhặt, đó là Tử Dục rộng lượng !”

Lời này nghe rất có lý.

Dù sao Hạ Tử Dục và Vương Kiến Hoa đã công khai, hai người tốt nghiệp đại học xong là sẽ kết hôn. Một giọt máu đào hơn ao nước lã, chẳng lẽ Hạ Hiểu Lan thật sự cắt đứt với chị mình và anh rể tương lai ? Trẻ con không hiểu chuyện, cứ muốn hơn thua với Hạ Tử Dục, làm sai lại cứng đầu không nhận, bảo sao người trong nhà không thích Hạ Hiểu Lan.

Hạ Đại Quân biết mẹ mình đã nhượng bộ thì thấy yên lòng, đáp ứng rất dứt khoát: “Ngày mai con sẽ sang nhà họ Lưu đón hai mẹ con về. Bắt nó viết thư xin lỗi Tử Dục, một bức không đủ thì hai bức, viết đến khi Tử Dục chịu tha thứ mới thôi !”

Trương Thúy biết lúc này đến lượt mình lên tiếng, bà ta không ồn ào như Vương Kim Quế, Hạ Đại Quân vẫn luôn kính trọng người chị dâu này.

“Tử Dục cũng không trách con bé, nhưng tính cách của Hiểu Lan….để con bé ở nhà họ Lưu, sợ lại gây chuyện cho bên đó. Chi bằng đón về để chúng ta trông coi. Con bé còn nhỏ, dạy dỗ đàng hoàng là được.”

Phần người tốt đã bị Trương Thúy chiếm hết, Vương Kim Quế càng thêm khó chịu: “Nó ở trong nhà thì ai dám đến hỏi cưới con gái tôi ? Hay là chị dâu muốn Tử Dục giới thiệu cho Hồng Hà một anh sinh viên đại học ?”

Vương Kim Quế nói đến nửa sau mà ánh mắt sáng lên đầy hy vọng !

Trương Thúy giật nhẹ mí mắt, giới thiệu một sinh viên đại học cho Hạ Hồng Hà ? Thời buổi này sinh viên đâu có rẻ mạt đến vậy. Hạ Hồng Hà là người bình thường nhất trong mấy chị em nhà họ Hạ, học hành không đến nơi đến chốn, lại là hộ khẩu nông thôn không thể xin việc, trừ khi mắt mù thì mới có sinh viên chịu tìm hiểu Hạ Hồng Hà.

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa. Đại Quân muốn tiếp tục sống thì ngày mai đi nhà họ Lưu đón người !”

Lưu Dũng không phải người dễ đối phó, bà cụ Hạ cố tình để Hạ Đại Quân đi để bẽ mặt nhưng Hạ Trường Chinh lại không biết ý: “Ngày mai con đi cùng Đại Quân.”

Trương Thúy thấy vẻ không hài lòng của mẹ chồng thì vội vàng bổ sung: “Hay là để em đi cùng Đại Quân. Đàn ông các anh nói chuyện cứng nhắc, dễ làm hỏng việc.”

Hạ Đại Quân nhìn chị dâu với ánh mắt đầy cảm kích.

Vương Kim Quế đảo mắt một vòng: “Vậy tôi cũng đi. Tôi với chị cả hợp sức, phải khiêng hai mẹ con chị hai về nhà họ Hạ."


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên