Chương 34: Tài tẩy não của Lý Phượng Mai

Đột nhập trộm cắp! Số tiền rất lớn !

Hai điểm mấu chốt này khiến Hạ Hiểu Lan thở phào nhẹ nhõm, Trương Nhị Lại dám gây án ngay lúc này, đúng là tự tìm đường chết. Cô cũng không còn lo gã sẽ bịa chuyện vu oan mình nữa, chẳng lẽ Trương Nhị Lại lại chê tội mình chưa đủ nặng hay sao ?

Tin này tức này làm cả nhà vui mừng khôn xiết.

Đặc biệt là Lưu Phân, người phụ nữ hiền lành quen nhẫn nhịn cũng mong Trương Nhị Lại bị kết án tử hình. Dù không chết thì cũng phải bị giam mười mấy hai chục năm, sẽ chẳng còn ai bàn tán đến danh tiếng của Hạ Hiểu Lan nữa.

“Công an bắt hay lắm ! Lũ xấu xa ấy đáng bị bắt hết !”

Lưu Phân vừa nói vừa lau nước mắt, sao Hạ Hiểu Lan lại để mắt đến loại người gần ba mươi tuổi chưa cưới nổi vợ, sống lêu lổng vô tích sự như Trương Nhị Lại chứ. Tuy trước kia Hạ Hiểu Lan có hơi đỏng đảnh, thích hơn thua nhưng tiêu chuẩn lại rất cao. Đáng tiếc chỉ có Lưu Phân tin con gái, những người khác trong nhà họ Hạ không những không đứng ra bảo vệ “Hạ Hiểu Lan”, mà còn cho rằng cô lẳng lơ làm mất mặt gia đình.

Lý Phượng Mai lén an ủi em chồng: “Sau này kiểu gì nhà họ Hạ cũng phải hối hận. Em thấy Hiểu Lan rất có tương lai, chẳng lẽ không vào đại học thì nhất định kém hơn con chị họ nó sao ? Người nhà họ Hạ chỉ biết nâng niu Hạ Tử Dục như báu vật nên mới ép Hiểu Lan đến đường cùng.”

Lưu Phân thì thật thà, còn Lý Phượng Mai lại khá khôn khéo. Nếu không thì sao Lưu Dũng vốn lêu lổng lại dần biết lo toan chỉ sau khi cưới bà về được mấy năm ?

Chuyện người ta đồn Hạ Hiểu Lan quyến rũ anh rể tương lai, nếu đặt Hạ Hiểu Lan và Hạ Tử Dục cạnh nhau thì chắc chắc Lý Phượng Mai sẽ trả lời đám đàn ông chọn Hạ Hiểu Lan. Một người không thể làm nên chuyện, nếu chị họ không nẫng tay trên thì Hạ Hiểu Lan cũng chẳng đến mức làm ầm ĩ mọi chuyện như vậy.

Chuyện chị em tranh giành một người đàn ông không phải hiếm ở nông thôn, ai mà chẳng muốn gả cho một người tốt. Chỉ khác là nhà họ Hạ không hề xử lý công bằng, hoàn toàn nghiêng về phía Hạ Tử Dục. Đó chính là sức mạnh của phượng hoàng vàng thi đậu đại học.

Lý Phượng Mai đoán sớm muộn nhà họ Hạ cũng sẽ đến nên mấy ngày nay bà không ngừng tẩy não Lưu Phân, dặn đi dặn lại không được sợ hãi khi Hạ Đại Quân tới.

“Nếu chị không đứng ra chống lưng cho Hiểu Lan, nhà họ Hạ sẽ càng bắt nạt con bé !”

Lúc trước Lý Phượng Mai không ưa gì người em chồng này, nói là em chồng nhưng tuổi tác hai người cũng xấp xỉ nhau. Lưu Dũng hơn ba mươi mới cưới vợ, mà Lý Phượng Mai lại là tái giá, lúc bà về nhà họ Lưu thì Lưu Phân đã lấy chồng từ lâu. Hai chị em dâu hiếm khi sống cùng, tình cảm cũng chẳng mấy sâu đậm.

Trước đây Lưu Dũng còn lén lút giúp đỡ Lưu Phân, thời buổi ấy ai cũng khó khăn, Lý Phượng Mai không nói gì nhưng trong lòng lại chẳng vui vẻ chút nào.

Cũng bởi Lưu Phân tính tình thật thà, chẳng biết lấy lòng chị dâu, đứa con gái thì mắt để trên đầu. Bảo Lý Phượng Mai thật lòng yêu thích hai mẹ con ấy, e là chuyện không tưởng.

Chẳng qua nể mặt Lưu Dũng, mỗi năm gặp nhau đôi ba lần, làm tròn cái tình thân thích cho xong chuyện.

Lý Phượng Mai cũng không có ý kiến khi Lưu Dũng bất ngờ đưa em gái và cháu ngoại về từ nhà họ Hạ, chỉ là bà không muốn vì chuyện này mà vợ chồng sinh hiềm khích nên đành nhịn xuống, không phản đối.

Đương nhiên cũng còn vì một nguyên do khác, dạo gần đây Lưu Dũng kiếm tiền khá tốt. Ông thường xuyên ra ngoài làm ăn trong nửa năm trở lại đây, đưa không ít tiền cho Lý Phượng Mai, kinh tế trong nhà nhờ vậy mà dư dả hơn chút, thêm hai miệng ăn cũng không vấn đề.

Chứ nếu vẫn nghèo rớt mồng tơi như trước, dù có ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng thì Lý Phượng Mai không làm ầm ĩ long trời lở đất, cũng sẽ nói bóng nói gió, ép mẹ con Hạ Hiểu Lan phải rời đi.

Huống hồ hai mẹ con Hạ Hiểu Lan đâu phải ăn không ngồi rồi.

Lưu Phân gánh vác phần lớn việc nhà, còn Hạ Hiểu Lan thì phóng khoáng, có bản lĩnh kiếm tiền, lại chẳng tiếc chi tiêu cho gia đình.

Chưa đầy nửa tháng chuyển đến nhà họ Lưu, Lý Phượng Mai bắt đầu coi họ như người một nhà. Mà đã là người nhà thì phải nói những lời thật lòng, Lý Phượng Mai hiểu rõ Hạ Hiểu Lan là người có chí, không thể ở nhờ nhà cậu mợ mãi. Với tốc độ kiếm tiền hiện tại thì đừng nói là lập nghiệp ở Thương Đô, chỉ riêng mua một căn nhà cấp bốn ở huyện cũng là điều rất có khả năng.

Chỉ có một người kéo chân chính là Lưu Phân.

Ai cũng sợ bà mềm lòng, lỡ như Hạ Đại Quân đến rồi Lưu Phân quay về nhà họ Hạ sống những ngày tháng nhẫn nhục chịu đựng thì dù Hạ Hiểu Lan có giỏi đến đâu, cũng sẽ bị nhà họ Hạ nắm được điểm yếu. Lý Phượng Mai nhìn rõ việc Hạ Hiểu Lan có hiếu với mẹ hơn ai hết, một đứa con gái không hiếu thuận với mẹ ruột thì làm sao trông cậy nó đối tốt với nhà cậu ?

Lý Phượng Mai nói đến đâu, Lưu Phân vừa rửa bát vừa gật đầu đến đó.

Hai mẹ con họ đã sống những ngày tháng thế nào ở nhà họ Hạ chứ, nhà đông người, ruộng đất cũng nhiều, lẽ ra không đến nỗi thiếu ăn. Nhưng bà cụ Hạ lấy đạo hiếu ra ép ba người con trai không được tách hộ, toàn bộ thu hoạch từ ruộng đất đều do bà ta nắm giữ, phần còn lại sau khi nộp đủ lương thực công chia thế nào cũng là do bà ta quyết định.

Cả nhà họ Hạ có đủ già trẻ lớn bé, tổng cộng mười hai người nhưng lao động chính thực sự chỉ có bốn người.

Bà cụ Hạ góa chồng, một mình nuôi lớn ba người con trai nên không cần xuống đồng làm lụng. Nhà anh cả Hạ Trường Chinh có một trai một gái, đứa con gái chính là Hạ Tử Dục, phần lớn thời gian sống ở huyện, từ khi lên cấp ba đã được xem là hạt giống học hành nên bà cụ Hạ càng không cho đứa cháu gái quý báu động tay vào việc gì, sợ ảnh hưởng đến việc học. Con dâu cả Trương Thúy được bà cụ cho phép lên huyện chăm sóc Hạ Tử Dục, còn cậu con trai út của nhà Hạ Trường Chinh mới mười tuổi, không thể tính là lao động.

Nhà cậu út Hạ Hồng Binh thì có ba đứa con. Con gái lớn Hạ Hồng Hà mười bảy tuổi, học xong cấp hai là nghỉ, ở nhà cùng mẹ là Vương Kim Quế nấu cơm, cho gà ăn, cũng chẳng phải làm việc nặng. Hai đứa em trai của cô ta còn nhỏ, đứa lớn chưa học xong tiểu học, đứa bé thì bằng tuổi Đào Đào, tính là lao động gì ?

Chỉ có nhà Lưu Phân và Hạ Đại Quân là trụ cột lao động của cả gia đình. Lưu Phân là phụ nữ mà làm việc chẳng kém đàn ông, việc nặng việc khổ đủ cả. Nhà họ có hai lao động chính, nhưng luôn được phần ít nhất mỗi lần chia chác.

Lần này Hạ Tử Dục đỗ đại học, bà cụ Hạ thúc ép cả ba nhà phải góp tiền sinh hoạt. Ngoài mặt thì nói nhà họ ít người nên gánh nặng nhẹ, lại không có con trai phải lo dựng vợ gả chồng nên bắt Hạ Đại Quân phải góp nhiều hơn. Mà Hạ Đại Quân cũng thật thà quá mức, gần như vét sạch gia sản để góp 300 tệ.

Họ nộp hết số tiền từ hoa màu trong ruộng rồi, đó là tiền Hạ Đại Quân đi làm thuê khắp nơi, tích cóp từng đồng một.

Lưu Phân nghĩ đến đây mà mắt đỏ hoe.

Hạ Tử Dục đi học đại học, chẳng lẽ con gái bà thì không cần lấy chồng sao ? Gia sản đã bị vét sạch, đến vài cái chăn mới, cái chậu rửa mặt, cái ấm nước cũng không sắm nổi thì còn mong gả được nhà tử tế thế nào ? Trước kia Lưu Phân không dám nghĩ đến những vấn đề đó, một phần vì đã quen nhẫn nhịn chịu đựng suốt bao năm.

Ngày nào Lý Phượng Mai cũng nói, bà dần thấy tất cả đều quá bất công.

Hạ Tử Dục đâu phải không có cha mẹ, cô ta lên Bắc Kinh học, Hạ Trường Chinh cũng chỉ góp hơn 100 tệ, nhà Hạ Hồng Binh thì góp 100 coi như có lệ. Vậy mà bà lại phải quay về với Hạ Đại Quân, tiếp tục làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hạ, dùng tiền mồ hôi nước mắt của mình nuôi con gái người khác, trong khi chính con gái bà nằm liệt giường mà lại không có tiền chữa bệnh ?

Lưu Phân quệt nước mắt, giọng nghẹn lại mà kiên quyết: “Chị dâu, em không về nhà họ Hạ nữa.”

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên