Chương 33: Phụ nữ có hai lần đầu thai

Hồ Vĩnh Tài không hề nói sẽ mua trứng gà của Hạ Hiểu Lan.

Không phải ông keo kiệt mà là vì số lượng lươn dùng mỗi ngày của nhà khách không cố định, còn trứng thì luôn có sẵn. Dù sao nhà khách cũng là đơn vị nhà nước, đâu thể mua trứng giá cao giống dân thường.

Nếu Hồ Vĩnh Tài mua trứng của Hạ Hiểu Lan, ông không phải giúp cô kiếm tiền mà là khiến cô phải bán lỗ.

Hồ Vĩnh Tài xác được hai mươi mấy cân lươn nhưng không muốn người mình dính đầy nước tanh nhớp, bèn gọi một thanh niên trong bếp ra giúp, coi như cũng hợp thức hóa đường đi của lô hàng.

Cậu thanh niên kia còn chẳng dám nhìn Hạ Hiểu Lan nhiều, chỉ cúi đầu cân lươn. Hạ Hiểu Lan mang 24 cân lươn, Hồ Vĩnh Tài tính cho cô 12 tệ một cân, đúng bằng giá bán lẻ của cô ngoài chợ. Đó chính là sức mạnh của một bao thuốc Đại Tiền Môn, Hạ Hiểu Lan có thể kiếm được ít nhất 9 tệ với riêng số lươn này, số tiền ấy mua thuốc lá còn chưa dùng hết.

Thời buổi này không có nhiều người lanh lợi nên mới có chỗ cho Hạ Hiểu Lan xoay xở, nếu ai cũng tinh ranh thì làm gì đến lượt cô kết nối được với Hồ Vĩnh Tài.

“Được rồi, cô về đi, nhớ chú ý an toàn. Hai ngày nữa lại mang 20 cân lươn, tôi sẽ báo cho cô số lượng nhiều hay ít.”

Có vẻ Hồ Vĩnh Tài đã định sẵn tần suất mua là hai ngày 20 cân, tính ra mỗi ngày 10 cân, một tháng là 300 cân. Nếu giữ được con số này, Hạ Hiểu Lan có thể kiếm được gần 100 tệ một tháng.

Nụ cười của cô càng thêm rạng rỡ: “Em biết rồi, anh Hồ, em đi nhé.”

Cô đạp xe rời đi, cậu thanh niên được gọi ra giúp việc cầm thùng lươn mà ngẩn người: “Anh Hồ, đó là họ hàng của anh à ?”

Hồ Vĩnh Tài liếc cậu thanh niên một cái: "Cậu tưởng nhà họ Hồ tôi được tổ tiên phù hộ à, có được họ hàng xinh xắn như vậy ? Tôi đây là mua bán đàng hoàng, cậu đừng có nói bừa.”

Cậu thanh niên cười gượng: “Anh Hồ, em đâu có ý đó, chỉ là thấy đồng chí ấy xinh quá. Mấy cô phục vụ trong nhà khách không sánh bằng.”

Hồ Vĩnh Tài nghĩ thầm cậu thì biết cái gì.

Những cô phục vụ trong nhà khách Thành ủy đều là những cô gái được chọn lọc kỹ càng, xinh đẹp theo kiểu đoan trang, thứ vẻ đẹp được xã hội công nhận. Nhưng với góc nhìn của đàn ông thì kiểu như Hạ Hiểu Lan mới thật sự là mê hoặc lòng người, nhưng ai dám thuê cô làm phục vụ trong nhà khách chứ ?

Quá xinh đẹp không phải chuyện tối, chẳng khác nào làm lãnh đạo phạm sai lầm !

Phụ nữ ấy mà, đẹp hay không chưa phải tất cả, còn phải xem có nắm được hai lần đầu thai hay không. Một lần là lúc sinh ra, lần còn lại là khi lấy chồng.

Như Hạ Hiểu Lan, nhìn qua đã biết không phải kiểu đầu thai tốt rồi. Gia đình nào thật lòng thương con gái thì kiểu gì cũng phải tìm cho cô một công việc đàng hoàng và nhẹ nhàng. Một cô gái xinh đẹp như vậy lại đi làm hộ cá thể, đủ thấy gia đình chẳng có năng lực lo liệu cho cô. Với nhan sắc ấy, học vấn không cần cao, chỉ cần biết chữ thôi cũng đủ chen chân làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng bách hóa rồi !

Hơn nữa cô là hộ khẩu nông thôn, đến cả tư cách được tuyển dụng cũng không có.

Hồ Vĩnh Tài làm công việc hậu cần, chuyên phụ trách thu mua, là kiểu lão làng trong đơn vị, nhìn người đoán việc gần như không sai lệch bao nhiêu. Ông đã đoán lai lịch của Hạ Hiểu Lan đến bảy tám phần.

Ông cũng không đến mức khinh thường cô, dù sao người đẹp đến mức ấy cũng hiếm thấy. Biết đâu một ngày nào đó Hạ Hiểu Lan lại nhờ lần đầu thai thứ hai mà đổi đời thì sao.

Hồ Vĩnh Tài nghĩ bụng cô gái này có tính toán. Thành phố Thương Đô rộng như vậy, thế mà cô lại chọn đúng khu nhà khách Thành ủy để bán hàng, đương nhiên những người thường xuyên qua lại chỗ này toàn là cán bộ lãnh đạo.

Chậc chậc…..biết đâu có ngày bay lên cành cao hóa phượng hoàng, cũng chẳng phải chuyện không thể.

…..

Hạ Hiểu Lan không biết Hồ Vĩnh Tài đánh giá mình ra sao, cô chỉ cần có việc làm là được, người khác nghĩ gì không quan trọng.

Cô vừa đạp xe dọc các con đường vừa khẽ rao bán, hễ thấy ai có vẻ là khách tiềm năng là chủ động tiến lên hỏi có cần mua trứng không. Cứ thế vòng quanh một lượt thành phố Thương Đô, cuối cùng cũng bán sạch hơn một trăm quả trứng còn lại.

Dù cẩn thận đến đâu cũng khó tránh được việc vỡ mất mấy quả trứng, không có khay xốp hay giá nhựa như sau này, Hạ Hiểu Lan có giữ gìn kỹ đến mấy cũng vẫn có sai sót. Nhưng cô không định tiếp tục buôn trứng nữa, hoặc nói đúng hơn trứng chỉ còn là mặt hàng phụ. Hạ Hiểu Lan nghĩ vậy làm lòng nhẹ nhõm hơn nhiều !

Ở nhà vẫn còn nuôi không ít cá chạch với cá diếc, rau củ như củ cải, rau xanh thì mợ Lý Phượng Mai đã trồng kha khá trong mảnh đất tự canh. Hạ Hiểu Lan đi một vòng chợ, ngoài thịt heo ra cũng chẳng biết nên mua thêm gì.

Vậy thì lại mua thịt thôi, quầy thịt buổi chiều không còn những miếng mỡ dày nữa, chỉ còn lại thịt nạc. Thật ra thịt nạc cũng ngon, lúc đầu Hạ Hiểu Lan từng phải ăn mấy bữa khoai lang, sau đó sang ở nhà họ Lưu đúng dịp mùa vụ bận rộn, bữa ăn nhà họ Lưu rất khá nên bụng cô cũng không còn thiếu dầu mỡ như trước nữa.

Hạ Hiểu Lan mua hai cân thịt, tiện thể thêm vài loại gia vị.

Tay nghề nấu ăn của mợ Lý Phượng Mai cũng ổn nhưng trong nhà chỉ quanh quẩn muối, xì dầu, giấm, nhiều lắm thì thêm hành, gừng, tỏi tự trồng. Những thứ như hoa hồi, hoa tiêu, lá quế đều không có, Hạ Hiểu Lan tiện mua thêm một ít.

Con người mà, khi đã no bụng rồi thì sẽ bắt đầu biết thưởng thức hương vị. Tự làm cho mình sống tốt hơn một chút trong điều kiện có thể mới có động lực tiếp tục kiếm tiền.

Cô cứ cách một ngày lại chạy lên thành phố Thương Đô một chuyến, quả là quyết định đúng đắn.

Hôm nay nắng gắt, lúa của nhà họ Lưu cũng đã phơi gần khô, có thể nhập kho được rồi.

Một ngày này Hạ Hiểu Lan kiếm được hơn 20 tệ, tâm trạng vui như mở hội. Cô về đến làng Thất Tỉnh, vừa dựng xe đạp xong thì Lưu Dũng cũng mang đến cho cô một tin tốt: “Thằng Trương Nhị Lại ở làng Thạch Pha Tử bị tạm giam rồi, chắc phen này sẽ bị xử nặng !”

Hạ Hiểu Lan lên Thương Đô bán hàng, còn Lưu Dũng lại chạy thêm một chuyến xuống huyện An Khánh, ba tên côn đồ kia chưa bị kết án nên ông vẫn không yên tâm.

Không ngờ đúng hôm đó huyện An Khánh tổ chức đợt trấn áp mạnh, những kẻ phạm tội bị bắt trong thời gian gần đây đều bị đeo bảng ghi tên tuổi và tội danh trước ngực, áp giải đứng trên xe tải. Loa phóng thanh vang lên, đọc to từng cái tên, từng tội trạng, xe chạy vòng quanh các con phố của huyện hết vòng này đến vòng khác.

Lưu Dũng vừa hay nhìn thấy, ông không quen biết Trương Nhị Lại nhưng trên tấm bảng treo trước ngực có ghi rõ tên tuổi, quê quán là làng Thạch Pha Tử, chỉ có thể là Trương Nhị Lại.

Lưu Dũng đã muốn dạy cho gã một bài học, chỉ là đợt trấn áp này rất gắt, ông không muốn lôi cả bạn bè thân quen vào rắc rối. Ai ngờ chưa kịp ra tay thì Trương Nhị Lại đã bị bắt !

Hạ Hiểu Lan nghe xong thì vui mừng vô cùng.

Tên khốn đó đã giở trò với “Hạ Hiểu Lan” tận hai lần. Lần đầu nguyên chủ được Vương Kiến Hoa cứu. Lần thứ hai chính là ngòi nổ dẫn đến những lời đồn trước khi nguyên chủ đâm đầu vào cột tự vẫn. Chuyện “Hạ Hiểu Lan” tìm đến cái chết, ngoài việc có người âm thầm xúi giục thì Trương Nhị Lại cũng là một phần nguyên nhân.

Rõ ràng cô chưa từng có bất kỳ quan hệ bất chính nào với gã nhưng nói ra thì có ai tin ?

Mọi người đều nói như đinh đóng cột, như thể tận mắt thấy cô và gã lăn lộn trên đống rơm vậy. Hạ Hiểu Lan còn đang tính cách trả mối thù này, không ngờ Trương Nhị Lại đã bị bắt rồi !

“Vì sao gã bị bắt vậy ?”

Hạ Hiểu Lan vẫn lo lắng, lỡ Trương Nhị Lại kéo cô xuống nước vì tội tác phong thì sao ? Đợt trấn áp mạn của những năm 1983 không chỉ nhằm vào đàn ông, mà cả những phụ nữ trẻ có quan hệ bất chính cũng có thể bị xử nặng, thậm chí mất mạng !

Chẳng lẽ lại phải chạy đi bệnh viện kiểm tra cơ thể để tự chứng minh trong sạch ?

Lưu Dũng nheo mắt cười, khuôn mặt đen gầy cũng giãn ra: “Gã đột nhập ăn trộm. Người bên đồn công an nói số tiền rất lớn, lần này chắc chắn bị xử nặng rồi !”

 

 

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên