Chương 32: Nhà khách Thành ủy
“Chẳng phải nhà máy thuốc lá Thương Đô sản xuất Thải Diệp sao, sao lại không có hàng ?”
Một cây thuốc chỉ có 3 hào 5, Hạ Hiểu Lan đâu phải không mua nổi.
Chỉ là dù cô có kiến thức vượt trước thời đại 30 năm nhưng lại chẳng biết gì về thị trường thuốc lá của năm 1883, thuốc lá là mặt hàng độc quyền của nhà nước. Lấy Thải Điệp làm ví dụ, mỗi năm nhà máy thuốc lá Thương Đô sản xuất bao nhiêu đều có định mức rõ ràng, số thuốc đó không chỉ bán tại Thương Đô hay trong tỉnh, mà còn phân phối đi khắp cả nước, thành ra Thải Điệp sản xuất ngay tại Thương Đô nhưng người Thương Đô lại khó mua được.
Muốn mua cũng được nhưng phải có quan hệ, phải chấp nhận giá cao ! Người dân Thương Đô mua lẻ một hai bao đã khó, Hạ Hiểu Lan vừa mở miệng đã đòi một cây. Bây giờ mua thuốc làm gì có chuyện tính theo “cây”, trừ khi cơ quan nhà nước tổ chức hội họp, có phê chuẩn của lãnh đạo thì mới được mua hàng khan hiếm theo đơn vị cây.
Thuốc lá Đại Tiền Môn sản xuất ở Thượng Hải cũng có giá 3 hào 5 một bao, cậu của Hạ Hiểu Lan thường hút loại này, loại này đã được coi là rất có thể diện ở làng Thất Tỉnh rồi. Đại Tiền Môn nổi tiếng trên toàn quốc, dù sao cũng là thuốc bán chạy của Thượng Hải.
Thế mà Hạ Hiểu Lan có thể mua Đại Tiền Môn ở Thương Đô nhưng không mua được Thải Điệp….
Ý nghĩ buôn bán thuốc lá chắc chắn kiếm lời lớn chợt bật lên trong đầu cô, thế nào cũng không dập tắt được.
Mỗi năm hàng chục vạn thùng thuốc lá được phân khối khắp cả nước, đây là một ngành mang đậm tính vùng miền, ngoài vài nhãn hiệu lớn có danh tiếng thì mỗi nơi lại có thói quen hút loại khác nhau. Người Thương Đô chuộng ba nhãn hiệu của nhà máy địa phương nhưng các thành phố lân cận lại thích thuốc do nơi họ sản xuất. Không mua được Thải Điệp ở Thương Đô nhưng biết đâu lại có hàng tồn, hàng bán chậm ở nơi khác.
Vậy nếu bán số Thải Điệp được phân phối đến nơi khác ở Thương Đô thì sao ?
Đầu óc Hạ Hiểu Lan quay cuồng.
“Cô có mua thuốc lá không đây ?”
Tiếng người bán hàng kéo cô trở về thực tại, Hạ Hiểu Lan gật đầu: “Vậy lấy cho tôi một cây Đại Tiền Môn đi.”
Một cây Đại Tiền Môn thì có.
Nhưng Hạ Hiểu Lan không có phiếu thuốc lá, loại có giá niêm yết 3 hào 5 một bao, người ta bán cho cô tận 5 hào một bao. Đó còn là vì Đại Tiền Môn sản lượng lớn, nếu không thì cô còn chẳng có cửa mua.
Hạ Hiểu Lan cầm túi thuốc lá vừa phải mặc cả khô cả miệng mới mua được, mất một lúc lâu tâm trạng mới bình tĩnh lại.
Đúng là thuốc lá lời thật nhưng cô phải tìm được đường dây, đây không phải việc buôn bán cá nhân, phải có người nhà nước chống lưng. Hạ Hiểu Lan chưa thể làm được trong thời gian ngắn nhưng không có nghĩa là say này cũng không thể. Việc xây dựng quan hệ cứ bắt đầu từ Hồ Vĩnh Tài vậy.
Ban đầu mục đích là tìm đầu ra cho lươn nhưng đâu có nghĩa cô chỉ có thể mãi buôn lươn.
Hạ Hiểu Lan đạp xe đi về phía tây.
Trước kia vùng ngoại ô phía tây là một bãi đất hoang nhưng các nhà máy công nghiệp lớn như dệt quốc doanh, đá mài, máy than, in nhuộm lần lượt được xây dựng ở đây từ sau những năm 1950. Thành ủy Thương Đô cũng quyết định chuyển văn phòng về phía tây, tiện thể xây luôn nhà khách Thành ủy.
Đến năm 1963 thì nhà khách hoàn thành, nay đã hơn hai mươi năm trôi qua nhưng diện mạo vẫn được giữ gìn khá tốt. Tòa nhà có năm tầng, xung quanh có hành lang cột bao bọc, mái hiên vươn ra, phối với ngói lưu ly chạm trổ tinh xảo, tổng thể kiến trúc tầng lớp rõ ràng, vừa bề thế lại vừa tinh tế.
Khu này phát triển hai ba chục năm rồi, không hoang vắng như Hạ Hiểu Lan tưởng, chỉ là người Thương Đô quen gọi là ngoại ô phía tây để phân biệt với khu trung tâm. Dĩ nhiên nơi đây không sự náo nhiệt như phố ăn vặt hay chợ nông sản, người đến nhà khách Thành ủy hoặc là đi họp, hoặc là đi công tác, đều là cán bộ đơn vị hoặc cán bộ nhà nước đàng hoàng.
Hạ Hiểu Lan đạp xe tới, không có thư giới thiệu, ăn mặc lại mang dáng vẻ nông dân, dù xinh đẹp đến đâu cũng không thay đổi được điều đó.
Nhà khách không cấm nông dân vào nhưng không có thư giới thiệu thì chuyện ăn ở chuyện là không thể. Hạ Hiểu Lan nói mình đến tìm họ hàng, nhân viên nhà khách bảo cô chờ ở cửa sau.
Một lúc sau một người đàn ông thấp bé hơn ba mươi tuổi bước ra từ cửa sau, người này chẳng có gì khác biết với những người Hạ Hiểu Lan từng gặp trong thời đại này, chỉ là người này hơi béo. Thời buổi này ai cũng thiếu dầu mỡ, người gầy nhiều hơn người béo, quả nhiên làm thu mua ở nhà khách Thành ủy là “việc béo bở”.
Mặt béo mà mắt nhỏ.
Hồ Vĩnh Tài trợn đôi mắt như hạt đậu xanh, nghi mãi không biết mình có người họ hàng là Hạ Hiểu Lan.
Một cô gái nổi bật như vậy, dù chỉ là họ hàng xa thì ông vẫn nhớ dù chỉ gặp một lần. Nhưng Hạ Hiểu Lan đâu cho ông có thời gian nghĩ nhiều: “Cháu tên là Hạ Hiểu Lan, là chú Trụ Lương bảo cháu đến tìm chú.”
Hồ Vĩnh Tài suy nghĩ một chút: “Là Hồ Trụ Lương bán mì lươn à ?”
Ông với Hồ Trụ Lương là họ hàng nhưng hai nhà qua lại không nhiều, Hồ Vĩnh Tài lại là người có chút quyền nên càng sợ người khác vô cớ tìm đến nhờ vả, Hạ Hiểu Lan vội vàng đưa túi trong tay cho ông: “Có chút việc muốn nhờ chú Hồ giúp một chút.”
Hồ Vĩnh Tài liếc nhìn vào túi, mí mắt lập tức giật nhẹ.
Chuyện lớn cỡ nào mà lại tặng hẳn một cây Đại Tiền Môn ?
Phản ứng đầu tiên của ông là muốn từ chối nhưng Hạ Hiểu Lan không để ông kịp suy diễn, cô nói thẳng ý định muốn nhờ ông làm cầu nối thu mua lươn.
“Nếu chú thấy được, cháu có mang theo chút hàng mẫu.”
Hàng mẫu gì chứ, rõ ràng là số còn sót lại ở chợ nông sản.
Hồ Vĩnh Tài lập tức hiểu, thu mua chút hàng không phải chuyện lớn nhưng Hạ Hiểu Lan lại tặng hẳn một cây thuốc, đúng là quá tay rồi.
Hơn nữa lươn của cô con nào con nấy đều khá to, nói thật là hoàn toàn đạt tiêu chuẩn thu mua. Nhưng Hạ Hiểu Lan đã cất công chạy một chuyến, lại còn biếu quà quý như vậy, chắc chắn không thể vì mỗi hai mươi mấy cân lươn này. Kiếm được bao nhiêu tiền đâu, không đáng để dùng cả một cây Đại Tiền Môn đổi lấy quan hệ.
Nể mặt Hồ Trụ Lương, cũng nể phần thuốc lá kia, Hồ Vĩnh Tài nói thật: “Cô đừng thấy nhà khách to nhưng tiêu thụ những nguyên liệu như lươn này không nhiều. Người đến họp, dù là lãnh đạo hay cán bộ bình thường, mỗi ngày tiêu chuẩn ăn uống cũng chỉ có 1 tệ. Tôi có thể thu mua hết đống lươn cô mang đến lần này….nhưng nếu ngày nào cũng từng ấy thì nhà khách chắc chắn không tiêu thụ nổi.”
Nhà khách có tiêu chuẩn ăn uống riêng, ngoài việc đón tiếp cán bộ các cấp đến Thương Đô công tác thì còn là nơi tổ chức các hội nghị lớn do chính quyền thành phố và Thành ủy chủ trì, kể cả kỳ họp đại hội nhân dân. Dù cấp bậc nào thì tiêu chuẩn cũng như nhau, mỗi người mỗi ngày 1 tệ do ngân sách nhà nước chi trả, còn người ăn chỉ cần nộp một cân phiếu lương thực.
Một tệ ăn cơm thì chắc chắn no, cũng có món mặn nhưng đâu thể ngày nào cũng ăn lươn !
Hạ Hiểu Lan không hề thất vọng, cô biết ẩn ý trong lời nói của Hồ Vĩnh Tài, mỗi ngày không ăn hết hai mươi mấy cân, vậy vài ngày một lần thì sao ?
Làm ăn phải biết đầu tư, điều cô cần không phải là kiếm lời lớn trong chốc lát, mà là xây dựng quan hệ lâu dài. Chỉ cần có được mối quan hệ tốt với Hồ Vĩnh Tài thì cô không lo lươn của mình không bán được.
“Cháu nghe theo chú.”
Hồ Vĩnh Tài thấy cô không dây dưa lại rộng rãi, thêm cả vẻ ngoài xinh đẹp thì càng có thiện cảm.
“Chú Trụ Lương lớn hơn tôi, cô cũng đừng chú này chú nọ nữa, cứ gọi thẳng tên tôi là được.”
Hạ Hiểu Lan lập tức thuận nước đẩy thuyền: “Anh Hồ !”
Hồ Vĩnh Tài cười đến mức mắt híp lại thành một đường: “Cô đứng đây đợi một lát, tôi gọi người ra cân lươn cho cô.”
Nhận xét
Đăng nhận xét