Chương 31: Tìm người mua khác

Lần trước là Châu Thành chở cô bằng xe đạp, Hạ Hiểu Lan đâu ngờ rằng quãng đường vào thành phố Thương Đô lại mệt đến vậy !

Dường như cảm giác kiệt sức đã trở thành chuyện thường tình từ ngày cô xuyên đến năm 1983. Hôm qua cô đạp xe len lỏi qua hơn hai mươi thôn xóm thay vì vào thành phố, gom được hơn năm mươi cân lươn. Công việc hôm nay của Hạ Hiểu Lan là bán hết số lươn đó cùng mấy trăm quả trứng gà tiện đường mang vào thành phố.

Những ngày bận rộn nhất của mùa vụ đã qua, người bán trứng cho cô ngày càng ít. Lấy làng Thất Tỉnh làm trung tâm, cô giăng lưới hết lượt này đến lượt khác xung quanh bán kính vài chục dặm, mà dân quê tích trứng cũng cần thời gian, đâu phải lúc nào cũng có sẵn.

Bán xong mấy trăm quả trứng lad Hạ Hiểu Lan có thể chuyên tâm buôn lươn, thứ này lớn sẵn, chỉ cần xuống ruộng nước hay mương rạch là có thể bắt được. Nhưng cô lại thấy mang hai gánh đầy ắp vào thành phố mad tay không quay về thì uổng công, liệu cô có thể lấy chút hàng từ Thương Đô mang về nông thôn bán lại không ?

Chỉ là sức mua ở nông thôn thời này quá yếu. Ngoài những thứ thiết yếu như dầu, muối, tương, giấm thì người nông thôn chỉ muốn nắm chặt từng đồng trong tay, cố gắng tránh chi tiêu bất cứ lúc nào. Không đúng, họ còn chẳng thèm mua dầu, có nhà chỉ bỏ tiền mua muối quanh năm, không ăn tương giấm hay dầu thì cũng chẳng sao nhưng không ăn muối thì người sẽ rã rời, không còn sức lực !

Vậy rốt cuộc cô phải mang thứ gì về mới có thể kiếm tiền từ người nông thôn ?

Sau này người ta hay nói tiền của phụ nữ và trẻ con là dễ kiếm nhất nhưng bây giờ hầu như phụ nữ chẳng trang điểm, trẻ con thì chạy nhảy khắp nơi. Chính sách kế hoạch hóa gia đình mới bắt đầu, nhà nào chẳng vài ba đứa con ? Con một thì quý thật nhưng con đông thì chỉ cần ăn no là tốt lắm rồi, làm gì còn tiền dư để chi tiêu cho trẻ nhỏ. Đào Đào đeo cặp sách mới đến trường đã khiến đám bạn phải ngưỡng mộ, bởi gia đình chúng đâu nỡ bỏ tiền mua chiếc cặp đắt như vậy.

Quần áo trẻ con lại càng không cần nghĩ, đứa lớn mặc xong để lại cho đứa nhỏ, một bộ đồ như vật gia truyền, dùng hết năm này qua năm khác, đến khi rách nát không thể mặc nổi nữa mới hoàn thành sứ mệnh.

Hạ Hiểu Lan nghĩ mãi vẫn chưa ra, đạp xe một hồi lại đến quán mì lươn lần trước.

“Đồng chí, hôm nay còn cần lươn không ?”

Cô cố gắng giữ giọng nghiêm túc nhưng âm sắc vẫn mềm mại tự nhiên, cô chỉ gọi một tiếng mà những vị khách đang ăn mì đều quay lại nhìn cô.

Người trẻ hồi phục nhanh, vết thương trên trán Hạ Hiểu Lan đã đóng vảy rồi bong ra từ lâu, chỉ còn lại một vệt hồng nhạt. Cô không tô son kẻ mày, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng mà vẫn đẹp một cách hiếm thấy.

Hạ Hiểu Lan đứng đợi một lúc, người bước ra lại không phải ông chủ hôm trước.

Là một người phụ nữ trung niên, giọng điệu không mấy dễ chịu: “Không mua lươn. Quán chúng tôi có người giao hàng lâu dài rồi, sau này cô đừng tới nữa !”

“Nhưng mà…”

“Tôi nói cô không hiểu tiếng người à ? Không mua lươn, quán chúng tôi không cần lươn của cô !”

Giọng người phụ nữ gay gắt, khách trong quán cũng không nhịn được mà lên tiếng bênh vực.

“Không mua thì thôi, nói chuyện tử tế một chút chứ.”

“Giọng bà to thế, dọa cô gái sợ rồi kìa !”

“Chắc nhà đổ cả chum giấm ra rồi !”

Người phụ nữ không cãi lại khách, chỉ có tiếng xoong nồi va chạm loảng xoảng trong bếp. Hạ Hiểu Lan hiểu đây chắc là bà chủ. Hôm trước cô đến bán lươn chỉ thấy ông chủ thật thà, không ngờ bà chủ lại ghen đến mức này. Cô oan ức muốn chết nhưng nếu cãi nhau với bà ta thì sau này còn làm ăn gì được ở khu này nữa ?

Đúng là xui xẻo đến mức chẳng biết nói sao cho phải.

Hạ Hiểu Lan biết kiềm chế nhưng sắc mặt cũng thay đổi mấy lần.

Cô dắt xe định rời đi thì ông chủ quán mì lươn vội vàng chạy ra: “Ngại quá, bà nhà tôi nói chuyện không phải phép….Quán thì không dám mua lươn của cô nữa nhưng tôi có họ hàng phụ trách thu mua ở nhà khách Thành ủy, tên là Hồ Vĩnh Tài. Nếu cô muốn thử, cứ nói là do Hồ Trụ Lương giới thiệu.”

Ông chủ Hồ đầy vẻ áy náy, vợ ông làm như này là làm mất mặt Hạ Hiểu Lan trước bao người. Gặp người nóng tính chắc đã làm ầm lên rồi, may mà Hạ Hiểu Lan không chấp nhặt, nhưng cũng đâu thể ức hiếp người ta quá đáng như vậy.

Nhà khách Thành ủy ?

Mấy cơ quan nhà nước vốn khó giao thiệp nhưng nếu làm được thì lại là mối làm ăn lâu dài.

“Cảm ơn ông, ông chủ Hồ !”

Hạ Hiểu Lan lễ phép cảm ơn, Hồ Trụ Lương không dám nán lại vì bà vợ đang nổi nóng trong quán.

Cô không lập tức đi đến nhà khách Thành ủy.

Không phải cô không tin lời giới thiệu của ông Hồ, mà sau khi hỏi thăm mới biết cái tên nghe oai phong vậy thôi, thực ra lại nằm tận phía tây ngoại ô, không biết lãnh đạo Thương Đô nghĩ gì mà xây nhà khách xa đến thế.

Hạ Hiểu Lan quay lại khu chợ nông sản hôm trước để bán hàng, hôm nay cô đến sớm hơn, chợ đã khá đông người.

Cô đã nộp phí quản lý nên được chia một góc nhỏ. Hạ Hiểu Lan vừa dựng tấm biển lên là lập tức có người đến chọn hàng. Gương mặt cô khiến người ta khó quên, có người từng mua còn nhận ra rồi hỏi sao người yêu không đi cùng, Hạ Hiểu Lan chỉ đáp lại những câu hỏi kiểu ấy bằng một nụ cười nhẹ.

“Lươn bán rẻ chút đi ?”

“Một cân thôi, phải đủ cân đấy nhé !”

Hạ Hiểu Lan vừa mở cửa buôn bán là người mua đã vây quanh, mỗi người một câu, người đòi cân, người chờ tiền thối lại, người mua trứng, người chọn lươn. Chỉ cần chậm tay một chút là sẽ rối tung, Hạ Hiểu Lan bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ, áo quần ướt đẫm mồ hôi, lúc ấy mới có chút thời gian nghỉ.

Đa phần đều là mua về ăn trong nhà, khách mua số lượng lớn rất ít, lẻ tẻ là chính, cuối cùng vẫn còn hơn trăm quả trứng và hai mươi mấy cân lươn.

Hàng hóa ở chợ nông sản thì đủ loại nhưng thứ bán chạy nhất một là nhu yếu phẩm, hai hàng hiếm lạ như lươn mà Hạ Hiểu Lan mang từ nông thôn lên. Nếu cô mang rau xanh vài hào một cân đến bán, vừa vất vả lại chẳng có lợi thế cạnh tranh gì.

Cô cố đứng thêm một lúc, nhưng trứng và lươn vẫn còn sót lại.

Bán lẻ như thế này thì rủi ro thực sự quá lớn, Hạ Hiểu Lan muốn tìm một nơi có thể thu mua số lượng lớn, cô nhớ đến lời ông chủ Hồ nên quyết định đi thử nhà khách Thành ủy. Một người phụ trách thu mua ở nhà khách, dù nhà khách không tiêu thụ quá nhiều nhưng chắc chắn quen biết nhiều người cùng ngành. Thập niên 80 là thời đại rất coi trọng quan hệ, nếu cô có thể kết nối được với Hồ Vĩnh Tài thì thứ mở ra trước mắt không chỉ là một thị trường.

Hạ Hiểu Lan định dùng những chiêu lấy lòng mà cô luyện được từ thời hiện đại khi làm bán hàng để cảm hóa đồng chí Hồ Vĩnh Tài.

Tặng quà cũng là cả một nghệ thuật, tặng thuốc lá và rượu cho đàn ông luôn là lựa chọn an toàn nhất. Đương nhiên rượu có thể diện nhất là Mao Đài và Ngũ Lương Dịch nhưng hai loại rượu này là hàng cung cấp đặc biệt cho cán bộ, Hạ Hiểu Lan có tiền cũng chưa chắc mua được, có giá mà không có hàng !

Còn thuốc lá thì nhà máy thuốc lá Thương Đô sản xuất các loại như Hoàng Kim Diệp, Tán Hoa và Thải Điệp. Hoàng Kim Diệp là loại hạng B dành cho người hút bình thường, Tán Hoa là loại hạng đặc biệt dùng trong các cuộc họp và cho lãnh đạo. Còn Thải Điệp nằm giữa hai loại kia, dù cũng là hạng A nhưng giá bán 3 hào 5 một bao, Hạ Hiểu Lan thấy dùng để biếu người thân của ông chủ Hồ cũng tạm ổn.

Nhưng thực tế nhanh chóng tát cô một cái, người bán nghe cô nói muốn mua một cây Thải Điệp thì nhìn cô như nhìn kẻ ngốc: “Một cây á ? Không có đâu ! Muốn mua thì từ hai bao trở lên, phải có giấy phân phối mới bán !”

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên