Chương 30: Châu Thành rời đi

Có lẽ viễn cảnh mà Hạ Hiểu Lan vẽ ra quá đỗi hấp dẫn nên dù Lưu Phân không dám tin thì vẫn không kìm được mà muốn tin.

Cuộc sống ở nông thôn thực sự gian nan, sau khi thực hiện khoán hộ* thì đời sống nông dân có khá hơn những năm 70, nhưng vẫn chưa chạm tới cái gọi là “Nhà lầu trên dưới, điện đèn điện thoại” của cuộc sống đủ đầy. Đặc biệt là vùng quê An Khánh này, không phải ven biển, không có cây trồng kinh tế cũng chẳng có nhiều xí nghiệp thị trấn.

(*: hay khoán mười, là phương thức quản lý nông nghiệp, giao đất trực tiếp cho hộ gia đình để tự sản xuất, gắn quyền tự chủ với trách nhiệm sản phẩm cuối cùng. Hình thức này phá vỡ cơ chế tập thể, tạo động lực sản xuất lớn)

Lưu Phân không hiểu những phân tích kinh tế ấy, bà chỉ cần nhìn làng Đại Hà, nhìn làng Thất Tỉnh, nhìn xem người ta sống thế nào là đủ hiểu. Nếu Hạ Hiểu Lan cứ ở lại nơi này, chỉ liếc mắt một cái là thấy tương lai mù mịt.

Chính vì danh tiếng của Hạ Hiểu Lan không tốt nên trước đây Lưu Phân không dám nghĩ con gái mình có thể tìm được một đối tượng tử tế.

Nhưng những lời Hạ Hiểu Lan nói đã khiến bà nhen lên hy vọng, không phải tự nhiên mà bà và Lưu Dũng là anh em ruột, cách nghĩ của hai người trùng khớp nhau. Chuyển đi thật xa, chẳng phải là không ai biết đến chuyện cũ của Hạ Hiểu Lan nữa sao ?

Con gái bà giỏi giang như vậy, nếu không bị cái danh tiếng ấy kéo chân thì mắc gì không thể tìm được một người tốt ?

Tảng đá đè nặng trong lòng Lưu Phân như được nhấc đi quá nửa, bà cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến nhà họ Hạ nữa, cho dù Hạ Đại Quân có đến tìm thì bà cũng sẽ không quay về. Nhà họ Hạ chưa tách hộ, dù bà có làm nhiều đến đâu thì tiền kiếm được cũng phải nộp hết và cho Hạ Tử Dục. Lưu Phân biết bản thân không có giỏi giang gì nhưng một mình Hạ Hiểu Lan làm ăn vất vả đến nhường nào, bà giúp được một phần thì con gái sẽ đỡ cực một phần.

Con gái mười bảy mười tám tuổi đã gả đi là chuyện thường ở nông thôn, nghe nói con gái thành phố phải ngoài hai mươi mới lấy chồng. Nếu có một công việc đàng hoàng thì hơn hai mươi tuổi kết hôn cũng chưa muộn.

Lưu Phân tràn đầy nhiệt huyết, bà ăn cơm xong là chủ động đi quanh làng, xem nhà nào có trứng gà muốn bán, nhà nào bắt được lươn không. Bà muốn tích cóp tiền sớm để mua một mái nhà nơi thành phố, không để lỡ dở chuyện cả đời của Hạ Hiểu Lan !

“Cuối cùng thì mẹ con cũng như sống lại rồi.”

Ngay cả Lưu Dũng cũng là người hiểu chuyện muộn, thời trẻ bướng bỉnh, cũng không dạy dỗ Lưu Phân cho ra hồn. Nay Lưu Dũng thấy em gái chịu vực dậy, muốn sống cho đàng hoàng, còn chủ động tham gia vào việc làm ăn của Hạ Hiểu Lan, ông vui mừng không sao tả xiết.

Hạ Hiểu Lan kể lại chuyến đi Thương Đô hôm nay, dĩ nhiên cô không nhắc đến việc đi cùng Châu Thành.

Cô chỉ nói Thương Đô đông dân, nền tảng kinh tế tốt hơn huyện An Khánh, chỉ cần chịu khó hoặc có chút tay nghề thì rất dễ phát triển ở đó, Lưu Dũng nghe mà động lòng: “Vốn dĩ nhà họ Lưu là chạy nạn đói mà tới làng Thất Tỉnh, nơi này đâu phải gốc rễ của chúng ta. Thật ra ở đâu cũng như nhau thôi, nếu cậu có thể lo cho em họ cháu thành hộ khẩu thành phố thì dù có vất vả mấy cũng đáng.”

Lưu Dũng suy nghĩ một lúc rồi nói dạo này mình phải ra ngoài một chuyến, Hạ Hiểu Lan đoán ông đi kiếm tiền, giờ mà bảo Lưu Dũng chỉ là thợ hồ thì có đánh chết cô cũng không tin.

Rốt cuộc cậu của cô làm nghề gì ?

Hiểu Lan tò mò vô cùng.

Nhưng Lưu Dũng vẫn không yên tâm về hai mẹ con cô, sợ nhà họ Hạ lại đến gây chuyện.

“Còn ba thằng du côn kia nữa, chúng nhắm vào con, cậu cứ thấy không đơn giản. Thôi, cậu phải đợi ba đứa đó bị xử xong rồi mới đi được.”

Chính Hiểu Lan cũng thấy kỳ lạ.

Cô có cảm giác như có một sợi dây vô hình sắp được xâu chuỗi lại với nhau.

Ngày hôm sau Hạ Hiểu Lan không vào thành phố, cô chạy khắp các làng xóm xung quanh cả ngày, thu mua được không ít lươn và trứng gà.

Đến ngày thứ ba, khi cô ra chỗ cũ ở đầu đường thì gặp Châu Thành.

Nhưng hôm nay Châu Thành không đi một mình, anh và Khang Vĩ đang đứng đó, bên cạnh chiếc xe tải Đông Phong to đùng.

“Các anh sắp đi rồi sao ?”

Khang Vĩ có vẻ hơi ngượng ngùng, trước đó cậu từng hiểu lầm Hạ Hiểu Lan là một cô gái không đứng đắn, thái độ thay đổi chóng mặt. Một chàng trai trẻ như cậu không biết giấu mặt vào đâu nên cứ lúng túng đứng trước mặt Hạ Hiểu Lan.

Haizz, cậu đúng là có lỗi với phần sủi cảo thịt heo củ cải chua mà Hạ Hiểu Lan mang đến !

Châu Thành nhảy từ trên xe xuống, “Ừ, trong Bắc Kinh gửi điện báo tới rồi. Bọn tôi ở lại huyện An Khánh cũng khá lâu, giờ phải quay về. Nhưng cô đừng lo, tôi sẽ còn quay lại.”

Hạ Hiểu Lan bị hồng hài nhi trêu ghẹo mà có chút lúng túng.

Cô rất thoải mái khi ở bên cạnh Châu Thành, cách anh đối nhân xử thế rất hợp với gu của cô.

Châu Thành nói một cách nghiêm túc là sẽ quay lại nhưng huyện An Khánh này có gì đáng để Châu Thành lưu luyến ?

Hạ Hiểu Lan nghĩ thôi thì cứ thuận theo tự nhiên vậy, dù sao hiện tại cô cũng chưa có thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm, hơn nữa cũng không hề ghét Châu Thành.

“Vậy các anh đi đường cẩn thận, lái xe nhớ giữ an toàn. Lần sau đến An Khánh, tôi sẽ tiếp đãi.”

Hạ Hiểu Lan nói năng thoải mái, Châu Thành khẽ cười: “Cô hãy đợi, lần sau tôi quay lại An Khánh sẽ mang cho cô ít đồ hay ho.”

Châu Thành không để Hạ Hiểu Lan kịp từ chối đã nhảy lên xe, vẫy tay với cô. Chiếc xe tải Đông Phong nổ máy phành phạch, Khang Vĩ thò nửa người ra ngoài cửa sổ, cười hề hề: “Chị dâu, tạm biệt !”

Nếu không phải sếp Hạ từng trải, e là đã đỏ bừng cả mặt rồi.

…..

Chiếc Đông Phong rẽ sang hướng khác, rời khỏi An Khánh, thẳng đường trở về Bắc Kinh.

Châu Thành nhìn Hiểu Lan đứng lặng tại chỗ một lúc qua gương chiếu hậu rồi mới đạp xe hướng về phía huyện thành, Khang Vĩ không hiểu nổi: "Anh Thành, sao anh không nói với chị dâu là anh đã thay chị ấy xử lý cái tên Trương Nhị Lại nói năng bậy bạ kia ?”

Làm chuyện tốt mà không để lại tên tuổi, lại còn cách xa hai nơi, lỡ đâu Hạ Hiểu Lan bị người khác theo đuổi mất thì sao ? Theo Khang Vĩ thì chuyện này nhất định phải nói ngay cho Hạ Hiểu Lan biết, tranh thủ ghi điểm với người đẹp. Hơn nữa vốn dĩ hôm qua hai người đã định đi rồi nhưng Châu Thành chờ ở đầu đường huyện nửa ngày mà không thấy Hạ Hiểu Lan nên dời đến sáng nay mới lên đường.

“Cậu có người yêu chưa ?”

Châu Thành hỏi ngược lại, chẳng phải đàn ông đều âm thầm giải quyết mọi chuyện sao ? Những kẻ thích khoe khoang thường chưa đủ chín chắn. Anh cũng không muốn Hạ Hiểu Lan phải nhớ lại những chuyện không vui nên chưa từng nghĩ đến việc kể công.

Khang Vĩ lắc đầu: “Hề hề, mấy cô nàng đó phiền phức lắm. Em mà dám tìm người yêu, có khi ngày mai bà nội em sẽ lôi em đi đăng ký kết hôn rồi, may mà nhà nước sửa luật hôn nhân, còn có thể ung dung thêm hai năm nữa.”

Khang Vĩ chỉ nhỏ hơn Châu Thành nửa tuổi, tính theo dương lịch thì cũng vừa tròn 20. Cậu là con mồ côi cha từ trong bụng mẹ, cha hy sinh trong chiến tranh, bà nội khóc đến suýt mù mắt. Đợi đến khi Khang Vĩ ra đời thì bà mới có chỗ dựa tinh thần, coi cậu như báu vật. Cũng vì thế mà luôn thúc giục cậu sớm kết hôn, nối dõi tông đường cho nhà họ Khang.

“Chẳng phải nam 20, nữ 18 là có thể kết hôn rồi sao ?”

Châu Thành nghĩ anh và Hạ Hiểu Lan hợp nhau biết bao, lại còn gặp nhau đúng lúc anh tròn 20, chẳng lãng phí chút nào. Chỉ cần Hạ Hiểu Lan gật đầu, hai người có thể lập tức kết hôn.

Khang Vĩ bị bà nội ép cưới đến mức mù tịt pháp luật ở những chuyện khác, riêng về luật hôn nhân thì rành như lòng bàn tay: “Ba năm trước sửa rồi, nam phải đủ hai mươi hai tuổi, nữ phải đủ hai mươi. Đúng là cứu mạng !”

Khang Vĩ cười hớn hở thì bỗng nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn.

Ủa, sao anh Thành lại không vui nhỉ ?

Khang Vĩ chợt nảy ra một suy đoán táo bạo, mới quen có mấy ngày thôi mà, đi xem mắt còn chưa nhanh đến thế !

Khang Vĩ gọi Hạ Hiểu Lan là “chị dâu” cũng chỉ để làm Châu Thành vui lòng. Dù hai người đã điều tra rõ danh tiếng xấu của Hạ Hiểu Lan là do bị người khác vu khống thì người ngoài đâu biết chuyện đó. Làm sao Hạ Hiểu Lan có thể thuận lợi gả vào nhà họ Châu được, chẳng qua Châu Thành chỉ đang đơn phương mà thôi.

Nhưng Khang Vĩ sẽ không nói ra, cậu không ngu mà tự mình đi làm kẻ xấu !


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên