Chương 28: Vu oan cho cô
Châu Thành và Khang Vĩ ở phòng đắt nhất của nhà khách, giấy giới thiệu là của một đơn vị lớn ở Bắc Kinh.
Khang Vĩ chỉ vừa nói với nhân viên nhà khách thì họ đã hoảng cả lên, thời này làm gì có camera giám sát, ai biết Trương Nhị Lại đã lẻn vào phòng bằng cách nào. Số tiền liên quan đã vượt quá 5000 tệ, công an lập tức đè Trương Nhị Lại xuống đất, coi đây là một vụ trộm đặc biệt nghiêm trọng.
Đây là lần thứ hai Châu Thành và Khang Vĩ đến đồn công an huyện An Khánh.
Mấy cán bộ công an vừa nhìn đã nhận ra họ, chẳng phải hai người này chính là đồng chí thấy việc nghĩa mà làm mấy hôm trước đó sao ?
Trương Nhị Lại thì cứ gào lên kêu oan, Khang Vĩ gãi đầu: “Xin lỗi các đồng chí, bọn tôi quay về thấy thằng này ăn trộm tiền công quỹ, ra tay có hơi nặng.”
Vết thương trên người Trương Nhị Lại đâu chỉ là hơi nặng, rõ ràng là bị đánh đến gần chết. Nhưng đồn công an khá tin tưởng những người dũng cảm làm việc nghĩa, sau khi xác minh lai lịch của Trương Nhị Lại thì họ càng cảm thấy trùng hợp đến mức hợp lý.
Vốn dĩ gã đã nằm trong danh sách cần bắt, đợt trấn áp này cũng có chỉ tiêu, không bắt những kẻ lưu manh tiếng xấu đầy mình như vậy, lẽ nào lại đi đổ oan người lương thiện ?
“Chuyên trộm cắp vặt, tác phong xấu xa. Có người tố cáo gã quan hệ bất chính với nhiều phụ nữ đã có gia đình, giờ lại còn dám ăn trộm công quỹ !”
“Tội lưu manh cộng thêm tội trộm cắp, lần này gã đừng hòng thoát !”
Châu Thành và Khang Vĩ đều rất hài lòng với kết quả này. Trương Nhị Lại vẫn gào lên nói họ lấy việc công trả thù riêng nhưng lúc đó Châu Thành và Khang Vĩ đã rời khỏi đồn công an. Nữ cảnh sát từng tiếp nhận vụ của Hạ Hiểu Lan hôm trước lặng lẽ bước lại gần, khẽ hỏi vị trưởng đồn: “Đồn trưởng Lương, anh thấy vụ này có gì đó không ổn không ?”
Đồn trưởng Lương giữ vẻ mặt nghiêm nghị: “Đồng chí Tiểu Bình, chúng ta không thể bỏ lọt bất kỳ tội phạm nào. Vốn dĩ danh tiếng của phụ nữ đã khó giữ, mà Trương Nhị Lại là kẻ tái phạm nhiều lần. Gã nằm trong diện nhất định phải bắt theo tiêu chuẩn của đợt trấn áp này, không cần truy xét thêm những chi tiết khác.”
Lời khai của Trương Nhị Lại lộn xộn, lúc thì nói Châu Thành và Khang Vĩ mang theo cả một vali tiền để hãm hại gã, lúc lại bảo trên hai người đó mang có súng. Nhưng giấy giới thiệu của Châu Thành và Khang Vĩ lại là từ một đơn vị lớn ở Bắc Kinh, hai người đến Thượng Hải mua đồ cho đơn vị, mang theo một khoản tiền lớn là chuyện bình thường.
Rõ ràng có điều khuất tất trong chuyện này, mà trùng hợp là Trương Nhị Lại cứ khăng khăng mọi chuyện đều bắt nguồn từ “Hạ Hiểu Lan”. Đồn trưởng Lương lặng lẽ nhìn gã: “Chính anh cũng đã thừa nhận, vậy thì vụ việc này sẽ thành một bản án."
Trương Nhị Lại lập tức câm bặt.
Gã hiểu rõ nếu còn dám nói bừa rằng mình từng có quan hệ với Hạ Hiểu Lan thì gã sẽ có thêm một tội danh nữa !
…..
Hạ Hiểu Lan vẫn chưa hề hay biết Châu Thành đã âm thầm giúp cô dẹp bỏ một kẻ thù lớn.
Trương Nhị Lại cũng là một trong những nguyên nhân đẩy “Hạ Hiểu Lan” đến bước đường cùng và cũng là kẻ duy nhất mà Châu Thành lần ra được. Còn việc chị họ và người anh rể tương lai của cô nhúng tay đến đâu thì anh vẫn chưa rõ. Tuy nhiên Châu Thành chẳng có chút thiện cảm nào với cô nữ sinh đại học Hạ Tử Dục, người được mọi người hết lời khen ngợi.
Hạ Hiểu Lan đạp xe về nhà, cả người rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Mấy mẫu ruộng lúa của nhà họ Lưu đã gặt xong hết, mấy hôm nay nắng đẹp nên chỉ cần phơi thêm hai ngày nữa là có thể nhập kho. Trước đó các hộ trong làng giúp nhà họ Lưu gặt lúa, giờ Lưu Dũng và Lý Phượng Mai xong việc nhà mình rồi là phải đi trả công giúp lại cho người khác, nên việc phơi lúa đành giao hết cho Lưu Phân.
Mỗi làng đều có sân phơi lúa riêng, từng nhà mang chiếu phơi ra trải kín sân từ sáng sớm. Họ đổ lúa mới gặt lên bằng thúng rồi từ từ san ra, trải thành một lớp mỏng đều, chỉ có như vậy mới hong khô được hết hơi ẩm còn đọng trong hạt.
Cứ cách một hai tiếng lại phải đội nắng đảo lúa một lần. Những lúc như vậy là sân phơi đông nghịt người, tiếng nói cười râm ran hòa lẫn trong cái nắng vàng như mật của mùa gặt.
Người làng Thất Tỉnh cũng đâu phải không thích buôn chuyện. Con gái đi lấy chồng mà về nhà mẹ đẻ ở lại một đêm thôi đã là chuyện hiếm, huống hồ lại bỏ mặc việc đồng áng bên nhà chồng giữa mùa bận rộn để ở lì bên nhà mẹ đẻ.
Lưu Phân dẫn theo Hạ Hiểu Lan ở lại nhà mẹ mấy ngày liền, vậy mà Hạ Đại Quân chẳng hề ló mặt lấy một lần. Người trong làng đoán già đoán non hai vợ chồng cãi nhau đến mức không thể sống chung nữa sao ?
Lưu Phân vốn là kiểu người bị đánh cũng không dám phản kháng, nay lại dám làm như vậy, e là đã có chỗ dựa rồi !
Người làng Thất Tỉnh không cay nghiệt như đám đàn bà nhiều chuyện ở làng Đại Hà, một là Lưu Dũng không phải người dễ bị bắt nạt, hai là Lưu Phân vốn là người của làng, dân làng cũng có lòng bênh người nhà.
Hơn nữa việc buôn bán của Hạ Hiểu Lan làm ăn khấm khá, nào là trứng gà, nào là lươn, nhà ai mà chẳng bán cho cô vài thứ. Cô làm ăn rõ ràng minh bạch, cũng chẳng giấu giếm chuyện mình có lãi nhưng ai cũng biết đó là đồng tiền mà cô vất vả kiếm được.
Lại thêm Hạ Hiểu Lan biết đối nhân xử thế, nhà ai cần mua giúp thứ gì trên huyện là chỉ cần nhắn một câu, cô lo liệu đâu ra đấy. Vì sao đám trẻ con lại đổ xô đi bắt lươn cho cô bán ? Ngoài giá thu mua 8 hào thì lúc nào cô cũng mang theo đồ ăn vặt như kẹo, nắm hạt dưa, lũ nhỏ thích cô đến mê mẩn !
Ai dám nói xấu chị Hạ là đám nhóc nghịch ngợm ấy sẽ khóc lóc ầm ĩ.
“Con bé nhà chị giỏi thật đấy !”
“Ngày nào cũng chạy khắp nơi thu mua trứng, mỗi ngày đi hai ba lượt từ làng lên huyện, kiếm được không ít đâu nhỉ !”
“Ghen tị à ? Tôi thấy đừng nói con gái chị, đến con trai chị cũng chưa chắc chịu nổi cái khổ đó đâu.”
“Con cái hiểu chuyện, làm mẹ rồi cũng có ngày hết khổ thôi…”
Những lời ấy khiến Lưu Phân cười tươi rói.
Người trong làng cũng chỉ có vài câu ghen tị, chứ không có ác ý. Giờ đây cuộc sống của Lưu Phân đã có hy vọng, dù vẫn làm việc trong nhà họ Lưu như trước nhưng chẳng còn thấy mệt mỏi. Cả nhà đồng lòng thì ngày tháng sẽ khá lên, hoàn toàn khác với khi ở nhà họ Hạ. Ở đó chị em dâu coi thường bà, mẹ chồng ghét bỏ, chồng cũng trách móc, Lưu Phân chỉ biết nhẫn nhịn, cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người.
Nhưng trên đời này đâu phải cứ lùi một bước là người khác sẽ buông tha, bạn lùi một bước là họ sẽ tiến hai bước, dồn ép đến khi bạn không còn đường lui rồi giẫm bạn xuống tận bùn đất !
Người trong làng cũng không phải chỉ một mực nịnh nọt Lưu Phân, bà mới về nhà mẹ đẻ có mấy ngày mà sắc mặt đã khác hẳn.
Làn da vẫn đen sạm vì nắng gió quanh năm nhưng nét u sầu trên gương mặt đã bớt đi, giờ ánh lên sắc hồng khỏe khoắn. Nhìn kỹ mới thấy ngũ quan của Lưu Phân rất ưa nhìn, tuy Hạ Hiểu Lan cao ráo giống người nhà họ Hạ nhưng đường nét khuôn mặt lại nghiêng về phía nhà họ Lưu nhiều hơn.
Tâm trạng không còn u uất, có thể nói là vượt trội khắp nơi trong cái cảnh nông thôn năm 1983 này, chỉ trong vài ngày mà hai má Lưu Phân đã đầy đặn lên trông thấy.
Reng, reng.
Hạ Hiểu Lan như phết mật lên môi, vừa về đến sân phơi lúa đã cười nói rộn ràng, chào hỏi hết một lượt mọi người rồi mới quay sang Lưu Phân: “Mẹ, con về trước hấp cơm, lát nữa lại ra giúp mẹ.”
Da Hiểu Lan trắng trẻo mịn màng, Lưu Phân không nỡ để cô vất vả, vội ngăn lại: “Cậu con cũng sắp xong việc rồi, con cứ ở nhà nấu cơm, tiện trông Đào Đào luôn.”
Hôm nay là ngày đầu tiên Đào Đào đến trường làng, nông thôn không có trường mẫu giáo nên bọn trẻ đều học từ lớp một. Đào Đào mới sáu tuổi đã được đi học, đủ thấy thằng bé được yêu chiều đến mức nào. Có những đứa mười tuổi vẫn còn ở nhà, nước mũi lòng thòng chạy chơi khắp nơi, vừa phụ việc nhà vừa phải xuống ruộng làm lụng.
Đi học ư ? Không có quy định rõ ràng về tuổi đi học, mà cũng không phải ai học hết tiểu học. Hết tiểu học đã loại một đợt, lên cấp hai lại rớt thêm một đợt nữa. Nhà nào có đứa học lên cao là chuyện vẻ vang hiếm có ở cái vùng nông thôn năm 1983 này.
Như Hạ Hiểu Lan học hết cấp hai, về mặt học vấn đã không còn là điều đáng xấu hổ nữa.
Cũng vì thế mà có thể tưởng tượng một người thi đỗ đại học như Hạ Tử Dục quý giá đến mức nào, một bước nhảy ra khỏi cổng làng và trở thành người thành phố, ăn lương thực theo tiêu chuẩn quốc gia, sau khi tốt nghiệp còn có thể làm cán bộ nhà nước !
Đào Đào khoe chiếc cặp sách mới suốt cả ngày, đến giờ ra chơi là đám bạn bu lại sờ thử cái cặp của nó.
Mười tệ một cái cặp ?
Đối với người ở làng Thất Tỉnh thì đắt đến mức không tưởng, số tiền ấy đủ đóng học phí hai kỳ rồi.
“Chị Hiểu Lan, em nhớ chị lắm !”
Đào Đào như một quả pháo nhỏ lao tới ôm chặt lấy đùi Hạ Hiểu Lan. Hạ Hiểu Lan mua kẹo cho nó, mua cặp cho nó, Đào Đào cảm thấy hạnh phúc chưa từng có, Hạ Hiểu Lan chính là người thân thiết nhất, ngay cả cha mẹ cũng phải đứng thứ hai !
Nhận xét
Đăng nhận xét