Chương 27: Thẩm vấn Trương Nhị Lai
Nhà khách của những năm 80 không khác mấy kiểu vận hành của khách sạn về sau, cũng có các loại phòng theo cấp bậc. Theo tiêu chuẩn của nhà khách huyện An Khánh mà nói thì có loại phòng ngủ tập thể, chục người chen chúc trong một phòng, thường nằm ở tầng một ẩm thấp hoặc tận dưới tầng hầm, một đêm chỉ cần 1 tệ. Khá hơn chút là phòng bốn người, mỗi giường là 2 tệ. Tốt hơn nữa là phòng đơn 6 tệ một đêm. Còn loại sang nhất là phòng suite giá 15 tệ.
Phòng suite thường dành cho lãnh đạo các đơn vị đi công tác.
Mà những đơn vị làm ăn không khá khẩm thì ngay cả lãnh đạo đi công tác cũng chẳng nỡ tiêu 15 tệ cho một đêm. Phần lớn không ai ở căn phòng suite của nhà khách huyện An Khánh này, mà Châu Thành và Khang Vĩ lại chọn ở loại phòng ấy.
Nền lát gạch men vàng nhạt, đồ gỗ đỏ sẫm, ánh đèn sáng trưng, còn có cả một chiếc tivi 14 inch. Trương Nhị Lại chưa từng thấy căn phòng nào cao cấp như vậy, càng không đoán nổi lai lịch của Châu Thành và Khang Vĩ.
Công an bắt gã đến nhà khách làm gì ?
Nếu không phải thấy họ mang theo súng, e rằng Trương Nhị Lại còn hoang mang hơn nữa.
Hôm nay Châu Thành ở bên ngoài cả ngày, lúc ở cùng Hạ Hiểu Lan thì chưa thấy gì, đến khi về mới cảm giác toàn thân dính nhớp mồ hôi, khó chịu vô cùng. Anh nhìn bộ dạng bỉ ổi của Trương Nhị Lại thì nhớ lại những lời đồn khó nghe kia, tâm trạng càng tệ hơn.
Loại người này mà cũng dám ngồi ghế, đừng làm bẩn cả đồ trong nhà khách.
“Ngồi xổm ở đó, khai rõ ràng vấn đề của mày.”
Khang Vĩ bật chiếc quạt trần trong phòng, cánh quạt quay vù vù, xua bớt cái nóng oi bức. Trương Nhị Lại nịnh nọt cười: “Đồng chí ơi, tôi thật sự không biết các anh muốn tôi khai cái gì, hay là các anh gợi ý cho tôi một chút ?”
Châu Thành liếc mắt nhìn Khang Vĩ, Khang Vĩ hiểu ngay tâm trạng anh không tốt, bèn cười lấy lòng: “Chẳng phải chuyện của chị dâu tương lai sao, em giữ lại để anh Thành xử lý. Tìm được thằng khốn này là em bắt về liền.”
Thảo nào Trương Nhị Lại chẳng hiểu mô tê gì.
Châu Thành nghe bốn chữ “chị dâu tương lai” mà tâm trạng dịu đi đôi chút. Anh châm một điếu thuốc, gật đầu về phía Trương Nhị Lại: “Nói đi, chuyện của Hạ Hiểu Lan là thế nào ?”
Hỏi về Hạ Hiểu Lan ?
Trương Nhị Lại lập tức hứng khởi: “Hai anh cũng muốn à ? Con đàn bà đó lẳng lơ lắm, dễ đụng vào lắm, cánh tay trắng như….”
Châu Thành nhắc đến Hạ Hiểu Lan là nói trúng chỗ đắc ý nhất của Trương Nhị Lại. Gã nói hăng say, mặt mày hớn hở, suýt nữa còn múa tay múa chân nhưng chưa kịp nói hết đã bị Châu Thành đá một cú.
Châu Thành đá rất mạnh, Trương Nhị Lại văng vào góc tường, nằm im không nhúc nhích.
Châu Thành giật ngược đầu gã ra sau. Miệng Trương Nhị Lại toàn máu, đến cả sức giãy giụa cũng không còn, cú đá kia e là đã làm tổn thương nội tạng của gã.
“Giờ thì biết nói chuyện tử tế chưa ? Tao chỉ nghe sự thật, dám nói dối trước mặt tao là không có cơ hội thứ hai đâu.”
Nói dối có thể chết người sao ?
Trước đây Trương Nhị Lại không tin, gã cực kỳ đắc ý khi người ta đồn gã dây dưa với Hạ Hiểu Lan. Gần đây có chiến dịch trấn áp nên gã không dám công khai khoe khoang, nhưng hễ ai hỏi thì gã chỉ cần nhe răng cười dâm đãng là hiểu, còn âm thầm ghen tị với gã.
Đến lúc này Trương Nhị Lại mới biết hóa ra nói dối có thể mất mạng.
Trương Nhị Lại nước mắt nước mũi giàn giụa, gã lắp bắp: “Tôi….tôi nói thật, tôi chưa từng đụng vào Hạ Hiểu Lan !”
Châu Thành vẫn túm chặt tóc gã: “Không có lửa sao có khói. Tin đồn giữa mày với Hạ Hiểu Lan lan khắp nơi như vậy, kiểu gì cũng phải có nguyên do. Nói đi, mày đã làm gì cô ấy ?”
Ánh mắt Trương Nhị Lại láo liên né tránh, không chịu mở miệng.
Châu Thành túm đầu gã rồi đập mạnh xuống sàn, tiếp đó tiếng đạn lên nòng khô khốc vang lên. Bộ dạng hung hãn như sói, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta tin rằng anh thật sự sẽ bóp cò.
Trương Nhị Lại dập đầu liên hồi: “Đừng giết tôi, đừng giết ! Tôi nói, tôi nói hết! Hạ Hiểu Lan xinh đẹp, hai năm trước tôi đi thăm họ hàng ở làng Thất Tỉnh, vừa nhìn đã để ý ngay. Lúc đó tôi kéo cô ta lại trêu ghẹo mấy câu, ai ngờ cái thằng thanh niên trí thức họ Vương xen vào, đứng ra bênh cô ta. Sau đó tôi cũng chẳng có cơ hội lại gần Hạ Hiểu Lan, chỉ loanh quanh trong làng, mà Hạ Hiểu Lan đó dữ lắm, tôi vẫn chưa chiếm được chút lợi nào….sau đó…”
Gã ấp a ấp úng làm Khang Vĩ định nhấc chiếc ghế lên, Trương Nhị Lại thấy vậy thì đành liều mạng nói: “Sau đó có người ném giấy vào cửa sổ nhà tôi, nói là Hạ Hiểu Lan hẹn tôi ra gặp, còn bảo cô ta thích tôi, chỉ vì tôi không chịu làm ăn đàng hoàng, sợ người nhà cô ta không đồng ý chuyện cưới xin, nên….nên muốn tôi với cô ta gạo nấu thành cơm trước !”
Trương Nhị Lại bị đánh đến sợ vỡ mật nên khai sạch.
“Kết quả tôi đi tìm Hạ Hiểu Lan, cô ta lại không thừa nhận chuyện tờ giấy, còn chửi tôi là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Tôi giữ cô ta lại thì cái thằng họ Vương kia lại chạy tới phá chuyện của tôi ! Nghe hai người họ cãi qua cãi lại, tôi mới biết thì ra thằng họ Vương là người yêu của chị họ Hạ Hiểu Lan. Thằng đó nói với cô ta mấy lời mờ ám, nào là thất vọng này nọ, hai người đó chắc chắn có gì với nhau !”
Thứ mình chưa kịp chiếm được đã bị kẻ khác giành mất, sao Trương Nhị Lại không tức cho được.
Huống hồ Hạ Hiểu Lan dây dưa với anh rể tương lai, vậy mà còn giả bộ trinh tiết trước mặt gã, gã càng nghĩ càng thấy tức. Không biết từ khi nào tin đồn gã và Hạ Hiểu Lan từng lăn lộn trong đống rơm đã lan ra mấy làng quanh vùng. Mỗi lần có người hỏi thì gã chỉ cười nham nhở, thế là ai nấy đều tin là thật, tin đồn càng truyền càng xa. Nghe nói đang có đợt trấn áp mạnh, Trương Nhị Lại cũng bắt đầu thấy sợ Hạ Hiểu Lan đến đồn công an tố cáo gã.
May mà nhà họ Hạ không có ai đứng ra làm lớn chuyện, Hạ Hiểu Lan lại quẫn trí đến mức tự đâm đầu vào tường.
Trương Nhị Lại cố hết sức phủi sạch trách nhiệm, còn không quên hất nước bẩn lên Hạ Hiểu Lan. Gã càng bôi nhọ cô thê thảm bao nhiêu thì tình thế của gã càng có lợi bấy nhiêu.
Đôi mắt bị đánh sưng húp chỉ còn một khe nhỏ, gã lén lút liếc nhìn sắc mặt Châu Thành. Dù gã có khéo miệng đến đâu cũng không lừa được Châu Thành, ngay cả Khang Vĩ cũng không tin.
Hạ Hiểu Lan không thèm để ý đến người như anh Thành, đi quyến rũ loại người như Trương Nhị Lại ? Nói dối cũng phải biết giữ mặt mũi chứ !
Tờ giấy kia chắc chắn không phải do Hạ Hiểu Lan đặt lên bệ cửa sổ nhà Trương Nhị Lại.
Khang Vĩ nghe đến đây cũng hiểu ra có kẻ đứng sau giở trò, mục đích là muốn hủy hoại danh tiếng của Hạ Hiểu Lan.
“Anh Thành…” Khang Vĩ có chút áy náy.
Châu Thành cũng chẳng buồn chấp, chỉ cười khẩy hai tiếng rồi hỏi Trương Nhị Lại: “Mày đã dùng tay nào đụng vào cô ấy ?”
Trương Nhị Lại run rẩy chối bay: “Thật sự chưa từng đụng vào, tôi chỉ làm rách một bên tay áo của cô ta thôi.”
Hạ Hiểu Lan lại bị thứ rác rưởi như vậy dồn ép đến mức đâm đầu vào tường, Châu Thành tức đến cực điểm, ngược lại còn bật cười.
“Được !”
Khang Vĩ thật sự sợ Châu Thành sẽ nổ súng, vội vàng can ngăn: “Anh, đừng nóng, ở chỗ này không thể giết người đâu….Ôi cái miệng thối của em, ở đâu mình cũng không giết người. Dạy dỗ gã cũng đâu cần phải tự làm bẩn tay mình ?”
“Giao cho đồn công an đi, đợt trấn áp này đủ cho gã ăn đạn rồi.”
Trương Nhị Lại hoảng loạn, gã cũng lờ mờ đoán được Hạ Hiểu Lan đã bám vào người có thế lực, hai người trước mặt đến để trút giận thay cô. Giao cho công an ? Vậy đời gã coi như xong.
Trương Nhị Lại sinh ra một ý nghĩ liều lĩnh trong cơn hoảng loạn: “Nếu đưa tôi đến đồn công an thì cái danh con đàn bà hư hỏng của Hạ Hiểu Lan sẽ thành sự thật không thể chối ! Tôi sẽ đi khắp nơi kể chuyện giường chiếu của tôi và cô ta !"
Châu Thành kéo một chiếc hòm từ dưới gầm giường ra, bên trong đầy ắp tiền. Anh rút ra mấy xấp Đại Đoàn Kết* rồi nhét thẳng vào ngực Trương Nhị Lại.
(*: là cách gọi dân gian của tờ 10 tệ thời xưa của Trung Quốc, nó phổ biến từ thập niên 1960-1980. Một tờ đại đoàn kết = 10 tệ, một xấp thường xấp xỉ 100 tờ)
Trương Nhị Lại còn tưởng là tiền bịt miệng, phen này phát tài rồi, mấy xấp ấy cũng phải đến mấy nghìn tệ. Mà Châu Thành lấy tiền nhẹ tênh như vậy, đủ thấy còn rất nhiều tiền trong hòm !
Trương Nhị Lại được đà đòi thêm nhưng câu nói tiếp theo của Châu Thành lại đẩy gã thẳng xuống địa ngục: “Tiểu Vĩ, bảo nhà khách gọi điện cho đồn công an. Chúng ta bắt được một kẻ trộm công quỹ.”
Nhận xét
Đăng nhận xét