Chương 26: Sự nghiệp có chút trắc trở

 “Cô định đi hỏi xem chỗ nào cần số lượng lớn lươn sao ?”

Làm lụng một hồi mà mặt Hạ Hiểu Lan nóng bừng như trái đào mật chín mọng, nhìn vừa tươi tắn vừa quyến rũ. Lúc nào cô cũng đẹp trong mắt Châu Thành nhưng Hạ Hiểu Lan không thích ánh mắt quá thẳng thắn ấy, anh đành tủi thân nhìn sang chỗ khác.

Hạ Hiểu Lan gật đầu: “Cũng không chỉ là lươn, thật ra dưới quê còn nhiều thứ hay ho lắm. Tiện miệng hỏi thêm vài câu cũng chẳng mất gì, biết đâu lại tìm ra đường làm ăn mới ?”

Nông dân chẳng tích cóp được bao nhiêu tiền, vì giá thu mua nông sản vốn đã rất thấp. Nông dân phải bán cho nhà nước theo chế độ thu mua thống nhất, sau đó ưu tiên phân phối cho các thành phố lớn. Người có tiền thì không mua được nhiều, nơi thiếu hàng thì cầm tiền trong tay cũng khó mà mua. Công nhân viên chức ở thành thị cũng không phải ai cũng dư dả, chỉ thỉnh thoảng mới dám cải thiện bữa ăn một lần. Hạ Hiểu Lan là đang tìm cơ hội kinh doanh từ sự chênh lệch thông tin giữa người bán và người mua ấy.

Châu Thành thấy cô vui thì cũng vui theo. Dù đứng dưới cái nắng như thiêu như đốt thì anh cũng chẳng thấy mệt mỏi.

Chỉ tiếc là không phải lúc nào việc làm ăn của Hạ Hiểu Lan cũng thuận buồm xuôi gió, họ hỏi thăm vài quán mì nhưng họ chả mấy hứng thú với việc mua lươn lâu dài. Vốn dĩ cũng có người chủ động mang lươn đến cung cấp cho họ, thành phố không có lươn nhưng nông dân vùng lân cận thì có. Nếu Hạ Hiểu Lan muốn chiếm lĩnh nguồn cung này thì phải đẩy những người khác ra ngoài…

Nhưng một mình cô thì sao có thể đối đầu với cả đám đông, cô đâu phải như Châu Thành hay Khang Vĩ mà có thể dựa vào sức mạnh để giải quyết.

Cạnh tranh bằng cách ép giá lại càng không được.

Phá giá thị trường chẳng khác nào tự làm khó mình. Người khác bán lẻ, đa phần là tự bắt lươn, chỉ tốn công sức chứ không tốn tiền. Còn lươn của Hạ Hiểu Lan là thu mua lại, cô kiếm lời từ chênh lệch giá, giá bán càng thấp thì lợi nhuận càng mỏng.

Chẳng lẽ chỉ có thể bán lẻ thôi sao ?

Hay bán cho nhà hàng quốc doanh ?

Nhưng hễ treo cái mác quốc doanh là người trong đó đều vênh váo, đâu có vì Hạ Hiểu Lan xinh đẹp mà ưu ái gì cho cô.

Châu Thành thấy cô trầm ngâm, anh thật sự muốn nói là thôi đừng làm nữa. Cứ mỗi nửa tháng bảo Khang Vĩ tiện đường mang ít hàng từ miền Nam về An Khánh bán, còn hơn là cô vất vả buôn lươn thế này.

“Việc buôn này của cô chắc còn làm được hai tháng nữa thôi. Đến tháng mười một là lươn khó bắt rồi, cô cũng đâu định làm nghề này mãi, nghĩ nhiều làm gì. Đợi tích đủ vốn rồi để Khang Vĩ mang ít quần áo về cho cô bán.”

Hạ Hiểu Lan nghi hoặc hỏi: “Sao anh biết tôi muốn bán quần áo ?”

Châu Thành bật cười: “Lúc nãy ở chợ, mắt cô cứ dán chặt vào sạp hàng của người ta, không thèm chớp mắt, cứ như muốn kéo người ta ra rồi tự mình đứng bán vậy. Bán quần áo cũng tốt, hàng bên Dương Thành rẻ.”

Châu Thành còn một câu chưa nói, ánh mắt chăm chú của Hạ Hiểu Lan khi nhìn sạp hàng kia đã khiến chủ sạp hiểu lầm cô có ý gì với mình. Thế nên anh mới cố tình nói cô là bạn gái mình. Người đẹp quá cũng phiền, anh đi đến đâu cũng phải đề phòng !

Bảo Khang Vĩ mang quần áo về giúp sao ? Hạ Hiểu Lan lắc đầu.

Không phải cô không muốn chiếm chút lợi, mà là cô không tin gu thẩm mỹ của trai thẳng.

Nhất định phải tự mình đến Dương Thành chọn quần áo, có tuyến tàu chạy từ Thương Đô đến Dương Thành, chỉ là điều kiện kém và thời gian lâu hơn một chút mà thôi. Châu Thành biết cô là người đã quyết thì khó lay chuyển nên cũng không nói thêm nữa, chỉ đề nghị đi ăn tiệm.

Nhưng lần này Hạ Hiểu Lan kiên quyết từ chối, cô chỉ muốn cố gắng sống thoải mái nhất trong điều kiện hạn chế, chứ bữa nào cũng ra quán ăn thì đã vượt quá khả năng của cô rồi.

Dù phần lớn là Châu Thành trả tiền nhưng cô có lý do gì mà yên tâm tiêu tiền của anh chứ ?

Châu Thành đành chịu, chỉ mua mấy cái bánh bao cho qua bữa.

Hạ Hiểu Lan lại vòng qua chợ nông sản trên đường về, sạp thịt vẫn còn sót lại ít xương sườn chưa bán hết. Thời này người ta thích thịt mỡ có da, thịt nạc thì bị chê, còn xương sườn lẫn cả thịt lẫn xương càng không đáng tiền.

Nhưng Hạ Hiểu Lan lại thích, cô mua hết hai cân sườn còn lại.

Châu Thành biết hiện giờ cô đang ở nhờ nhà cậu, nếu không anh nhất định sẽ mặt dày xin được nếm thử tay nghề nấu ăn của cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, một cô gái trắng trẻo mềm mại như thế không hợp với khói lửa bếp núc, sau này vẫn nên thuê một người giúp việc nấu ăn cho cô thì hơn.

Mấy ông chủ lớn phía nam đều thuê người giúp việc, các vị lãnh đạo ở thành phố cũng có nhân viên phục vụ trong nhà, vậy cớ gì Châu Thành anh lại không thể thuê ? Người đàn ông này còn chưa được nắm tay Hạ Hiểu, vậy mà mới quen ngày thứ ba đã nghĩ xa tới chuyện sau khi kết hôn rồi

Chủ tịch từng nói yêu mà không lấy kết hôn làm mục đích thì đều là lưu manh. Châu Thành đã để ý Hạ Hiểu Lan, muốn ở bên cô nên thuận theo lẽ tự nhiên mà nghĩ tới chuyện cưới xin.

Châu Thành xếp gọn hai chiếc sọt ở yên sau sang một bên, Hạ Hiểu Lan ngồi phía sau cũng không phải co chân lại nữa. Cô ngồi vững rồi thì tay lại ít chạm vào eo anh hơn, làm anh thấy hụt hẫng.

Vẫn là mềm lòng quá, không nỡ để cô ngồi co chân, thành ra chính mình lại chẳng được lợi lộc gì.

Khi hai người về đến huyện An Khánh thì vẫn chưa muộn, Châu Thành muốn đưa Hạ Hiểu Lan về tận làng Thất Tỉnh nhưng cô không đồng ý.

“Anh cũng đâu có xe, đưa tôi về rồi lại phải đi bộ lên huyện, như thế bất tiện lắm.”

Châu Thành nào có ngại phiền, thậm chí còn mong trời tối hẳn để có cớ ở lại làng Thất Tỉnh qua đêm. Nhưng tay không tới nhà người ta không phải tác phong của Châu Thành, anh còn đang chờ tin từ phía Khang Vĩ nên đành dặn dò cô phải chú ý an toàn mấy lần rồi mới để cô đi.

Hạ Hiểu Lan đã đạp xe đi xa hơn chục mét thì Châu Thành lại chợt nhớ ra, gọi với theo: “Ngày mai cô còn lên Thương Đô không ?”

“Không, ngày mai tôi chỉ đi một chuyến trong huyện An Khánh rồi ghé vài làng khác thu mua hàng.”

Châu Thành lập tức có kế hoạch.

Khi anh trở về nhà khách thì Khang Vĩ đang ngồi xổm bên chiếc xe tải hút thuốc, bên cạnh Khang Vĩ là một người đàn ông co rúm lại, mặt mũi bầm dập, hiển nhiên Khang Vĩ đã dạy dỗ gã rồi.

Người đó chính là Trương Nhị Lại của làng Thạch Pha Tử.

Bình thường gã cũng là một tay đầu gấu trong làng, đáng lý không dễ gì chịu khuất phục. Nhưng Khang Vĩ không chỉ ra tay tàn nhẫn, mà còn chĩa thẳng nòng súng đen ngòm vào gã, làm gã sợ đến suýt tè ra quần.

Mấy ngày gần đây đang thời kỳ truy quét gắt gao, trong huyện lại càng căng. Trương Nhị Lại cứ tưởng mình phạm phải chuyện gì, bị công an thường phục bắt. Nào ngờ Khang Vĩ đưa gã đến huyện nhưng không vào đồn công an mà lại dẫn thẳng đến nhà khách.

Trương Nhị Lại càng nghĩ càng hoảng loạn.

“Anh Thành, anh cũng về rồi! Thằng chó này sợ đến mức đái ra quần, làm em chết ngạt !”

Chẳng trách Khang Vĩ đứng cách Trương Nhị Lại tận mấy mét.

“Đưa gã vào phòng đi, đứng giữa sân nhà khách thế này không hay.”

Dù sao họ cũng không phải người huyện An Khánh, phép vua thua lệ làng, Châu Thành không muốn làm ầm ĩ.

Khang Vĩ đã đưa Trương Nhị Lại về đây thì chắc chắn có lý do. Vì sao danh tiếng của Hạ Hiểu Lan lại tệ hại như vậy, có lẽ sẽ tìm được lời giải từ Trương Nhị Lại.

Ánh mắt Châu Thành thoáng trầm xuống.

Trương Nhị Lại chỉ biết Khang Vĩ đáng sợ nhưng không hề hay rằng kẻ mà gã đụng phải là một kẻ điên thực sự.

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên