Chương 25: Dễ tính không có nghĩ là không có giới hạn

Một quán mì lươn bán hết 20 cân lươn một ngày là giỏi lắm rồi, Hạ Hiểu Lan chạy một chuyến lên tỉnh lị mất hơn hai tiếng, cả đi và về đã mất năm tiếng đồng hồ, tất cả chỉ để mang 20 cân lươn đến Thương Đô ?

Tính ra đúng là chẳng lời lãi gì. Cô bán trứng gà ở huyện An Khánh cũng kiếm được chừng 10 tệ một ngày, không thể vì đi xa hơn mà tiền kiếm được còn ít đi một nửa.

Nhưng nếu mỗi lần đến Thương Đô bán được cả trăm cân lươn, dù hai ngày mới chạy một chuyến, một tháng tính ra cũng phải bốn năm trăm tệ. Thôi vậy, bốn năm trăm một tháng cũng chẳng đáng để tự hào gì. Nhịn ăn nhịn mặc tích cóp hai tháng còn không mua nổi một chiếc đồng hồ Rolex trên tay Châu Thành.

Hạ Hiểu Lan đứng giữa Thương Đô năm 1983, trong lòng nóng như lửa đốt.

Khắp nơi đều là cơ hội làm ăn, tiếc là cô thiếu vốn. Không chỉ riêng Thương Đô, hiện nay khắp đất Thần Châu* đã vang lên hồi kèn cải cách mở cửa. Những kẻ can đảm như Châu Thành dám buôn lậu, không biết đã âm thầm tích lũy được bao nhiêu gia sản. Hạ Hiểu Lan biết mình đã tụt lại phía sau nhưng lại càng thêm quyết tâm.

(*: là tên gọi cổ xưa và trang trọng của Trung Quốc)

“Vậy thì đi hỏi từng nhà một, chẳng lẽ Thương Đô chỉ có một quán mì lươn thôi sao ? Không bán được cho quán mì thì bán cho nhà hàng !”

Vết sẹo trên trán cô đã mờ đi đôi chút, trông như một nụ hoa nhỏ màu hồng đính trên làn da.

Da Hạ Hiểu Lan rất trắng, mỗi ngày chạy ngược xuôi dưới nắng gắt mà vẫn chẳng sạm đi. Giọng nói cô mềm mại, dù lời nói dứt khoát đến đâu thì khi lọt vào tai Châu Thành cũng giống như đang làm nũng. Tâm trạng anh cũng nhẹ nhõm hẳn, rõ ràng coi thường mấy món lời lẻ tẻ này, vậy mà vẫn bị Hạ Hiểu Lan lây nhiễm.

“Vậy thì thử xem.”

Với sự quyết liệt của Hạ Hiểu Lan, dù không có ai giúp đỡ thì sớm muộn gì cô cũng sẽ rời khỏi làng Đại Hà thôn đầy rẫy lời đàm tiếu ấy.

Châu Thành đi cùng một cô gái tràn đầy sức sống này trên đường phố Thương Đô mà cảm thấy từng lỗ chân lông đều thư giãn. Thậm chí hai người còn chưa từng nắm tay, vậy mà cảm xúc dâng trào trong lòng anh gần như muốn tràn ra khỏi lồng ngực….đây lần đầu tiên anh có cảm giác này trong suốt hai mươi năm sống trên đời.

Hai người cùng đi tới chợ nông sản.

Thương Đô rộng lớn, cả phía nam lẫn phía bắc đều có những khu chợ lớn, nơi họ đến là khu ở phía nam.

Lúc này đã là 10 giờ sáng, người đi chợ sớm đã về hết. Những ai còn đến chợ giờ này đều là người không thiếu tiền lại rảnh rỗi, đúng kiểu khách mà Hạ Hiểu Lan cần !

Có hai người trông quầy tiện hơn nhiều, Châu Thành đứng coi hàng, Hạ Hiểu Lan thì nhanh chân đi một vòng khắp chợ.

Chợ không chỉ bán thực phẩm mà còn có một sạp bán quần áo.

Vài cô gái trẻ đứng lựa tới lựa lui, phàn nàn về kiểu dáng làm chủ sạp trừng mắt: “Đây đều là hàng từ Dương Thành, rẻ hơn bách hóa lại còn đẹp, mấy cô còn chê gì nữa !”

Chủ sạp giật lại một chiếc váy hoa làm mấy cô gái kia ngượng ngùng, đặt xuống rồi quay đi.

Họ vừa đi vừa bàn tán: “Quần áo ở bách hóa đắt quá. Hôm trước tôi định mua một cái áo dạ, trời ơi, các cô đoán xem bao nhiêu ? 128 tệ đó !”

“Thương Đô lớn thế này mà ngoài bách hóa với hàng vỉa hè ra, chẳng có chỗ nào vừa thời trang vừa rẻ.”

“Đi thôi đi thôi, ai mà mua đồ rách của ông ta chứ.”

Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Hạ Hiểu Lan biết nhập giá sỉ quần áo ở Dương Thành rất rẻ. Dù mắt thẩm mỹ của cô không phải cực kỳ thời thượng nhưng hơn hẳn mấy người bày hàng trong chợ. Nếu sang Dương Thành chọn vài mẫu mới lạ mang về Thương Đô bán thì chắc chắn sẽ có đầu ra !

Chênh lệch giữa giá sỉ và giá bán lẻ của quần áo đâu phải vài xu lẻ, đó là cả một khoản lời lớn.

Hạ Hiểu Lan ghi nhớ chuyện này trong lòng, tiếp tục đi hỏi giá khắp chợ. Cô ghi chép gần như đủ giá của các mặt hàng thì mới quay lại chỗ quầy hàng dựng tạm của hai người.

Chợ cho phép bày sạp tự do, miễn không chắn lối đi và nộp chút phí quản lý là được, sạp lớn nộp nhiều, sạp nhỏ nộp ít. Hạ Hiểu Lan chẳng tranh cãi chuyện này, dùng chỗ của người ta để kiếm tiền thì việc đóng phí là lẽ đương nhiên.

Cô trả tiền rất sòng phẳng, lúc quay lại thì Châu Thành đã bán được hàng.

Không biết anh kiếm đâu ra giấy bút, viết rõ ràng trứng gà 1 hào rưỡi/quả, lươn 12 tệ/cân.

Chữ của Châu Thành gọn gàng và mạnh mẽ giống con người anh.

Mấy bà cô vây quanh Châu Thành, chẳng biết là muốn mua trứng hay muốn trêu chọc.

“Nhà người ta bán trứng theo cân, sao cậu lại bán theo quả ?”

“Lươn đắt quá ! Hôm nay thịt heo mới 1 tệ 4, thêm 2 hào là tôi mua được một cân thịt mỡ rồi !”

“Chàng trai, nghe giọng không phải người Thương Đô nhỉ, có người yêu chưa ?”

Châu Thành thực sự không có kiên nhẫn đối phó với đám phụ nữ này, anh thấy Hạ Hiểu Lan quay lại thì lập tức chỉ tay: “Bạn gái tôi về rồi. Cô ấy bán hàng, tôi chỉ trông quầy thôi.”

Hạ Hiểu Lan trừng anh một cái.

Mấy bà định mai mối thì thất vọng ra mặt: “Thanh niên các cậu chỉ thích kiểu thế này thôi, mặt tròn mới có phúc !”

Hạ Hiểu Lan bị gán cho cái mác “không có phúc”, giọng nói cũng lạnh nhạt hơn: “Chị ơi, chị có mua trứng không ? Trứng nhà em quả nào cũng to, nếu chị không muốn mua theo quả thì em bán theo cân, 1 tệ rưỡi một cân.”

Trứng to thì một cân chắc chắn không đủ 10 quả.

Bà chị kia vẫn cố cãi: “Trứng thì có quả to quả nhỏ, người ta chọn hết quả to rồi, người đến sau mua phải trứng nhỏ thì không công bằng !”

Hạ Hiểu Lan gật đầu rất nghiêm túc: “Vì thế nên ai đến sớm thì được chọn quả to.”

Bà chị còn chưa kịp nói tiếp thì mấy người khác đã chen lên, ai cũng muốn chọn trứng to, người đến sau chỉ còn quả nhỏ. Hạ Hiểu Lan liên tục nhắc đi nhắc lại hai điều, một là nhẹ tay, hai là không được lắc trứng rồi mặc cho họ tự chọn.

Hạ Hiểu Lan từng chịu không ít khổ để có được đơn hàng, nhưng điều đó không có nghĩa là cô dễ bắt nạt. Chê hàng thì được nhưng đụng đến con người cô thì không được. Hạ Hiểu Lan cũng chẳng buồn để ý người nói cô không có phúc, cô lại nhiệt tình tiếp khách thật sự muốn mua.

“Chị ơi, hay mua ít lươn đi ? Tuy đắt một chút nhưng lươn bổ lắm. Sắp đến mùa thu rồi, làm nồi lươn om bồi bổ cho cả nhà. Thịt heo ăn mãi cũng chán, đổi món một chút chứ? ”

Hạ Hiểu Lan không biết mổ lươn.

Thời này người ta đi chợ với giỏ tre, túi vải và túi nilon còn chưa phổ biến. Lươn giết rồi khó bảo quản, người sành ăn đều biết lươn phải còn máu mới bổ.

Châu Thành đứng bên cạnh giúp cô.

Đừng thấy Hạ Hiểu Lan yếu đuối mà lầm tưởng, xương cốt cô rất cứng cỏi. Dám tự mình buôn bán, dám cầm kéo đâm vào mắt bọn côn đồ, cũng không phải kiểu chỉ biết nhiệt tình lấy lòng khách. Ai đụng đến nguyên tắc của cô thì cô chắc chắn sẽ không nhượng bộ.

Dù không kịp phiên chợ sáng nhưng dân Thương Đô đông, lúc nào chợ cũng có người ra vào. Lần này Hạ Hiểu Lan mang theo 500 quả trứng và 38 cân lươn. Trừ đi 15 cân đã bán cho quán mì, số còn lại đã bán sạch trong vòng chưa đầy đến ba tiếng. Tiền lời từ 38 cân lươn còn nhiều hơn cả 500 quả trứng, cô cảm thấy việc buôn lươn này thực sự đáng để suy nghĩ kỹ.

“Anh Châu, nếu anh không bận, tôi muốn dạo quanh Thương Đô thêm một chút.”


 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên