Chương 24: Lên tỉnh lị cùng Châu Thành

 Lên tỉnh lị sao ?

Huyện An Khánh là đơn vị hành chính trực thuộc thành phố Phụng Hiền, mà Phụng Hiền lại nằm sát bên tỉnh lị Thương Đô.

Thương Đô là thủ phủ của tỉnh, cách An Khánh không xa, nhưng người dân trong huyện không có việc gì cũng chẳng mấy ai lên đó. Nông dân bán nông sản thì chủ yếu quanh quẩn ở xã, lên huyện bán đã là ít, huống hồ gì đi tận tỉnh thành.

Chỉ riêng điểm này thôi cũng không biết Hạ Hiểu Lan lấy đâu ra can đảm như vậy.

“Tôi thấy việc bán trứng ở An Khánh có thể làm được thêm vài hôm nữa, sao cô vội lên Thương Đô thế ?”

Châu Thành cũng là người gan lớn, không có ý kiến gì với cách làm của Hạ Hiểu Lan, chỉ là chưa hiểu rõ suy tính của cô.

Hạ Hiểu Lan thích nói chuyện với người thông minh, người đầu tiên cô có thể trò chuyện thoải mái Sau khi sống lại là cậu Lưu Dũng, người thứ hai chính là Châu Thành. Anh không cho rằng việc buôn trứng có thể kéo dài mãi ở An Khánh, còn tự đưa ra phán đoán “chỉ thêm vài hôm nữa”.

Hạ Hiểu Lan cũng không giấu giếm: “Tôi lên Thương Đô xem thử thị trường, hôm nay tôi còn mang theo ít hàng khác, không dễ bán ở An Khánh.”

Châu Thành nhận lấy chiếc xe đạp của cô, ngoảnh lại nhìn hai cái giỏ tre phía sau. Một bên đựng trứng gà được phủ rơm, bên kia lại lót tấm nhựa chống nước, bên trong có thứ gì đó đang động đậy không ngừng.

“Lươn à ?”

Châu Thành tặc lưỡi: “Hàng ngon đấy.”

Số lươn trong giỏ đã được Hạ Hiểu Lan chọn lựa kỹ càng, con nào con nấy to bằng ngón tay cái của đàn ông, đúng mùa thịt béo chắc, có thể xếp ngang hàng với cá trắm lớn chừng hai mươi cân. Gặp đầu bếp giỏi thì món lươn còn hấp dẫn hơn cả cá trắm.

“Thứ này ở An Khánh đúng là khó bán, nhưng cô….”

Châu Thành nói đến đây thì dừng lại.

Anh vốn định nói sao cô toàn chọn mấy việc vất vả thế này, buôn trứng đã cực, giờ lại thêm thủy sản, chẳng có việc nào nhẹ nhàng. Nhưng nhớ lại những gì mình nghe được hôm qua, Hạ Hiểu Lan bị đuổi khỏi nhà, e là chẳng có gì trong tay, ngoài cậu Lưu Dũng giúp đỡ thì bên nhà họ Hạ hận không thể đẩy cô vào đường cùng. Những việc nhẹ nhàng kiếm tiền thì cần vốn liếng và quan hệ và cô không có hai thứ đó.

Châu Thành nghĩ đến đây thì thấy lòng nặng trĩu.

Không phải vì tin những lời đồn kia, mà giống như lần đầu nhìn thấy vết sẹo trên trán cô, sao một cô gái xinh đẹp đến vậy lại phải chịu đựng những khổ cực như thế ?

Hạ Hiểu Lan chỉ mỉm cười, cũng không truy hỏi nửa câu còn dang dở của Châu Thành: “Thu mua trứng cũng là thu, tiện thể gom thêm ít lươn cũng chẳng phiền. Mấy hôm nay tích góp được, tối qua có người mang đến hai mươi cân nên tôi định đem lên tỉnh thử xem sao.”

“Cô có biết đường lên tỉnh không ?”

Châu Thành vừa hỏi đã chạm đúng điểm yếu của cô.

“Hạ Hiểu Lan” vốn chỉ là một cô gái quê chưa từng thấy việc đời, nơi xa nhất từng đi cũng chỉ là huyện An Khánh, nói gì đến Thương Đô.

“Dưới mũi còn cái miệng, tôi hỏi đường là tới thôi.”

Đường sá bây giờ không có nhiều biển chỉ đường như sau này, nhưng chỉ cần đi đúng hướng lớn rồi hỏi thêm người dọc đường là được.

Châu Thành không biết nên nói cô là ngốc hay gan lớn. Vì sao người thời này không thích đi xa ? Giao thông bất tiện, kinh tế không đủ, còn vì đường sá cũng không an toàn. Như họ đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, chưa bao giờ dám một mình chạy đường dài, cướp bóc nhiều vô kể, chỉ cần chợp mắt một chút là có khi mất cả người lẫn xe. Có điều các nơi bắt đầu siết chặt an ninh từ mùa hè năm nay, tình hình đã đỡ hơn nhiều. Nhưng Châu Thành nghĩ đến việc sau này Hạ Hiểu Lan sẽ ngày ngày qua lại giữa làng Thất Tỉnh và Thương Đô, anh lại thấy không yên tâm khi rời khỏi An Khánh.

“Đi thôi, tôi biết đường, hôm nay tôi đưa cô đi.”

“Anh Châu, anh không có việc riêng cần làm sao ? Làm vậy phiền anh quá.”

Châu Thành nói dối không chớp mắt: “Khang Vĩ đi gặp người thân gần đây, cậu ấy lái xe đi mất rồi, hôm nay không đi được. Thôi thì tôi đi cùng cô một chuyến lên Thương Đô, ở cái huyện An Khánh này nhỏ xíu, chán chết.”

Anh cố tình kéo dài giọng ở hai chữ “chán chết”, mang theo chút ngạo nghễ của một công tử quen sống nơi phồn hoa.

Hạ Hiểu Lan dở khóc dở cười, còn chưa kịp nói gì thì Châu Thành đã giành lấy ghi đông xe đạp từ tay cô.

“Lên đi, tôi chở.”

Châu Thành vỗ thanh ngang phía trước xe, Hạ Hiểu Lan vừa nhìn đã thấy tư thế đó chẳng khác nào ngồi lọt thỏm trong lòng anh, vội vàng xua tay: “Tôi ngồi phía sau là được rồi !”

“Ngồi sau xóc lắm đấy, cô giữ cho chắc.”

Châu Thành nói rất nghiêm túc, dường như không hề có ý chiếm tiện nghi, làm Hạ Hiểu Lan thoáng chốc nghi ngờ có phải mình nghĩ quá nhiều.

Hai bên yên sau đều buộc giỏ tre lớn, cô chỉ có thể co chân lên mà ngồi. Xe vừa xóc nhẹ một cái là Hạ Hiểu Lan suýt ngã ngửa ra sau, theo phản xạ ôm chặt lấy eo Châu Thành.

Cuối hè nên Châu Thành chỉ mặc một lớp áo mỏng, bàn tay cô vừa chạm vào, anh đã cảm nhận rõ sự mềm mại qua lớp vải.

Dù sao Hạ Hiểu Lan cũng không nhìn thấy biểu cảm của anh, khóe môi Châu Thành khẽ cong lên: “Giữ cho chắc đấy !”

Không nhìn thấy gương mặt nhưng niềm vui trong giọng nói thì không giấu nổi.

Hạ Hiểu Lan mím môi, cô cứ có cảm giác đang bị hồng hài nhi trêu ghẹo.

Hai người tới Thương Đô thì đã là hai tiếng sau, Châu Thành chưa kịp ăn sáng đã ra đường chờ cô, lúc này bụng đã đói cồn cào. Tối qua nhà họ Lưu ăn uống thịnh soạn, còn Hạ Hiểu Lan chỉ ăn qua loa ít cơm thừa canh cặn cho đỡ đói trước khi đi.

“Đi, ăn trước đã.”

Đường phố Thương Đô rộng hơn hẳn huyện An Khánh, nhà cửa hai bên rất cao, diện tích cũng rộng gấp bội, đi dạo một lúc chưa chắc đã đi hết. Thương Đô náo nhiệt hơn nhiều, người buôn bán nhỏ ở An Khánh còn dè dặt, chứ những gánh hàng rong ở đây thì rất thoải mái.

Có hẳn một con phố chuyên bán đồ ăn.

Mì thịt cừu hầm, canh thịt viên, đậu xay, súp ớt cay, bánh bao súp, bánh mì dẹp, đủ loại đặc sản bày ra trước mắt. Còn có cả mì kéo, cháo trắng, sữa đậu nành với quẩy, những món quen thuộc khắp mọi miền. Hương vị trời nam đất bắc đều hội tụ ở đây !

Hạ Hiểu Lan hít sâu một hơi, ngũ tạng lục phủ trong cơ thể đều đang gào lên vì đói.

Cô đúng là số khổ, kiếp trước lúc còn trẻ thì mải mê gây dựng sự nghiệp, có lúc ăn sáng để chống đói, chứ chẳng bao giờ để tâm đến chất lượng hay hương vị. Đến khi có tiền rồi thì công việc lại càng bận rộn hơn, mà cơ thể cũng bước vào giai đoạn trao đổi chất chậm, mỗi sáng cô chỉ uống một ly cà phê để giữ dáng. Rồi sau đó nữa cô lại trở thành “Hạ Hiểu Lan” muốn ăn cũng chẳng có tiền.

Khung cảnh náo nhiệt trước mắt khiến Hạ Hiểu Lan xúc động, khi vùi đầu kiếm sống trong những năm 80 này, có lẽ cô cũng nên đối xử tốt với bản thân một chút ?

“Anh Châu, anh muốn ăn gì, tôi mời.”

Châu Thành nhìn ra tâm trạng cô rất tốt, lúc cười lên thì đẹp điên đảo, đôi mắt long lanh như chứa đựng tình ý, khiến tâm trạng anh cũng vui theo.

“Cô có được mấy đồng đâu mà bày đặt hào phóng, ở Bắc Kinh không có cái chuyện con gái mời khách đâu. Hôm đó cô mời ăn mì, làm Khang Vĩ sợ phát khiếp.”

Châu Thành vừa nói vừa kéo Hạ Hiểu Lan vào một quán bán canh thịt lừa.

“Ăn thịt lừa không ? Trời này ăn thịt cừu dễ nóng. Làm bát canh thịt lừa, thêm một lồng bánh bao súp, tiện thể hỏi thăm chủ quán chút chuyện ở Thương Đô.”

Thịt rồng trên trời, thịt lừa dưới đất.*

(*: một câu tục ngữ dân gian của Trung Quốc, thịt rồng là thứ không có thật, tượng trưng cho món ngon nhất trên trời. Thịt lừa thì được xem là món ngon dưới đất. Ý của câu là ca ngợi thịt lừa ngon đến mức sánh ngang với mỹ vị trên trời)

Hạ Hiểu Lan không phải kiểu người kén chọn, trừ mấy thứ như rắn rết chuột bọ thì cô dám thử những món ăn bình thường còn lại.

Kiếp trước cô từng đi công tác Thương Đô, cũng đã uống canh thịt lừa vài lần nhưng chưa lần nào ngon như bây giờ. Một bát canh thịt lừa nóng hổi, không hề tanh, cũng chẳng ngấy. Đũa gắp lên toàn là thịt chắc nịch, cần tây và hành lá nổi lên cũng thơm ngất. Thời sau này ngay cả hành với cần tây cũng trồng trong nhà kính, hương vị nhạt nhòa đi nhiều.

Hạ Hiểu Lan uống hết một bát lớn, lại ăn thêm một lồng bánh bao súp.

Châu Thành ăn khỏe hơn cô, một bát canh, hai lồng bánh bao, còn gọi thêm một phần mì thịt cừu hầm từ quán bên cạnh.

Ăn no rồi nên chuyện hỏi thăm cũng dễ mở lời hơn, chủ quán nghe Hạ Hiểu Lan bán trứng với lươn thì cười nói: “Cô đi đến cuối phố, có một quán bán mì lươn, làm ăn tốt thì ngày nào cũng bán hết hơn chục cân lươn đấy. Ra khỏi phố này rồi rẽ phải, không xa là chợ nông sản.”

Huyện An Khánh là một nơi nhỏ xíu, dù có hai nhà máy chống lưng thì sức mua cũng chẳng đáng là bao.

Nhưng Thương Đô thì khác.

Châu Thành dắt xe đạp, còn Hạ Hiểu Lan đi hỏi chủ quán mì lươn xem có mua lươn không. Người ta nhìn qua giỏ lươn của cô thì không chút do dự mà mua liền 15 cân.

Thịt heo giá 1 đồng 4 một cân, lươn là 1 đồng một cân. Mấy ai ở huyện dám bỏ tiền mua lươn thay vì thịt mỡ ?

Nhưng Thương Đô là tỉnh lị, vẫn có người thoải mái chi trả một bát mì 7 hào chan thêm muỗng lươn.

Lươn đúng là món lời. Hạ Hiểu Lan thu mua với giá 8 hào một cân ở quê, bán 1 đồng một cân, mỗi cân lãi 3 hào, lại dễ vận chuyển hơn trứng. Cô đã quyết định dừng hẳn việc buôn trứng, chuyên tâm bán lươn, trước tháng mười một vẫn còn kiếm được thêm hai tháng nữa.

Châu Thành thấy mắt mày cô sáng rực thì lên tiếng nhắc nhở:

“Cô vẫn phải tìm mối lớn. Một quán mì lươn không thể tiêu thụ hết hàng của cô đâu.”

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên