Chương 23: Người con gái tai tiếng khắp nơi

 Châu Thành và Khang Vĩ có một chuyến về vùng quê.

Xe không cần chạy tới tận làng Đại Hà mà dừng lại bên vệ đường, họ chỉ cần bắt chuyện với mấy người phụ nữ đang làm đồng là biết được những câu chuyện làng trên xóm dưới. Nhắc tới nhà họ Hạ ở làng Đại Hà là có hai chuyện để kể, một là chuyện cô cháu gái lớn Hạ Tử Dục thi đỗ đại học, trở thành phượng hoàng vàng bay ra từ cửa nhà nông, là tấm gương để trẻ con khắp vùng noi theo.

“Năm nay trường cấp ba số 1 của huyện có mấy đứa đỗ đại học đâu, Hạ Tử Dục là một trong số đó đấy. Con bé ấy xinh xắn lắm, mặt trái xoan, mày rậm mắt to, tóc tết hai bím đen nhánh bóng mượt, ai mà chẳng muốn cưới về làm vợ ? Nhưng người ta có đối tượng rồi, cũng là sinh viên đại học, nhìn rất xứng đôi vừa lứa.”

“Nhà họ Hạ đúng là được tổ tiên phù hộ, không biết đã đốt bao nhiêu nén hương cao mới sinh ra được một đứa con đỗ đại học !”

“Đúng là hút hết vận khí của cả làng Đại Hà rồi.”

“Thế nên mấy đứa cháu gái còn lại trong nhà chẳng ai nổi bật nữa.”

“Cũng không hẳn, Hạ Hiểu Lan cũng nổi bật đấy chứ ?”

Có người vừa nhắc đến Hạ Hiểu Lan là đám phụ nữ ấy bèn cười đầy ác ý, ánh mắt họ dò xét Châu Thành và Khang Vĩ, hai thanh niên trẻ hỏi thăm về Hạ Hiểu Lan, chẳng lẽ con nhỏ lẳng lơ đó lại ra ngoài dụ dỗ đàn ông nữa rồi ?

Không cần Khang Vĩ phải khéo léo gợi chuyện, họ đã tranh nhau kể, chuyện của Hạ Hiểu Lan bị bóc trần từ đầu tới cuối.

Nhà họ Hạ chưa tách hộ, ba anh em sống chen chúc trong một cái sân lớn, cả ba nhà cộng lại có sáu đứa con, bốn gái và ba trai. Hạ Hiểu Lan đứng thứ hai trong đám, còn người chị họ cả là Hạ Tử Dục đã thi đỗ đại học.

Ba anh em nhà họ Hạ gồm bác cả Hạ Trường Chinh, cha cô Hạ Đại Quân và chú út Hạ Hồng Binh.

Hạ Trường Chinh có một trai một gái, đứa con gái Hạ Tử Dục là niềm tự hào lớn nhất.

Hạ Đại Quân và vợ là Lưu Phân chỉ sinh được một đứa con gái duy nhất, chính là Hạ Hiểu Lan.

Còn Hạ Hồng Binh thì có một con gái và hai con trai.

Họ nói xong chuyện gia cảnh thì lại xoáy sâu vào Hạ Hiểu Lan: “Con bé đó đúng là thứ gây họa trong nhà, yếu ớt điệu đà, chẳng chịu làm việc. Làm gì có nhà nông nào nào nuôi con gái như tiểu thư vậy chứ. Nó đâu có được như chị họ nó, người ta chăm chỉ, nó thì học hành lận đận hết cấp hai rồi nghỉ, không chịu cố gắng nhưng lại giỏi nhất khoản hái quả của người khác. Vài năm trước huyện có đợt thanh niên trí thức xuống nông thôn, làng Đại Hà mình được phân về một cậu. Cậu ấy khôi ngô tuấn tú, lại có chí tiến thủ, nghe nói mấy năm nay vừa làm việc vừa học hành. Hai người hợp nhau, thế là cậu trí thức đó với Hạ Tử Dục thành một đôi. Năm nay hai đứa cùng thi đỗ đại học, đã ra mắt gia đình. Ai ngờ lại chọc phải tổ ong vò vẽ, chính là con Hạ Hiểu Lan đó, nó ghen tị với chị họ đỗ đại học, lại có được người đàn ông tốt nên muốn giành. Thừa lúc chị họ không có nhà mà cởi sạch quần áo để quyến rũ anh rể tương lai giữa ban ngày ban mặt !"

“Anh em rể tương lai ấy thật thà lắm, thế mà lại đích thân đưa con em vợ trần như nhộng về tận nhà.”

“Anh rể tương lai không mắc câu, chẳng phải nó còn lăn lộn với cái thằng Trương Nhị Lại ở làng bên đấy sao ?”

“Quyến rũ anh rể không thành, chị họ còn chưa kịp trách, tin đồn đã bay khắp nơi. Người lớn trong nhà mắng cho vài câu đã đâm đầu vào tường rồi lại nhảy sông đòi chết!”

“Diễn trò thôi, có chết đâu, bị nhà họ Hạ đuổi thẳng cổ ra ngoài.”

“Đến cả mẹ nó cũng bị vạ lây, hai mẹ con dắt díu nhau về nhà ngoại, nhà họ Lưu cũng đúng là xui xẻo.”

Đám người đó không chỉ kể chuyện mà còn thêm thắt chi tiết sống động, đám phụ nữ vừa nói vừa cười, đám đàn ông đang làm đồng cũng hùa theo, coi chuyện mất mặt của Hạ Hiểu Lan như một thứ giải trí giúp vơi bớt mệt nhọc.

Khang Vĩ nghe mà không chịu nổi cậu thực sự không thể tưởng tượng nổi cô gái khiến mình ngất ngây ngay lần đầu gặp ở quán mì lại có quá khứ dữ dội đến vậy. So với mấy cô gái ăn chơi ở Bắc Kinh thì chuyện này còn vượt xa, đám con gái lăn lộn ngoài xã hội ít nhất cũng biết giữ thể diện, nào ngờ Hạ Hiểu Lan lại ngu ngốc đến mức này, chuyện trai gái bê bối mà ai ai cũng biết.

Không biết kín đáo một chút sao ?

Chỉ riêng cái chuyện cởi sạch quần áo để quyến rũ anh rể thôi mà cứ phải làm giữa ban ngày ban mặt, không đợi được đến buổi tối sao ?!

Khang Vĩ không dám nhìn biểu cảm của Châu Thành.

Châu Thành lặng lẽ ngồi xổm bên vệ đường nghe hết, hai người ngồi đến tê cả chân mới nghe hết câu chuyện thị phị của nhà họ Hạ. Châu Thành nghe xong thì vẫn im lặng như cũ, chỉ khẽ ra hiệu cho Khang Vĩ lên xe, suốt quãng đường không nói một lời.

Khang Vĩ thầm nghĩ hiếm lắm Châu Thành mới có ý định yêu đương, ai ngờ mắt nhìn người không tốt, lại chọn trúng Hạ Hiểu Lan, trong lòng chắc chắn khó chịu lắm.

Khang Vĩ cũng biết ý, tự nhủ từ nay không nhắc đến cái tên đó nữa, cũng không đả động đến chuyện này. Dù sao sau này Châu Thành cũng không còn làm ăn ở đây, cơ hội đi qua huyện An Khánh rất ít, dần dần cũng sẽ quên chuyện mất mặt này.

Cả hai về đến nhà khách, Khang Vĩ bắt đầu thu dọn đồ đạc định trả phòng thì Châu Thành gọi lại: “Cậu làm gì đấy ?”

Khang Vĩ dè dặt giải thích: “Chẳng phải mình phải về Bắc Kinh sao ? Hay là sáng mai đi sớm, chứ cái nơi rách nát này cũng chẳng có gì đáng ở lại.”

Châu Thành châm một điếu thuốc, làn khói mỏng phủ lên gương mặt tuấn tú của anh như một lớp sương, khiến Khang Vĩ không nhìn rõ được biểu cảm: “Ai nói là phải đi ? Đặt đồ xuống cho tôi.”

Khang Vĩ sững sờ, đến mức này rồi mà còn không đi ?

“Anh Thành, chẳng lẽ anh định đi tìm cô ta đối chất đấy à ? Em khuyên anh đừng làm vậy, phụ nữ giỏi lừa người lắm !”

Hạ Hiểu Lan chắc chắn sẽ không thừa nhận !

Ai làm ra chuyện như vậy mà lại nhận chứ, con người luôn muốn tô vẽ hành vi của mình. Châu Thành chưa từng yêu đương, vừa rung động đã gặp phải kiểu hồ ly tinh, hai người chênh lệch quá lớn, bị mê hoặc cũng không lạ. Còn những lời Hạ Hiểu Lan nói trước đó ở nhà hàng là chiêu lạt mềm buộc chặt, giả vờ chính trực từ chối khiến Châu Thành càng không buông được.

Khang Vĩ nói hết lý lẽ nhưng vẫn không thuyết phục được Châu Thành.

Từ nhỏ Châu Thành đã là người rất có chủ kiến, có khí chất của một người đứng đầu, đám thanh niên chơi chung đều nghe lời anh. Điều kiện của Châu Thành tốt như vậy, giờ lại sắp ngã vào tay một cô gái quê nhỏ bé, Khang Vĩ sốt ruột đến phát điên.

“Anh, anh bình tĩnh lại đi.”

“Tiểu Vĩ, cậu có biết vì sao cậu phải gọi tôi là anh không ?”

Câu trả lời của Châu Thành chẳng ăn nhập gì, khiến Khang Vĩ chỉ biết nhìn anh.

Châu Thành trả lời ngắn gọn: “Vì cậu ngốc.”

Khang Vĩ thầm nghĩ có ngốc thì cũng không ngốc bằng anh đâu, bị hồ ly tinh mê hoặc mất cả lý trí.

“Ngày mai cậu đi tìm cho tôi cái thằng Trương Nhị Lại đó. Người làng Thạch Pha Tử, có tên có họ rõ ràng, tôi tin cậu tìm được.”

Đây là muốn đi đối chất với gian phu của Hạ Hiểu Lan sao ? Tìm thì tìm thôi, xem ra anh Thành vẫn chưa chịu hết hy vọng.

“Anh, anh không đi cùng em à ?”

Châu Thành lắc đầu: “Ngày mai chị dâu cậu lên huyện bán trứng, tôi sợ cô ấy một mình vất vả.”

Khang Vĩ há hốc miệng.

Cậu còn tưởng Châu Thành muốn đi tìm Hạ Hiểu Lan đối chất, ai ngờ lại là sợ người ta mệt ? Trước đây Hạ Hiểu Lan cũng đi bán trứng một mình mà. Khang Vĩ không muốn tranh cãi với người đã trúng ngải, cậu nghĩ thôi thì cứ đi tìm Trương Nhị Lại ở làng Thạch Pha Tử vậy. Ở lại huyện An Khánh thêm một ngày nữa, chắc anh Thành cũng sẽ từ bỏ thôi.

Sáng sớm hôm sau, Khang Vĩ đã lái xe đến làng Thạch Pha Tử.

Làng này cùng hướng với làng Đại Hà, vì bên bờ sông có một bến đá lát sỏi nên mới có tên như vậy. Cậu đi xe nên cũng không sợ chạm mặt Hạ Hiểu Lan, còn Châu Thành vẫn đứng đợi ở chỗ ngã rẽ hôm trước, cứ đến bảy giờ thì Hạ Hiểu Lan đã đạp xe tới.

“Anh Châu !”

Hạ Hiểu Lan bóp phanh, hơi bất ngờ khi thấy Châu Thành vẫn chờ ở đây, xem ra Châu Thành không bị danh tiếng của cô dọa sợ. Mà đàn ông thường có hai kiểu không để ý đến danh tiếng của phụ nữ, một là yêu đến chết mê chết mệt, ngoài con người đó ra thì chẳng còn quan tâm gì đến điều kiện, xuất thân hay lời ra tiếng vào. Hai là chỉ muốn chơi bời, không định cưới về làm vợ nên càng chẳng cần để ý.

Hạ Hiểu Lan không biết Châu Thành thuộc kiểu nào, nhưng ít nhất những gì anh thể hiện trước mắt vẫn rất tôn trọng cô, vậy thì cô cứ coi như bạn bè mà qua lại thôi.

“Hôm nay cô vẫn đi sớm vậy.”

Hạ Hiểu Lan gật đầu: “Hôm nay tôi không bán trứng ở huyện An Khánh nữa, tôi cố tình đi sớm một chút, định lên tỉnh lị xem thử.”

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên