Chương 22: Làm buôn lậu sao ?
Lời của Châu Thành hoàn hảo không bắt bẻ được.
Lưu Dũng nghẹn họng, Hạ Hiểu Lan thì thầm nghĩ người này mới 20 tuổi, chẳng lẽ cô đang được hồng hài nhi theo đuổi sao ?
Sự trẻ trung của Châu Thành khiến Hạ Hiểu Lan nhớ ra bản thân mình bây giờ cũng mới 18 thôi. Thanh xuân tươi đẹp đang ở trước mắt, còn bao nhiêu điều có thể tận hưởng, Hạ Hiểu Lan không khỏi vui mừng.
Cá trắm đen rất ngon, tay nghề đầu bếp quán này đúng là xuất sắc, phục vụ có kiêu ngạo một chút cũng chẳng phải chuyện gì quá đáng. Nghĩ đến những quán lâu đời về sau, tính tình chủ quán đâu có dễ chịu, vậy mà khách vẫn nườm nượp kéo đến.
Những lát cá mỏng mềm mà không tanh, Hạ Hiểu Lan có chút tiếc nuối đặt đũa xuống.
Cá thì ngon thật nhưng Châu Thành đã nói đến mức này, cô cũng phải đáp lại.
“Anh Châu, anh ngồi xuống rồi nói.”
Đứng đó nói chuyện nghiêm túc quá, chẳng khác nào đang xin cưới trước mặt cậu cô vậy.
“Tôi hiểu được sự chân thành của anh nên tôi cũng nói thật lòng mình….chắc anh cũng biết danh tiếng của tôi tệ đến mức nào. Có những chuyện phải tự mình giải quyết, chỉ khi đủ mạnh mẽ mới không sợ người khác hắt nước bẩn, đúng không ? Tôi và mẹ vẫn đang ở nhà cậu, tôi nói những lời này không phải để mong anh thương hại, tôi cũng biết anh muốn giúp tôi nhưng hiện tại tôi không cân nhắc chuyện tình cảm. Tôi hy vọng chúng ta có thể bắt đầu một mối quan hệ lành mạnh và lâu dài. Cảm ơn anh, anh Châu.”
Dù lời lẽ có mềm mại đến đâu thì đó vẫn là một lời từ chối.
Khang Vĩ vô thức rụt cổ lại.
Cậu thật sự sợ Châu Thành sẽ lật cả bàn lên, anh Thành chưa từng bị từ chối như vậy bao giờ! Huống hồ anh còn chẳng hề để tâm đến danh tiếng rối ren của Hạ Hiểu Lan !
Nhưng Khang Vĩ không chờ được cảnh Châu Thành tức giận, Châu Thành nhìn Hạ Hiểu Lan một lúc rồi thật sự ngồi xuống: “Tôi hiểu ý của cô. Chúng ta quen biết chưa lâu, tôi cũng không vội. Cô đừng thấy áp lực, cứ coi như bạn bè bình thường, nên qua lại thế nào thì cứ thế. Ăn cá đi, tay nghề của đầu bếp quán này không tệ đâu.”
Đôi mắt Khang Vĩ suýt nữa rơi ra ngoài.
Thật sự chấp nhận sao ?
Không giận chút nào ?
Nếu Khang Vĩ bị từ chối thì sẽ không thể bình thản ngồi xuống ăn cá như thế ! Nhưng Châu Thành và Hạ Hiểu Lan như đã nói rõ mọi chuyện, hai người đều trở nên tự nhiên hơn. Châu Thành thì khá phóng khoáng, Hạ Hiểu Lan cũng chẳng hề ngượng ngùng.
Nói cũng lạ, Hạ Hiểu Lan là cô gái vừa kiêu kỳ vừa quyến rũ nhất mà Khang Vĩ từng gặp. Rõ ràng lớn lên ở nông thôn, vậy mà lại có sự sảng khoái và thẳng thắn chỉ thấy ở những cô gái Bắc Kinh. Không, cũng không hoàn toàn giống, những cô gái Bắc Kinh kia nói chuyện mày tao ở ngoài nhưng đến trước mặt Châu Thành lại giả bộ dịu dàng e lệ. Hạ Hiểu Lan thì không như vậy, tính cách thẳng thắn nhưng vẫn lễ phép.
Không tự ti cũng không kiêu ngạo.
Khang Vĩ chợt bật ra một từ trong đầu.
Một cô thôn nữ không tự ti cũng không kiêu ngạo ?
Cậu cảm thấy mình cần uống ngay một bát canh cá viên để bình tĩnh !
Hai thanh niên đã nói rõ ràng, Lưu Dũng cũng không tiện xen vào nữa. Dù sao Châu Thành cũng chẳng thể ở huyện An Khánh mãi, sớm muộn gì cũng rời đi, Lưu Dũng vui vẻ tiếp tục ăn cá.
Bốn người ăn sạch sẽ con cá trắm đen 18 cân, Châu Thành nói ra ngoài hút điếu thuốc, lúc quay lại đã lặng lẽ thanh toán xong.
Lần này đến lượt Lưu Dũng ngại ngùng.
"Có đáng gì đâu, ai mời cũng vậy thôi, quan trọng là mọi người vui vẻ ăn !”
Châu Thành nói rất thoải mái, quả thật anh không thiếu chút tiền này.
Nhưng trong cái thời buổi mua một quả trứng cũng phải tính toán chi li thì sự hào phóng như vậy thực sự hiếm thấy. Cô phục vụ trong quán lén nhìn Châu Thành, trong lòng thầm nghĩ người Bắc Kinh đúng là rộng lượng, nếu là đối tượng của mình thì tốt biết mấy !
Nhưng vừa nhìn sang Hạ Hiểu Lan thì cô phục vụ cũng không dám dối lòng mà nói mình nổi bật hơn Hạ Hiểu Lan.
Thế này thì chuyện cướp người coi như hết hy vọng.
Cả bốn rời khỏi quán ăn, Châu Thành hỏi Hạ Hiểu Lan và Lưu Dũng định đi đâu tiếp, có cần anh lái xe đưa một đoạn không. Hạ Hiểu Lan lắc đầu: “Tôi còn phải đi mua chút đồ. Hôm nay đã làm phiền hai anh cả ngày rồi, không cần tiễn nữa.”
Ô tô chạy bằng xăng, việc chuyển từ cuộc sống xa sang giản dị rất khó. Hạ Hiểu Lan vất vả lắm mới thích nghi được với cuộc sống năm 83, vẫn chưa đến để thích nghi với việc đi xe ô tô. Châu Thành cũng không ép: “Vậy cậu và Hiểu Lan về nhà nhớ chú ý an toàn. Cháu với Khang Vĩ còn ở lại huyện An Khánh hai ngày nữa, nếu cô vào thành thì có thể đến nhà khách tìm bọn tôi.”
Ngoài việc vẫn gọi Lưu Dũng là “cậu” thì Châu Thành không hề dây dưa thêm, anh thật sự dẫn Khang Vĩ rẽ sang hướng khác.
Lưu Dũng cười híp mắt nhưng khi hai người kia khuất bóng rồi thì thay đổi sắc mặt: “Có khi hai thằng đó làm buôn lậu đấy, cái nghề liều mạng để kiếm tiền, không chừng lúc nào cũng có thể vừa mất người vừa mất của. Hiểu Lan à, con cũng đừng vì mấy lời ngon ngọt của thằng nhóc đẹp trai đó lừa.”
Hạ Hiểu Lan không tỏ ra quá ngạc nhiên.
Châu Thành đeo đồng hồ Rolex, lái chiếc xe tải Đông Phong hàn kín thùng xe bằng thép, trên người còn toát ra vẻ gian xảo khó gọi tên, nói anh là dân buôn lậu cũng chẳng phải chuyện lạ.
“Cậu, sao cậu nhìn ra được vậy ?”
Điều khiến cô tò mò chính là điểm này. Lưu Dũng chỉ là một người nông dân dựa vào việc xây nhà, trát tường, dựng chuồng lợn mà kiếm sống, sao lại có con mắt tinh tường như vậy !
Cậu thật sự chỉ là thợ nề thôi sao ? Nào là mua xe đạp mới, nào là tự tin đứng ra bảo vệ mẹ con cô, chỉ dựa vào tiền công thợ hồ thì có đủ không ?
Lưu Dũng cười ha hả, lảng sang chuyện khác: “Cậu con thông minh chứ sao, con định mua gì thì mua nhanh đi, mình còn về sớm.”
Hạ Hiểu Lan cũng không truy hỏi thêm giữa đường, hai cậu cháu đi đến cửa hàng bách hóa. Kinh tế huyện An Khánh hoàn toàn dựa vào hai nhà máy lớn chống đỡ nên cửa hàng bách hóa trong huyện cũng không lớn. Lúc này khách khứa thưa thớt, không mấy người lui tới. Lưu Dũng thấy Hạ Hiểu Lan đi về phía quầy bán vải vóc quần áo, còn tưởng cô muốn may đồ mới.
Con gái thích mặc đồ mới cũng chẳng có gì lạ, ông vẫn mua được mấy tấm vải.
Ai ngờ Hạ Hiểu Lan đứng lại trước quầy rồi chỉ vào chiếc cặp sách màu sắc có hình con voi nhỏ: “Đồng chí, cái cặp này bao nhiêu tiền ?”
Nhân viên bán hàng đang đan áo len, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Mười đồng một cái, cặp từ Thượng Hải chuyển về, đắt lắm đấy.”
“Tôi lấy cái này, gói lại giúp tôi.”
Lúc này nhân viên bán hàng mới chịu ngẩng đầu nhìn Hạ Hiểu Lan, với cô ta thì ai mua cặp cũng được, miễn là có tiền trả.
Hạ Hiểu Lan trả tiền xong thì quay sang nói với Lưu Dũng: “Đi thôi cậu, mợ bảo mình về sớm ăn cơm.”
Lưu Dũng lúc này mới phản ứng: “Con không mua gì cho mình à ? Cặp này mua cho Đào Đào đấy à ? Đắt quá, cậu thấy cái cặp vải bên cạnh cũng ổn mà. Trẻ con thì cần gì mua cặp mới, mợ con còn nói lấy vải khâu cho nó một cái cơ !”
Miệng thì nói tốn kém nhưng Lưu Dũng lại thấy ấm áp trong lòng.
Không phải vì Hạ Hiểu Lan tiêu tiền mà Lưu Dũng thấy vui, là vì cô đã biết nghĩ biết thương em họ mình. Máu mủ ruột rà, người trong nhà biết nhớ đến nhau như vậy, cuộc sống sau này ắt sẽ ngày một khá hơn.
Lưu Dũng quay đầu nhìn những xấp vải màu sắc đơn điệu trên quầy, cố nén ý định mua chúng, ông đợi lúc nào một mình thì quay lại mua.
Hai cậu cháu trở về làng Thất Tỉnh, Lý Phượng Mai và Lưu Phân vẫn chưa về, Lưu Dũng lại chạy ra ruộng phụ một tay.
Đào Đào ôm chặt chiếc cặp mới, vui đến phát cuồng, liên tục hỏi: “Chị Hiểu Lan, cái này cho em thật hả ? Thật sự là cho em à.”
Hạ Hiểu Lan quyết định vào bếp nấu cơm.
Nói thật thì bữa cá trưa nay có hơi no, vừa hay làm chút việc cho tiêu bớt, chỉ là cô chưa quen với cái bếp lớn ở nông thôn. Tuy kiếp trước cũng nghèo, hơn mười tuổi đã tự nấu ăn, nhưng là nấu trên bếp than tổ ong, sau này thì có bếp gas, còn bếp đất kiểu quê thế này thì cô hoàn toàn không có kinh nghiệm.
May mà có Đào Đào, đừng nhìn thằng bé còn nhỏ, nó thường xuyên nhóm lửa và trông bếp giúp Lý Phượng Mai.
Với sự giúp đỡ của cậu em họ, Hạ Hiểu Lan đặt nồi cơm vào cái nồi sắt nhỏ, bên dưới chõ hấp thì nấu củ cải trắng. Còn lại một chiếc nồi to khác để xào nấu món ăn.
Lý Phượng Mai có nhờ người mang về nửa bộ gan lợn, món này đòi hỏi tay nghề cao nên Hạ Hiểu Lan không dám động vào, nhưng trong nhà còn có cá diếc, lươn đồng. Giết lươn là cả một kỹ thuật, da lươn nhớt trơn, cầm không chắc tay. Trước khi làm phải rửa bằng nước nóng pha muối, Hạ Hiểu Lan luống cuống tay chân làm lươn trượt đầy ra đất. Đào Đào đứng bên cười ha hả, chẳng nể nang gì bà chị họ.
Cuối cùng cũng xử lý xong đám lươn, Hạ Hiểu Lan phi ớt khô cho thơm, cho lươn vào kho cùng đậu phụ, đậy vung rồi để lửa nhỏ cho thấm vị, sau đó quay sang làm cá diếc. Cá diếc thì dễ hơn nhiều, cô ra sau nhà nhổ ít hành lá, hái vài lá hoắc hương là có thể làm một món cá diếc nấu hoắc hương thơm nức.
Đợi người ngoài ruộng trở về, chỉ còn mỗi món gan lợn là chưa xào.
“Hiểu Lan nấu xong cơm rồi à ?”
Còn hai người ở nhà khách huyện An Khánh, chủ đề câu chuyện giữa Châu Thành và Khang Vĩ vẫn là Hạ Hiểu Lan.
Nhận xét
Đăng nhận xét