Chương 21: Tràn đầy thành ý
Tâm trạng của Hạ Hiểu Lan không thể nói là tốt.
Lưu Dũng có quen một công an trong đồn, nhờ vậy mà hỏi được chút tin tức hữu ích. Ba gã kia dám gây án giữa lúc siết chặt thế này sẽ bị xử nặng. Nhưng sáng nay người nhà bọn chúng kéo đến đồn làm ầm lên, cũng không biết ai bày cho họ một trò hèn hạ, là kéo cả Hạ Hiểu Lan xuống luôn. Nói rằng cô là nữ lưu manh cũng phải chịu án, cắn chết không buông rằng Hạ Hiểu Lan tác phong bừa bãi, quyến rũ ba người không thành nên quay sang cắn ngược.
Hơn nữa, theo lời khai thì ba gã kia là bị người khác xúi giục.
Không biết kẻ nào lén tung tin đồn nhảm rằng làng Đại Hà có một con đàn bà lẳng lơ tên Hạ Hiểu Lan đã bị gia đình đuổi ra ngoài, không ai bảo vệ, lại bảo là hạng người không thể sống thiếu đàn ông, hễ là đàn ông là đồng ý liền. Hạ Hiểu Lan lên huyện buôn bán trứng gà, còn ba tên lưu manh kia lang thang cả thành thị lẫn nông thôn. Bọn chúng nghe danh chưa đủ, tận mắt thấy người thật rồi thì làm sao nhịn được ?
Bọn chúng đâu chỉ muốn giải khuây, mà còn nhắm tới cả người lẫn của.
Lưu Dũng bực bội không hiểu nổi: “Con có đào mồ mả tổ tiên nhà Hạ đâu, sao bọn họ hận con đến vậy ?”
Hạ Hiểu Lan nửa tin nửa ngờ: “Chẳng lẽ là người nhà họ Hạ đứng sau giở trò thật sao ?”
Thậm chí cô còn nghi ngờ có khi mình không phải con ruột nhà họ Hạ, biết đâu là con của kẻ thù nên cả nhà mới ra sức giày vò cô như vậy, không chịu nổi cảnh cô sống khá lên. Hạ Hiểu Lan nghĩ tới chuyện suýt nữa bị làm nhục hôm qua rồi đống trứng bị đập nát, cơn giận trong lòng lại dâng lên, khó mà kìm nén.
Dù sao cũng đang ở nhà khách, hai cậu cháu định về nhà rồi nói kỹ hơn, họ phải cảm ơn ơn cứu mạng của Châu Thành và Khang Vĩ đã.
Lưu Dũng tìm đến một quán ăn quốc doanh*.
(*: nhà hàng do nhà nước đầu tư)
Cô phục vụ lười biếng như thể thiếu nợ, mặt mày chán chường.
Hạ Hiểu Lan vốn quen với dịch vụ thời sau là khách hàng được coi như thượng đế nên khó hiểu với thái độ coi trời bằng vung của nhân viên quán quốc doanh lúc này. Nực cười hơn là hôm nay họ là những vị khách đầu tiên, vậy mà cô ta lại tỏ vẻ chẳng muốn làm việc: “Có phiếu lương thực không ?”
Lưu Dũng lắc đầu: “Không có phiếu, cho tôi hai món mặn cho chắc dạ.”
Thường thì người ta vào quán quốc doanh chỉ ăn bát mì cho xong bữa, có phiếu thì rẻ hơn nhiều. Cô phục vụ nhìn một cái là biết ngay Lưu Dũng chỉ là nông dân, cô ta cười khẩy: “Không có phiếu thì đắt đấy. Muốn ăn món mặn kiểu gì?”
Hạ Hiểu Lan không chịu nổi cái kiểu khinh khỉnh đó, nếu không phải ở huyện An Khánh chẳng có quán nào tử tế hơn thì cô đã quay đầu bỏ đi từ lâu.
“Ôi, cô nói thế là ý gì, có món gì thì mang lên nhanh đi, tưởng chúng tôi không có tiền trả sao ?”
Giọng Bắc Kinh đặc sệt của Khang Vĩ khiến cô phục vụ sững lại. Thời này người Bắc Kinh trong mắt nhiều nơi là xịn sò, dù sao cũng là thủ đô. Nhìn kỹ hơn thì chỉ có Lưu Dũng là đen gầy thấp bé, còn ba người kia ai nấy đều có dáng vẻ sáng sủa, tuấn tú.
Cô phục vụ không dám vênh váo nữa: “Để tôi vào hỏi bếp.”
Một lát sau cô ta chạy ra: “Đầu bếp Chu nói có một con cá trắm đen vừa đưa từ hồ Bạch Khê về, nặng mười tám cân. Các vị ăn hết không ?”
Lưu Dũng là dân quê chính hiệu, nghĩ cá thì có gì ngon, ở quê bắt được cá còn chán chẳng buồn ăn. Đãi khách thì phải có món ngon như giò heo lớn mới đúng. Nhưng cô phục vụ ở quán quốc doanh không dễ dây vào, ông đành lầm lì gật đầu: “Thế thì chọn nó, thêm vài món nữa.”
“Cậu à, cá trắm đen mười tám cân là vừa đủ rồi.”
Châu Thành chậm rãi nói với Hạ Hiểu Lan: “Cá quá to hay quá nhỏ đều không ngon. Dưới mười cân thì chưa béo, trên hai mươi cân thì thịt lại già, mười tám cân là vừa đẹp.”
Lời này không chỉ nói cho Hạ Hiểu Lan nghe mà cũng là đang dạy Lưu Dũng.
Nhưng cách Châu Thành thể hiện lại khiến người ta chẳng thấy khó chịu chút nào, ngay cả Lưu Dũng cũng phải thừa nhận Châu Thành dễ khiến người khác có thiện cảm. Trong lòng ông thầm thấy may, suýt nữa thì trước mặt lộ vẻ quê mùa trước hai cậu trai từ Bắc Kinh này.
Đa số người dân trong bụng còn thiếu dầu thiếu mỡ vào năm 1983 nhưng nhìn Châu Thành không giống người thiếu tiền. Nếu thật sự gọi mấy món đắt như giò heo, e là anh cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Đợi đến khi con cá trắm đen mười tám cân được bưng lên bàn, Hạ Hiểu Lan mới hiểu vì sao quán ăn quốc doanh lại có tiếng đến vậy.
Một nửa con cá được thái mỏng, làm thành món cá luộc cay đỏ au, dầu nổi lấp lánh.
Nửa còn lại được giã nhuyễn, nấu canh cá viên trong veo. Đầu cá hấp với ớt băm, vị cay thơm nồng xộc lên mũi, còn xương cá thì chiên vàng giòn, chấm muối mè ăn rộp cả đầu lưỡi.
Một con cá làm thành ba món một canh, mỗi đĩa đều đầy ắp, bày ra kín cả mặt bàn. Lưu Dũng ăn miếng cá luộc mềm ngọt mà im bặt không nói lời nào.
Hóa ra không phải cá không ngon, chỉ là người quê không có tay nghề ấy, cũng chẳng nỡ đổ nhiều dầu đến vậy.
Bữa ăn này chắc chắn là bữa mà Hạ Hiểu Lan thấy thoải mái nhất kể từ khi xuyên về năm 1983.
Chỉ là không khí trên bàn lại có chút kỳ lạ, chủ yếu là thái độ của Khang Vĩ có gì đó không đúng. Châu Thành âm thầm liếc cảnh báo, Khang Vĩ mới vội cười tươi nâng chén mời rượu. Hạ Hiểu Lan hiểu ra, Khang Vĩ đã cùng đi đến đồn công an và chắc chắn đã biết “Hạ Hiểu Lan” là người mang tiếng xấu.
Cô thản nhiên nghĩ dù sao cũng chỉ là vô tình gặp gỡ, nếu họ xem thường cô vì lời đồn, vậy thì sau này không qua lại nữa là xong.
Ơn cứu mạng đâu thể trả hết bằng hai bữa cơm. Đợi đến khi cô gây dựng được chỗ đứng, chắc chắn sẽ báo đáp hậu hĩnh. Trả xong rồi thì đường ai nấy đi, chẳng còn dính dáng.
Một đôi đũa gắp miếng thịt bụng cá mềm nhất đặt vào bát Hạ Hiểu Lan.
Hạ Hiểu Lan ngẩng đầu lên, Châu Thành khẽ mỉm cười với cô.
Nụ cười ấy thật sự rất đẹp.
Lưu Dũng nhìn thấy thì lập tức dấy lên cảm giác con chồn vàng đang lăm le bắt trộm gà con nhà mình. Ông vội vàng cắt ngang không khí mập mờ này: “Nào nào, uống rượu, tôi kính hai đồng chí một chén, cảm ơn hai cậu đã cứu Hiểu Lan.”
Châu Thành nâng chén, Khang Vĩ không dám không làm theo.
Châu Thành nói rất nghiêm túc: “Cháu và Hiểu Lan vừa gặp đã thấy hợp ý. Cậu đừng khách sáo, cứ gọi cháu là Châu Thành hoặc Thành cũng được. Cháu với Tiểu Vĩ kính cậu một chén.”
Lưu Dũng không thể làm ngơ nữa, cầm chén rượu mà không dám uống: “Châu Thành, cậu nói chuyện cũng nên chú ý chút. Vừa gặp đã hợp ý là lời có thể nói bừa sao ?”
Hạ Hiểu Lan xinh đẹp như vậy, người trẻ nhìn một cái đã để ý là chuyện bình thường. Nhưng mới quen một ngày đã nói ra những lời như vậy trước mặt phụ huynh thì cũng quá lỗ mãng rồi, chẳng khác nào coi Hiểu Lan là người không đứng đắn. Lưu Dũng bực bội, thầm trách mình không nên dẫn Khang Vĩ đến đồn công an.
Châu Thành đặt chén rượu xuống, đứng dậy: “Cậu yên tâm, cháu đã hai mươi tuổi rồi, cháu biết mình đang nói gì, lúc nãy Khang Vĩ đã kể những lời đồn về Hiểu Lan cho cháu nghe rồi. Một bậc trưởng bối của nhà cháu từng nói nhìn người nhìn việc, đừng vội kết luận chỉ vì lời người khác, phải tự mình cảm nhận, tự mình phán đoán. Hiểu Lan là người thế nào, cháu có đánh giá của riêng mình. Dù cháu có bị vẻ bề ngoài của cô ấy đánh lừa thì đó cũng là cháu tự nguyện, chẳng thể trách ai. Cháu nói những lời này không có ý gì khác, cũng không phải lấy ơn cứu mạng ra ép buộc Hiểu Lan phải quen cháu. Cháu chỉ muốn nói với cậu rằng cháu thật lòng muốn làm bạn với Hiểu Lan.”
Cho dù Hạ Hiểu Lan thật sự từng có một đoạn quá khứ với ai đó thì Châu Thành cũng không để tâm.
Dù trước đây cô từng thích ai thì sau này cô chỉ có thể thích mình anh !
Nhận xét
Đăng nhận xét