Chương 3: Đòi lại công bằng
“Mẹ xách giúp con một chút.”
Hạ Hiểu Lan nhét túi đồ vào lòng Lưu Phân, người sau nước mắt giàn giụa: “Hiểu Lan, sao con lại phải ra ngoài ở……ba con về thì biết làm sao đây….”
Lưu Phân không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này, tuy con gái bà không bị làm khó nhưng lại giống như tách ra, phải sống riêng. Một cô bé mới mười mấy tuổi bị đuổi ra khỏi nhà, sau này còn sống kiểu gì ? Bà muốn bảo Hiểu Lan nhận sai, lại sợ kích động con bé.
“Mẹ đi với con luôn đi, đợi ba con về rồi tính sau. Con không biết nấu ăn, ở một mình chắc chết đói mất !”
Hạ Hiểu Lan vốn không định bỏ mặc Lưu Phân. Cô mà đi rồi, người nhà họ Hạ sẽ càng ra sức bắt nạt bà. Cô cũng chắc chắn Lưu Phân sẽ mềm lòng nên thái độ phải dứt khoát, nhất quyết kéo bà đi cùng.
Người nhà họ Hạ cũng không cản Lưu Phân, có lẽ họ định đợi Hạ Đại Quân, cũng là ba của Hạ Hiểu Lan trở về rồi sẽ tính sổ hai mẹ con.
Mấy ngày nay mưa lớn liên miên, huyện lo nước lũ làm vỡ đê làng kế bên nên đã huy động trai tráng đi sửa đê, đàn ông nhà họ Hạ đều đã đi hết.
Vốn dĩ Lưu Phân không có chủ kiến, cứ lơ mơ ôm túi khoai lang đi theo con gái.
Hạ Hiểu Lan vừa bước ra cửa lại quay đầu, tiện tay cầm luôn chiếc ca men đựng trứng hấp. Thằng cháu út nhà họ Hạ đã thèm nhỏ dãi từ lâu, nó lập tức gào khóc om sòm khi cô lấy mất.
Cả nhà nháo nhào, người chửi Hạ Hiểu Lan, người dỗ trẻ con, ầm ĩ thành một mớ hỗn độn.
Vừa bước ra khỏi cửa, cơn gió mát lành ập thẳng vào mặt. Không khói bụi, không ô nhiễm, chỉ những người sống qua ba mươi năm mới hiểu thứ không khí sạch này quý giá đến nhường nào, tinh phần Hạ Hiểu Lan lập tức phấn chấn.
Ban ngày nhà họ Hạ làm ầm ĩ như vậy, bao nhiêu nhà xung quanh đã dựng tai hóng chuyện.
Họ thấy hai mẹ con Hạ Hiểu Lan bước ra thì chẳng hề né tránh, cứ ngang nhiên chỉ trỏ bàn tán. Lưu Phân bị phớt lờ, mục tiêu của họ chỉ có Hạ Hiểu Lan.
“Bị đuổi khỏi nhà rồi à ?”
“Đáng đời, dám quyến rũ cả anh rể !”
“Còn lăn lộn trần truồng với thằng du côn làng bên trong đống rơm nữa chứ, nhà họ Hạ mất hết mặt mũi rồi….”
“Cùng là họ Hạ, mà chị gái nó thi đỗ đại học, còn nó thì lẳng lơ như thế đấy.”
“Đợi Hạ Đại Quân về, chắc chắn sẽ đánh nó đến chết.”
“Đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, mà vẫn chứng nào tật nấy….Nhìn nó đi đứng kìa, cái mông cứ lắc….”
Hạ Hiểu Lan chỉ muốn tát cho đám đàn bà nông thôn lắm mồm ấy vài cái, vô lắc lư cái gì, là đói đến mức không còn sức mà đi cho thẳng ! Đám người nhiều chuyện kia phá hỏng tâm trạng vừa được không khí trong lành cứu vãn.
Hạ Hiểu Lan nhìn quanh, phong cảnh thôn quê ư ? Muốn thưởng thức được thì phải có đời sống vật chất đủ đầy đã.
Nông thôn năm 1983, e rằng chỉ có mấy nhà văn viết “văn học làng quê” mới ca tụng nổi.
Phóng mắt nhìn ra xa, nhà đất chiếm đa số, nhà gạch đỏ lác đác mấy căn. Những mái nhà thấp lè tè, tường gạch bùn quét vôi trắng, trên đó vẫn còn những khẩu hiệu sơn đỏ từ mười năm trước.
Không thuộc Bắc, cũng không thuộc Nam, một vùng quê bị kẹt giữa lòng đất nước. Làn gió cải cách mở cửa còn chưa thổi tới nơi này, một làng Đại Hà xa xôi hẻo lánh.
Muốn thoát khỏi nơi này, chỉ có con đường học hành.
Con đường mà chị họ Hạ Hiểu Lan lựa chọn mới là con đường đúng đắn.
Hạ Tử Dục là sinh viên đại học duy nhất của làng Đại Hà trong hơn ba mươi năm từ khi thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân đến lúc khôi phục kỳ thi đại học. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ hiểu, nếu Hạ Hiểu Lan không thay lõi thì từ ngày Hạ Tử Dục đỗ đại học, cuộc đời của hai người đã cách nhau một vực sâu khác biệt, xa vời như trời với đất !
Cho dù cô có bị Hạ Tử Dục hãm hại thì đã sao ?
Một người là nữ sinh đại học của thập niên 80, tiền đồ rộng mở, chẳng trách cả nhà đều nâng niu như phượng hoàng tái sinh. Một người là phụ nữ thôn quê tầm thường, danh tiếng bại hoại, không tài năng, tương lai chỉ có thể gả cho góa vợ hoặc ông lão độc thân, chẳng giúp ích được gì cho gia đình.
Khác biệt như mây với bùn.
Cũng chẳng trách người nhà họ Hạ thực dụng đến vậy…. suy cho cùng đó cũng là lẽ thường của con người.
Cả nhà họ Hạ vì lợi ích mà đồng lòng đứng về phía Hạ Tử Dục. “Hạ Hiểu Lan” đến chết cũng không hiểu nổi, rõ ràng chỉ là một mối quan hệ nam nữ hai chiều, chỉ còn thiếu một lớp giấy mỏng chưa chọc thủng thôi, chính cô đã khích lệ người đàn ông ấy đi thi đại học.
Cô còn hạ mình đi mượn sách của chị họ Hạ Tử Dục cho anh ta ôn thi, đích thân tiễn anh ta lên huyện dự thi.
Thi xong cũng chẳng thấy có gì khác lạ, vậy mà anh ta lại trở thành người yêu chính thức được Hạ Tử Dục công khai ngày khi giấy báo trúng tuyển tới ?
Là vì cô không xứng với Vương Kiến Hoa sao ?
Xét về lâu dài thì lựa chọn chị họ là đúng, sinh viên đại học đi với sinh viên đại học, trời sinh một cặp.
Nhưng trước khi rời đi, vì sao các người còn phải giẫm đạp “Hạ Hiểu Lan” ?
Những lời đồn giết người kia đã lan khắp nơi như thế nào ?
“Hạ Hiểu Lan” tìm đến Vương Kiến Hoa để hỏi cho ra lẽ, lại phát hiện Hạ Tử Dục trong phòng anh ta. Hạ Tử Dục biết ăn nói hơn cô, vài câu mềm không mềm, cứng không cứng đã khiến “Hạ Hiểu Lan” quay đầu bỏ đi.
Cô gặp phải tên du côn làng bên trên đường về, trước đây hắn từng quấy rối cô, lần này hắn càng trắng trợn, trực tiếp xé rách tay áo cô….
Đúng lúc Vương Kiến Hoa và Hạ Tử Dục xuất hiện, Vương Kiến Hoa thất vọng nhìn “Hạ Hiểu Lan”, anh ta không những không nghe cô giải thích, mà còn nắm lấy tay Hạ Tử Dục.
Những lời đồn kia là do tên côn đồ làng bên tung ra sao ? Năm nay là năm cao điểm của chiến dịch trấn áp tội phạm, loại côn đồ như hắn có thể bị đưa đi xử bắn !
Không sao, nếu đã trùng sinh vào cơ thể cùng tên cùng họ này thì cô sẽ hay “Hạ Hiểu Lan” làm cho sáng tỏ những điều mà cô ấy chưa kịp hiểu rõ, đồng thời đòi lại công đạo.
Một căn nhà cũ nát dần hiện ra bên bờ sông.
Cổng rào xiêu vẹo, đến ổ khóa cũng không có, tường thủng lỗ chỗ, mái nhà cũng rách nát. Lưu Phân ngẩn ngơ ôm túi khoai trong lòng, không biết phải làm sao.
Nơi này không thể che mưa chắn gió.
“Hiểu Lan, con nghe mẹ khuyên…”
Hạ Hiểu Lan ôm đầu, nhăn mặt: “Mẹ, vết thương của con lại đau rồi !”
Cô gọi càng thuận miệng rồi, quả nhiên Lưu Phân lập tức bị chuyển hướng chú ý: “Vết thương nứt ra rồi à ? Để mẹ xem nào.”
Cửa không khóa, nhà bừa bộn ngổn ngang, chiếc giường chỉ còn lại cái khung trơ trọi, Lưu Phân vội giục Hạ Hiểu Lan ăn trứng hấp. Trứng đã nguội, dậy mùi tanh nhẹ, Hạ Hiểu Lan không muốn ăn một mình, chỉ ăn nửa phần rồi nói mình đã no.
“Mẹ ăn phần còn lại đi, để qua ngày mai là hỏng mất.”
Lưu Phân ôm chiếc ca men trong tay, lòng rối bời. Chưa từng xảy ra chuyện như thế này, hình như đứa con gái của bà đã biết quan tâm đến người khác sau cú đập đầu kia.
Lưu Phân vừa thấy an ủi lại vừa lo lắng: “Vài ngày nữa ba con sẽ về.”
Lưu Phân nhắc đến chồng mà vai bất giác co lại, nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Nhận xét
Đăng nhận xét