Chương 2: Vậy thì đuổi tôi đi đi !
Sếp Hạ nghẹn tức trong lòng.
Cô không gọi được tiếng “mẹ” nhưng Lưu Phân lại vì cô mà quỳ xuống cầu xin người khác. Giờ cô đã trở thành “Hạ Hiểu Lan”, thừa hưởng thân phận và phần lớn ký ức của nguyên chủ nhưng cô càng thấy ấm ức thay cho cô gái này.
“Hạ Hiểu Lan” có một gương mặt hồ ly tinh nhưng đầu óc lại rỗng tuếch như bình hoa. Mọi cái cau mày hay nụ cười đều toát lên vẻ quyến rũ, 30 năm sau chắc chắn sẽ là người đẹp được người ta tranh nhau theo đuổi. Nhưng người như vậy ở thập niên 80 sẽ bị gọi là hư hỏng.
Người làng chẳng ràng mấy từ cao sang, họ chỉ dùng đúng một câu để miêu tả Hạ Hiểu Lan là….lẳng lơ !
Chính vì gương mặt này nên Hạ Hiểu Lan mang tiếng xấu, lại còn dính vào chuyện cướp người yêu của chị họ Hạ Tử Dục, cởi sạch quần áo quyến rũ anh rể tương lai giữa ban ngày ban mặt. Không những bị cả làng nhổ nước bọt khinh bỉ, ngay cả người nhà họ Hạ cũng không tha thứ cho cô.
Nhưng chuyện cướp người yêu còn có thể nói là chưa rõ trắng đen.
Còn chuyện cởi sạch đồ quyến rũ anh rể là bịa đặt !
Dù cô có kêu oan cũng chẳng ai tin, thậm chí còn có kẻ thề thốt rằng cô không chỉ quyến rũ anh rể, mà còn trần truồng lăn lộn với một tên du côn làng bên trong đống rơm. Tin đồn lan khắp làng rồi lan ra cả mấy làng xung quanh. Hạ Hiểu Lan có trăm miệng cũng không thể cãi, người nhà họ Hạ lại còn thêm dầu vào lửa, cuối cùng cô chọn tự sát bằng việc đâm đầu vào cột.
Sếp Hạ từng trải qua đủ chuyện, biết trên đời này nhiều bất công, chẳng lẽ chuyện nào cũng xen vào ?
Nhưng bây giờ cô chính là “Hạ Hiểu Lan”, mắc gì đổ chuyện này lên đầu cô chứ.
Đám người nhà họ Hạ ai nấy cũng dữ tợn, hiển nhiên muốn ép chết cô. Người phụ nữ đang quỳ dưới đất kia là mẹ ruột của cơ thể này, cũng là người duy nhất thật lòng thương yêu nguyên chủ. Sếp Hạ không định nhịn nữa.
“Mẹ, đứng lên trước đã !”
Cô dùng sức kéo Lưu Phân đứng dậy, Lưu Phân sợ đụng vào vết thương của cô nên cũng không chống cự.
Cô thực sự gọi mẹ rồi, hóa ra cũng không khó như cô tưởng. Có hai điều mà sếp Hạ ghen tị với “Hạ Hiểu Lan”. Một là nhan sắc, không phải đẹp bình thường. Hai là có một người mẹ thật lòng thương yêu mình. Còn cô mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chưa từng được nếm trải thứ tình cảm này.
Cô là sếp Hạ mạnh mẽ.
Cũng là Hạ Hiểu Lan chết trong lời đồn đại của những năm 80.
Không có lựa chọn, chỉ có thể dung hòa hai thân phận làm một.
“Hiểu Lan, nghe lời mẹ, mau nhận lỗi với bà nội con đi….”
Gương mặt Lưu Phân đầy vẻ khổ sở, bà quen chịu đựng cả đời rồi, chịu đựng tính khí của mẹ chồng, nhẫn nhịn chị em dâu rồi nhẫn nhịn cả chồng lẫn con gái, việc gì cũng nhún nhường.
Đáng tiếc nhà họ Hạ chẳng ai biết điều, bà càng nhịn thì họ càng lấn tới, ngay cả “Hạ Hiểu Lan” cũng chẳng tốt đẹp gì ở điểm này.
Bà cụ Hạ lại the thé hét lên: “Tao không có đứa cháu gái hư hỏng, con điếm không biết xấu hổ, còn dám cướp cả người yêu của Tử Dục !!”
Thái dương Hạ Hiểu Lan giật thình thịch.
Chức vụ ngày càng cao, cô không còn phải trực tiếp đối đầu với kiểu đàn bà chợ búa cấp thấp thế này rất nhiều năm rồi.
Nhưng cô vẫn còn bản lĩnh xé xác mấy cô nhân viên xinh đẹp hay đấm thẳng mặt những nhà cung cấp nợ nần chây ì.
“Bà nội !”
Cô dồn sức quát lớn một tiếng, tạm thời át được bà cụ: “Bà không nhận tôi là cháu nhưng tôi vẫn phải gọi bà một tiếng bà nội. Tôi vẫn còn tình cảm với nhà họ Hạ…Bà mở miệng là đồ hư hỏng, con đĩ, chẳng phải đang tự bêu xấu cả nhà cho người ngoài xem à ? Tôi đã chẳng còn danh tiếng gì rồi nhưng mấy chị em trong nhà còn phải lấy chồng, có một đứa mang tiếng hư hỏng này làm chị em, chẳng lẽ càng nở mày nở mặt hơn sao ?"
Hạ Hiểu Lan thật sự không hiểu, thiên vị cũng phải biết tính toán chứ, chơi kiểu này khác gì tự hại mình. Người một nhà mà không biết đoàn kết, lại cứ chăm chăm giẫm chết người trong nhà là sao ?
Danh tiếng của Hạ Hiểu Lan đã thối nát như vậy, mấy đứa con gái chưa chồng nhà họ Hạ chẳng ai ngẩng đầu nổi !
Bà cụ Hạ lập tức nghẹn họng, sắc mặt của thím ba cũng trở nên khó coi.
Trong nhà có ba cô gái lớn, Hạ Tử Dục hai mươi tuổi, không chỉ đỗ đại học, còn tìm được người yêu tâm đầu ý hợp. Hạ Hiểu Lan mười tám tuổi, coi như đã bị đóng đinh là hư hỏng, chẳng ai dám cưới. Con gái lớn của thím ba cũng đã mười bảy, sắp đến tuổi bàn chuyện hôn sự.
Bà ba hận Hạ Hiểu Lan nhưng vẫn phải hạ thấp giọng, nói qua kẽ răng: “Mày còn dám nói, con Hồng Hà nhà tao bị mày làm liên lụy, sao mày không chết luôn đi !”
Cô em họ Hạ Hồng Hà tức giận đứng phía sau, rục rịch muốn xông lên.
Lưu Phân tức đến đỏ bừng mặt: “Em dâu, Hiểu Lan vừa mới tỉnh lại…”
Thân hình gầy gò của bà chắn trước mặt con gái, bà muốn cãi lại nhưng bản tính yếu đuối, không nói được một câu nào ra hồn.
Hạ Hiểu Lan nhẹ nhàng kéo bà ra phía sau: “Mẹ đừng vội. Con không cãi nhau với họ, con là người biết lý lẽ.”
Bà cụ Hạ hận chỉ bóp chết thứ của nợ trước mặt, vậy mà còn không biết điều. Hạ Hiểu Lan nhìn một vòng, khóe môi cong lên: “Tôi đâm đầu một lần mà Diêm Vương cũng không nhận. Giờ tôi định sống cho đàng hoàng. Tôi muốn sống cho tốt, ai khiến tôi không thoải mái, tôi sẽ khiến người đó khó chịu trước. Bà nói xem, chẳng ai vui nổi khi tôi ở lại trong nhà, chi bằng tôi dọn ra ngoài ở ?”
Dọn ra ngoài ?
Dọn ra ngoài thì dọn đi đâu ?
Lưu Phân lập tức cuống lên, làm gì có chuyện con gái chưa chồng lại tự dọn ra ngoài sống !
Hạ Hiểu Lan không chết sau cú đâm đầu, trái lại còn trở nên khó đối phó hơn trước, lì đòn thấy rõ khiến bà cụ Hạ tức đến suýt ngất.
Nhưng Hạ Hiểu Lan chưa từng là người dễ bảo, bà cụ Hạ cay nghiệt, thím ba chua ngoa, còn bản thân cô cũng chẳng phải hạng dễ bắt nạt. Thím ba lại mong cô cút càng xa càng tốt, đỡ phải ở nhà làm trò cười:
“Mày định dọn đi đâu ? Đừng có mà chạy về nhà ngoại, mấy hôm sau lại vác mặt về !”
Dọn đi là quá hợp ý bà ta. Nhà cửa chật chội, mà Hạ Hiểu Lan lại chiếm riêng một phòng. Cô đi rồi, vừa hay có phòng trống. Thím ba liếc căn phòng cũ kỹ nhưng gọn gàng, trong lòng đã tính toán để con gái mình là Hạ Hồng Hà chuyển vào ở, con gái lớn sắp lấy chồng cũng nên có phòng riêng.
“Chẳng phải nhà mình có căn nhà cũ ngoài bờ sông sao ? Một đầu làng một cuối làng, tôi dọn ra đó ở, khỏi phải khiến mọi người chướng mắt.” Hạ Hiểu Lan nói ra dự định của mình.
Bà cụ Hạ lập tức gắt gỏng: “Mày làm mất mặt như thế, không đánh chết đã là may rồi, còn muốn chia một căn nhà cho mày ở ?!”
Mặc dù căn nhà cũ ngoài bờ sông kia đã xuống cấp, mùa hè đầy muỗi, mùa đông lạnh buốt, lại còn sát chuồng bò, mùi hôi nồng nặc nhưng bà cụ vẫn không gật đầu, bà ta không muốn Hạ Hiểu Lan sống thoải mái.
Bà ta luôn cảm thấy Hạ Hiểu Lan đã thay đổi sau khi tỉnh lại.
Vẫn ngang ngược lì lợm nhưng lời lẽ lại có đầu có đuôi….Bà cụ Hạ vốn nhạy cảm, không muốn Hạ Hiểu Lan thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.
Hạ Hiểu Lan nheo mắt cười: “Vậy thì tôi không đi nữa, ở nhà có ăn có uống cũng tốt mà. Dù sao danh tiếng tôi cũng nát rồi, cứ an tâm làm gái ế cả đời vậy ! Chị cả là sinh viên đại học cao quý, chắc không nỡ để em gái mình chết đói đâu nhỉ ?”
Quả nhiên Hạ Hiểu Lan rất khó đối phó, ngay cả thím cả vốn im lặng nãy giờ cũng giật mí mắt.
Hạ Hiểu Lan định bám vào con gái bà là Hạ Tử Dục sao ?!
“Ôi, thím không tin mấy lời người ngoài nói đâu. Hiểu Lan à, giờ cháu chỉ đang giận dỗi với gia đình thôi. Một cô gái chưa chồng mà ra ngoài sống thì biết xoay xở thế nào ? Để thím khuyên bà nội cháu, chúng ta mỗi người lùi một bước, bình tĩnh lại.”
Thím cả vừa nói vừa kéo bà cụ Hạ ra ngoài, thím ba cũng vội vàng theo sau. Mấy đứa cháu nhìn Hạ Hiểu Lan bằng ánh mắt đầy thù ghét, Lưu Phân thì cúi đầu khóc nức nở.
Hạ Hiểu Lan thở dài: “Mẹ đừng khóc nữa. Con ở lại cái nhà này cũng không sống nổi đâu.”
Nhịn một chút thì có lẽ nhà họ Hạ cũng không dám giết cô thật…Nhưng cô không muốn nhịn, đã có cơ hội sống lại, tại sao còn phải sống uất ức như vậy ?
Chẳng bao lâu sau, bà cụ Hạ và mấy người kia lại bước vào.
“Căn nhà cũ cho mày ở, sống hay chết cũng không liên quan gì đến nhà họ Hạ nữ a!”
Hạ Hiểu Lan được nước lấn tới, đòi mang theo vài món đồ trong nhà. Bà cụ Hạ hết cách với cái thứ lì lợm này, cuối cùng chỉ ném cho cô một túi khoai lang nhỏ:
“Cút nhanh đi !”
Nhận xét
Đăng nhận xét