Chương 1: Tôi là con lăng loàn ?
Hạ Hiểu Lan tỉnh lại vì tiếng khóc.
Cô nhớ mình vừa dẫn dắt đội ngũ hoàn thành một thương vụ sáp nhập cực kỳ khó nhằn, sau đó tham dự tiệc mừng công. Cô liên tục bị mọi người mời rượu nên uống quá chén.
Nhưng cô vẫn còn chút tỉnh táo, cô còn nghe thấy cô trợ lý mới gọi điện cho bạn trai trên đường về nhà: “Em đang đưa sếp Hạ về đây, chị ấy sống một mình, ừ ừ, chưa kết hôn đâu….Anh nói xem, một người phụ nữ như sếp Hạ, kiếm nhiều tiền như vậy thì có ích gì, chẳng phải vẫn chưa lấy được chồng sao ?”
Hạ Hiểu Lan nửa tỉnh nửa say không buồn đôi co.
Phụ nữ mạnh mẽ có sự nghiệp thành công đến đâu, thiếu đi lớp trang sức mang tên hôn nhân thì vẫn luôn trở thành đề tài để người ta nhai đi nhai lại. Huống hồ Hạ Hiểu Lan làm việc quyết liệt nhưng ngoại hình lại bình thường, không ít người trong công ty bàn tán sau lưng cô. Nói cô xấu xí, lớn tuổi, còn kén chọn, có mà người lấy mới là chuyện lạ.
Hạ Hiểu Lan không để tâm chuyện người khác bàn tán đời tư của mình, nhưng cô trợ lý mới này lắm mồm lại chậm chạp, nghĩ cô say rồi nên dám ngang nhiên bàn chuyện cấp trên ngay trước mặt.
Hai hôm nữa vẫn nên chuyển cô trợ lý này đi, đổi người khác.
Hạ Hiểu Lan về đến nhà, dì Trương giúp việc lải nhải bảo cô uống ít lại, phụ nữ phải biết thương lấy mình. Hạ Hiểu Lan nằm vật xuống chiếc giường mềm mại, ngủ một giấc mê man.
Cô mơ một giấc mơ kỳ lạ, cô biến thành một người khác trong giấc mơ đó, bối cảnh là những năm 80. Những chuyện xảy ra trong mơ không hề tốt đẹp, cô còn tức giận đến mức đâm đầu vào cột.
Nghĩ mà buồn cười, cô vốn đâu phải kiểu người sẽ tự sát. Những chuyện trong giấc mơ kia chẳng là gì với năm tháng tay trắng gây dựng sự nghiệp của cô.
Chỉ là giấc mơ này chân thực đến đáng sợ.
Tiếng phụ nữ khóc nức nở vang bên tai khiến đầu cô đau như muốn nứt ra.
Chẳng hiểu sao chăn đắp lại ẩm ướt, quấn quanh người vô cùng khó chịu. Cô cảm giác như mình đang bị mồ hôi nhấn chìm, khó khăn lắm mới mở được mắt, vậy mà giật mình bởi một gương mặt đen sạm vàng vọt !
“Hiểu Lan, con tỉnh rồi ? Con bé này, con muốn dọa chết mẹ sao…..hu hu hu, Hiểu Lan, đầu con còn đau không ?”
Khuôn mặt đen vàng, thân hình gầy guộc đến nỗi chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.
Hạ Hiểu Lan ngây ra, sao giấc mơ này vẫn chưa kết thúc ? !
Người phụ nữ nước mắt ròng ròng: “Hiểu Lan, hứa với mẹ, sau này đừng làm chuyện dại dột nữa, được không ?”
Hạ Hiểu Lan ngơ ngác gật đầu, người phụ nữ lấy tay áo lau nước mắt, một nụ cười mỉm hiện lên trên gương mặt “Mẹ đi làm đồ ăn cho con, con chờ nhé !”
Người phụ nữ đóng cửa lại, Hạ Hiểu Lan cố chịu cơn đau đầu mà quan sát xung quanh. Chiếc giường gỗ đen sì, vừa chạm nhẹ là lớp rơm dưới chiếu kêu sột soạt. Màn chống muỗi ố vàng được móc lên hai bên cột giường bằng những chiếc móc sắt. Chiếc chăn bạc màu vá chằng vá đụp bốn miếng, bên cạnh giường có một sợi dây mảnh nối với bóng đèn điện đơn sơ.
Hạ Hiểu Lan kéo nhẹ sợi dây, đèn bật sáng, ước chừng chưa tới 15w, căn phòng vẫn chìm trong bóng tối.
Cô nhịn đau bước xuống giường, món đồ duy nhất có thể coi là tử tế là chiếc bàn trang điểm đặt cạnh cửa sổ. Gương mặt phản chiếu trong gương rất nhỏ, cằm nhọn, mắt to, sống mũi cao thanh tú, từng đường nét rất tinh xảo ! Trên đầu còn quấn băng trắng thấm máu, càng làm nổi bật vẻ yếu ớt đáng thương….
Hạ Hiểu Lan hít một hơi lạnh, đây rõ ràng là kiểu gương mặt mà người ta thường gọi là hồ ly tinh!
Đương nhiên đây không phải mặt cô.
Nếu sếp Hạ mà có được một ba phần nhan sắc này thôi, cũng chẳng đến bị người ta dè bỉu sau lưng như vậy.
Hạ Hiểu Lan mỉm cười, người trong gương cũng cười theo, đôi mắt long lanh này liếc một cái cũng làm tan chảy mọi trái tim. Cô nhe răng, làm mặt xấu, thế mà gương mặt kia vẫn chẳng hề xấu đi. Thật bất công mà, Hạ Hiểu Lan nhớ đến gương mặt của mình, nói là bình thường đã là ưu ái rồi, nếu không tốn tiền chăm chút thì còn xấu hơn.
Thế giới này cũng không nhìn vẻ bề ngoài, tầng lớp càng cao thì càng coi trọng thực lực.
Nhưng cô xuất thân nghèo khó, lại không có chỗ dựa, chỉ mình cô hiểu những năm đầu gây dựng sự nghiệp khó đến mức nào. Cùng là phấn đấu, mấy cô nhân viên bán hàng xinh đẹp với trình độ chuyên môn chẳng ra gì chỉ cần nũng nịu vài câu là đã có thể ký hợp đồng. Còn cô thức khuya học hỏi, vất vả lắm cũng chẳng gặp nổi người phụ trách….
Nếu cô xinh hơn một chút, có lẽ đã không cần cắm đầu cắm cổ phấn đấu gần hai mươi năm trời mới nếm được mùi vị thành công.
Nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm, công việc, cô còn chưa kịp tận hưởng thì đã trở thành một “Hạ Hiểu Lan” trùng tên trùng họ sau một giấc mơ.
Sống ở năm 1983, năm nay vừa tròn mười tám, sở hữu một gương mặt hồ ly tinh xinh đẹp đến cực điểm, thế mà lại đâm đầu vào cột tự sát !
“Hạ Hiểu Lan” ban đầu đã chết, không rõ vì sao mà Hạ Hiểu Lan của ba mươi năm sau lại tỉnh dậy trong cơ thể này. Cô tiếp nhận những ký ức kia trong mơ màng và rối bời nhưng chúng lại rõ ràng như cô chính người trong cuộc.
Ken két.
Cửa bị đẩy ra, người phụ nữ gầy trơ xương kia bước vào, còn bưng một chiếc ca tráng men sứt mẻ: “Hiểu Lan, mẹ hấp trứng cho con rồi, ăn lúc còn nóng đi.”
Bà cẩn thận từng chút một, thậm chí thái độ còn dè dặt khép nép. Đó là Lưu Phân, mẹ của Hạ Hiểu Lan.
Hạ Hiểu Lan mở miệng nhưng vẫn không thể nói được từ "mẹ".
Cô không biết nên dùng thái độ gì để đối diện với Lưu Phân, “Hạ Hiểu Lan” trước kia đối xử với bà vô cùng tệ bạc. Cô nên tiếp tục làm một đứa con bất hiếu hay nhân cơ hội này giả vờ mình đập đầu hỏng não, trở thành một người con gái tốt ?
Hạ Hiểu Lan còn đang do dự thì cánh cửa khép hờ bị đẩy tung ra một cách thô bạo.
Một đám người xông vào phòng, dẫn đầu là bà nội của Hạ Hiểu Lan, còn có hai người con dâu khác ngoài Lưu Phân, thêm mấy đứa cháu trai cháu gái. Họ khí thế hùng hổ, rõ ràng không có ý tốt !
Bà lão họ Hạ với gò má cao cùng ánh mắt như bốc lửa, bà ta giật phắt chiếc ca tráng men trong tay Lưu Phân, tiện tay xô Lưu Phân ngã xuống đất.
“Đẻ ra cái con lăng loàn làm mất sạch mặt mũi nhà họ Hạ, còn dám ăn cắp trứng trong nhà cho nó ăn ? Mắng nó mấy câu mà còn giả vờ đâm đầu vào cột, tưởng tao nhát gan à ?! Muốn chết thì đi mà chết, đâm đầu chưa chết thì nhảy sông đi !”
Giọng điệu cay độc này nào phải tình thương của một người bà, ngược lại giống như đang đối diện với kẻ thù không đội trời chung.
Lưu Phân lồm cồm bò đến bên chân bà Hạ, nắm chặt ống quần bà ta không buông: “Mẹ, con bé vừa mới tỉnh lại, mẹ chừa cho nó một con đường sống…”
Nhận xét
Đăng nhận xét