Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 41: Tiến dần từng bước
Trên chiếc xe ngựa phía trước, Diệp Linh Nhi và Phạm Nhược Nhược đang trò chuyện. “Thật sự làm phiền muội rồi.” Diệp Linh Nhi khẽ nhíu mày, có chút chần chừ, “Nhưng vị đại phu này thực sự là học trò của đại nhân Phí sao ? Nhìn qua có vẻ còn rất trẻ.”
Phạm Nhược Nhược bật cười: “Muội biết, người ta thường nói đại phu càng già càng tốt. Nhưng hôm nay cũng chỉ là để hắn xem qua một chút thôi, dù sao thì ngay cả ngự y cũng phải kính phục y thuật của đại nhân Phí, nhà muội lại có chút giao tình với ông ấy, để vị đại phu này đến chẩn bệnh cũng không sao cả.”
Diệp Linh Nhi suy nghĩ một lát, đến giờ vẫn chưa ai tìm được cách chữa bệnh lao phổi của tiểu thư nhà họ Lâm, trước đây từng có người đề nghị triệu Phí Giới vào cung nhưng ai ngờ ông ấy lại đang ở biên cương tuần tra và không thể quay về trong thời gian này, nay may mắn tìm được học trò của ông, xem ra cũng là vận may. Diệp Linh Nhi nghĩ một lúc, cuối cùng nàng vẫn không kìm được mà hỏi: “Nhược Nhược, nghe nói hôm qua ca ca muội bị người ta tố cáo ?”
Phạm Nhược Nhược nhướng mày, thầm nghĩ bây giờ nhắc đến chuyện này làm gì ? Nàng mỉm cười đáp: “Định thêm cho huynh ấy một tội danh nữa sao ?”
Diệp Linh Nhi hừ nhẹ: “Lần này ta nể mặt muội, nhưng ta chẳng có chút thiện cảm nào với ca ca của muội ! Đường đường là nam tử hán đại trượng phu, vậy mà lại mềm yếu như một cục bột, ai nói gì cũng nghe theo, chẳng có nổi một chút chủ kiến.”
Phạm Nhược Nhược nghe vậy thì thấy buồn cười, thầm nghĩ nếu ca ca nàng thực sự có chủ kiến thì có khi hôn sự này đã không thành rồi, đến lúc đó ai mới là người không vui đây. Nhưng nàng không vạch trần, chỉ khẽ mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp: “Những người có thân phận như chúng ta, từ lâu đã nên hiểu rằng có rất nhiều chuyện không phải cứ muốn là có thể làm theo ý mình.”
“Nhưng ca ca muội cũng quá đáng lắm chứ, rõ ràng sắp thành thân với tỷ tỷ nhà họ Lâm, vậy mà còn...còn ra ngoài ong bướm trăng hoa, tỷ ấy biết giấu mặt vào đâu ?” Diệp Linh Nhi nghĩ đến những tin đồn gần đây thì giận đến nghiến răng nghiến lợi, bực bội nói: “Không chỉ vậy, hắn còn dám đánh người ngay giữa phố, loại tính cách này....Nhược Nhược muội đừng giận, nhưng thử nói xem nếu bắt muội phải gả cho một người như thế, muội có cam tâm không ?”
Phạm Nhược Nhược nhẹ nhàng thở dài, nàng nghĩ cam tâm hay không thì có sao đâu ? Nàng ôn hòa đáp lại: “Lời đồn dừng lại trước người sáng suốt. Đám người ngoài kia chỉ biết bàn tán linh tinh, muội cần gì để tâm ? Ca ca muội cũng không phải hạng người thô bạo, vô lý hay trăng hoa vô độ.”
Diệp Linh Nhi cười lạnh: “Còn không phải sao ? Muội có biết từ hôm qua người trong Kinh Đô gọi hắn là gì không ?”
Phạm Nhược Nhược chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Gọi là gì ?” Nàng thật sự hiếu kỳ muốn biết dân chúng trong Kinh Đô đánh giá gì về huynh trưởng có một không hai của mình.
“Họ gọi hắn là...tên đánh quyền đen của phủ Phạm !” Diệp Linh Nhi tức tối nói: “Muội xem đi, xem xem ca ca muội bị người ta bàn tán thế nào.”
Phạm Nhược Nhược khẽ che miệng cười rồi đáp: “Vậy tỷ có biết huynh ấy còn một biệt danh khác không ?”
“Biệt danh gì ?”
“Thái hậu từng nói: Muôn dặm quê người thu não cảnh lại đánh người rồi à ?” Phạm Nhược Nhược nhịn cười nói. “Có phải biệt danh muôn dặm quê người thu não cảnh hơi dài quá không ?”
Diệp Linh Nhi biết nàng đang ngầm nhắc rằng Phạm Nhàn không chỉ giỏi đánh quyền đen mà còn là người giỏi văn thơ. Nàng hừ hai tiếng, không thể phản bác lại, vì rõ ràng ngay cả Thái hậu cũng rất tán thưởng bài thơ đó.
Hai chiếc xe ngựa nối đuôi nhau chậm rãi tiến vào một khu viện yên tĩnh gần hoàng cung, có thể thấy bên ngoài viện rõ rất nhiều thị vệ hoàng cung đang canh gác, bên hông bọn họ đeo trường đao sắc bén, lưỡi dao lộ ra ngoài, tiện cho việc rút kiếm bất cứ lúc nào.
Diệp Linh Nhi vừa xuống xe ngựa đã bước tới cổng viện, định vào trong như mọi khi, nào ngờ lại bị thị vệ chặn lại. Nàng cau mày, khó hiểu hỏi: “Chuyện gì vậy ?”
Thị vệ khó xử nói: “Tất nhiên tiểu thư Diệp vào không thành vấn đề.”
Diệp Linh Nhi tức đến bật cười, kéo tay Phạm Nhược Nhược rồi nói lớn: “Đây là tiểu thư nhà Tư Nam Bá, một tài nữ danh tiếng lẫy lừng ở Kinh Đô đấy.” Rồi nàng liếc xéo Phạm Nhược Nhược một cái, “Muội muội của Muôn dặm quê người thu não cảnh cũng không được vào sao ?”
“Muôn dặm quê người thu não cảnh là ai ?” Mặt tên thị vệ chữ to bằng cái bát nhưng đầu óc lại chẳng thông minh, gã nghe vậy thì ngơ ngác. Còn chính chủ của "Muôn dặm quê người thu não cảnh" chỉ biết đứng sau lưng Diệp Linh Nhi mà cười khổ.
Diệp Linh Nhi bật cười khúc khích. Tâm trạng nàng vui vẻ hẳn lên, nàng giải thích: “Hôm nay ta mời một đại phu đến xem bệnh cho tỷ tỷ ta, chẳng lẽ ngươi cũng muốn cản ?”
Thị vệ nghiêng đầu liếc nhìn vị đại phu trẻ tuổi phía sau. Người nọ gầy yếu, dáng hơi còng, sắc mặt vàng vọt như thiếu sinh khí, trong lòng hắn thầm nhủ tên này còn chẳng lo nổi cho thân mình, vậy mà cũng dám đến khám bệnh cho Quận Chúa ? Nhưng lời này không thể nói thẳng ra, dù sao cũng phải nể mặt Diệp tiểu thư, mà nói đi cũng phải nói lại thì thị vệ trong cung ai chẳng có dính dáng ít nhiều đến sư môn của nhà họ Diệp ?
Hắn chỉ có thể gượng cười nói: “Tiểu thư Diệp, nếu ngài báo cho các đại nhân sớm một tiếng thì dù có đánh chết ta cũng không dám cản ngài, càng không dám ngăn vị đại phu này, nhưng hôm nay thật sự không được. Ngài xem vị đại phu này cũng không có tên trong sổ y quan của Hoàng cung, cứ thế để hắn vào khám bệnh thì nhỡ có sơ suất gì thì sao ?”
Phạm Nhàn cúi thấp đầu, lòng hơi bồn chồn, chẳng lẽ bỏ công sức đến tận đây mà cuối cùng ngay cả một ánh mắt của tiểu thư nhà họ Lâm cũng không được nhìn thấy thì đã phải quay về rồi ư ? Cậu không biết đây là quả báo mà bản thân cậu tự chuốc lấy, lần trước cậu mơ hồ xông vào Khánh Miếu, còn ngang nhiên đấu một chưởng với Cung Điển, khiến toàn bộ thị vệ trong hoàng cung bị công công Hồng và Đại thống lĩnh chửi đến thảm thương, bởi vậy hôm nay hoàng cung mới canh phòng nghiêm ngặt hơn bao giờ hết.
"Nói bậy bạ gì đó ? Vị tiên sinh này chính là học trò của đại nhân Phí ở Giám Sát Viện đấy !" Diệp Linh Nhi trừng mắt nhìn tên thị vệ.
Ánh mắt thị vệ lập tức trở nên kính nể khi vừa nghe đến ba chữ "đại nhân Phí", hắn theo bản năng lùi nửa bước, nhưng nghĩ kỹ thì lại cau mày mà nghi hoặc hỏi: "Học trò của đại nhân Phí ? Sao trước giờ ta chưa từng nghe nói đến."
Diệp Linh Nhi cũng nghĩ đến việc này, nàng thầm nghĩ với y thuật của đại nhân Phí thì đáng lý học trò của ông phải rất nổi danh, cớ sao chưa từng nghe ai nhắc đến ? Nàng không khỏi nghi hoặc mà quay sang nhìn Phạm Nhàn. Nhưng Phạm Nhàn đã sớm có chuẩn bị, cậu lạnh mặt, lắc đầu rồi thò tay vào ngực áo và lấy ra một tấm lệnh bài.
Đó là lệnh bài của Viện Giám Sát, trên đời này không ai dám giả mạo lệnh bài này hoặc không có thợ nào dám nhận việc làm lệnh bài giả, tấm lệnh bài này là trước khi Phí Giới rời Đạm Châu đã đích thân đưa cho cậu năm cậu sáu tuổi.
Thị vệ cầm lấy lệnh bài, vừa nhìn đã xác định ngay thân phận của người trước mặt. Sau đó hắn lại liếc nhìn khuôn mặt vàng vọt, u ám của Phạm Nhàn thì chợt hiểu ra là học trò của đại nhân Phí quanh năm tiếp xúc với độc vật, không thành ra cái bộ dạng này mới là lạ.
Bây giờ đã có người đứng ra chịu trách nhiệm, thị vệ cũng không dám chậm trễ nữa mà lập tức nhường đường. Ba người bước vào một tiểu viện yên tĩnh, hai bên lối đi là những cụm hoa tươi khoe sắc, giữa vườn trải một con đường rải sỏi nhỏ, dẫn thẳng tới một gian tiểu lâu sâu trong viện.
Một nha hoàn ra đón cung kính mời ba người lên lầu, sau đó bưng trà lên. Phạm Nhàn quan sát kỹ cử chỉ của nha hoàn đó thì phát hiện mọi động tác đều vừa vặn, đúng mực, không thừa không thiếu, hiển nhiên là đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc trong cung. Lát sau, một ma ma bước ra, giọng điệu có chút cao ngạo nói: “Tiểu thư Diệp, ngài đến rồi.”
Diệp Linh Nhi không ưa gì bà ta, chỉ hừ lạnh một tiếng xem như đáp lại rồi thẳng thừng hỏi: “Tỷ tỷ ta đâu ?”
"Tiểu thư đang ngủ, không biết hôm nay tiểu thư Diệp đến có chuyện gì ?" Bà ma ma đứng đó, dáng vẻ nhìn thì cung kính nhưng giọng điệu lại xa cách như muốn từ chối ngay từ đầu, Phạm Nhàn nhướn mày thầm nghĩ lại là trò gì đây ?
Hôm nay Diệp Linh Nhi không muốn đôi co với bà ta, bèn lên giọng nói: "Ta đã mời một vị đại phu giỏi đến khám bệnh cho tỷ tỷ, bà mau vào bẩm báo, đợi tỷ ấy chuẩn bị xong thì để đại phu vào bắt mạch."
Ma ma nghe vậy thì lạnh lùng liếc nhìn Phạm Nhàn một cái rồi cười nhạt: "Diệp tiểu thư cũng rõ thân phận của tiểu thư nhà ta, ngoài Viện Thái Y ra thì còn ai đủ tư cách chữa bệnh cho quận chúa ?"
Diệp Linh Nhi nói ra thân phận của Phạm Nhàn thêm lần nữa nhưng vị ma ma này còn ngang bướng hơn cả đám thị vệ ngoài cửa, chẳng những không lùi bước mà còn tỏ ra cố chấp hơn bội phần. Phạm Nhàn chẳng hiểu nổi quy củ của hoàng gia thời nay nhưng những tiểu thư chưa xuất giá lúc nào cũng có một đám ma ma và nữ quan ở bên cạnh, không phải để ràng buộc mà là để bảo vệ họ khỏi bất kỳ mối nguy nào, tuy đám người này không đáng sợ như những bà cô già thời Thanh nhưng lòng trung thành và sự cứng nhắc của họ đúng là khiến người ta phát bực.
Cậu bắt đầu thấy mất kiên nhẫn, liếc mắt ra hiệu cho Phạm Nhược Nhược. Phạm Nhược Nhược hiểu ngay, nàng cười đứng dậy rồi nói với Diệp Linh Nhi: "Nếu đã không hợp quy củ, vậy thì chúng ta đi thôi, dù sao nơi này cũng khác hẳn với Kinh Đô."
Quả nhiên Diệp Linh Nhi không chịu nổi khiêu khích, lập tức nhảy dựng lên mắng cho bà ma ma kia một trận té tát. Phạm Nhàn khoanh tay đứng nhìn, thầm nghĩ tính tình cô gái này đúng là quá nóng nảy, sau này không biết ai mới có thể trị được cô ta. Lúc này Phạm Nhược Nhược lại giả vờ đứng ra khuyên giải, an ủi bà ma ma đang ấm ức rồi mời bà ta ngồi xuống bàn, đưa cho bà ta một tách trà.
Chẳng bao lâu sau, sắc mặt bà ma ma bỗng tái nhợt rồi vội vã đứng dậy bỏ đi, ngay lúc đó đại nha hoàn của tiểu thư họ Lâm nghe động tĩnh bên ngoài thì bước ra nhìn, thấy bà ma ma không còn ở đó, nàng lập tức dẫn ba người vào trong.
Nhận xét
Đăng nhận xét