Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 40: Đi thăm vị hôn thê
Thư phòng của phủ Tư Nam Bá không hề có mùi sắt gỉ của âm mưu cung đình sắp sửa bùng nổ.
Phạm Kiến bật cười, trong lòng thầm nghĩ tuy đứa trẻ trước mặt thông minh nhưng kinh nghiệm về đấu tranh chính trị vẫn còn quá non nớt, xem ra sau này cần phải từ từ chỉ dạy: “Cả đời bệ hạ chinh chiến trên lưng ngựa, sao có thể sợ những chuyện này chứ, chỉ là ngài không muốn chứng kiến cảnh cha con tương tàn nên mượn chuyện này để cảnh cáo các phe phái sau lưng.”
Các phe phái sau lưng ? Nếu xét tình hình trước mắt thì có thể bao gồm Hoàng Hậu, Thái Tử, Trưởng công chúa....hoặc có lẽ còn có cả Tể Tướng. Phạm Nhàn tiếp tục hỏi: “Có lẽ bệ hạ có nhiều cách tốt hơn để giải quyết chuyện này, trước đây cha từng nói sản nghiệp của nội khố vẫn do Viện Giám Sát quản lý, vậy tại sao lại chọn con ?”
“Rất đơn giản.” Phạm Kiến nhìn cậu nhưng dường như ánh mắt hướng về một nơi xa xăm, như thể đang nhìn về một người khác, “Bởi vì ta đã đề nghị bệ hạ chọn con.”
Phạm Nhàn khẽ nhướng mày, cậu biết cha sẽ không giải thích thêm nữa bèn chuyển sang một vấn đề khác: “Vậy tại sao Trần Bình Bình lại phản đối ?”
“Bởi vì lão ta đề nghị bệ hạ không chọn con.” Phạm Kiến đáp với giọng điềm tĩnh: “Trần Bình Bình luôn cho rằng con nên đi một con đường khác.”
Ngay cả viện trưởng của Viện Giám Sát cũng đặc biệt quan tâm đến mình cơ á ! Phạm Nhàn chợt nhớ đến tấm bia đá trước cổng Viện Giám Sát mà lòng tràn đầy nghi hoặc, cuối cùng không nhịn được mà cất tiếng hỏi: “Tại sao...trước cổng Viện Giám Sát...”
“Lại có tên của mẹ con ? Đơn giản thôi, năm xưa Khánh Quốc không hề có Viện Giám Sát. Năm đó mẹ con đã nói một câu rằng lập Viện Giám Sát đi."Phạm Kiến mỉm cười, dường như trong lòng vô cùng khoái trá, “Vậy nên Khánh Quốc có Viện Giám Sát.”
Tim Phạm Nhàn đập mạnh hơn cả con chuột túi, cậu miệng há hốc. Một lúc lâu cũng mới bình tĩnh lại, trong đầu cậu chợt vang lên một câu nói rất quen thuộc từ kiếp trước: Chúa nói phải có ánh sáng thì có ngay ánh sáng !
Cuộc trò chuyện giữa hai cha con vẫn tiếp tục. Hôm nay là lần đầu tiên Phạm Nhàn hiểu được năm xưa nhà họ Diệp đã có thế lực kinh khủng đến nhường nào, khi Khánh Quốc rơi vào khủng hoảng tài chính do những cuộc chinh phạt liên miên thì chính nhà họ Diệp là người đã ra tay chống đỡ cả triều đình đang trên bờ sụp đổ. Và Viện Giám Sát, cơ quan khiến bách quan kinh hãi đã được Hoàng Đế bệ hạ dùng để "đoàn kết" sức mạnh cả Khánh Quốc, hóa ra là do mẹ cậu đề xuất thành lập. Từ việc thiết lập cơ cấu tổ chức ban đầu cho đến toàn bộ kinh phí vận hành khổng lồ, tất cả đều là một tay bà xử lý và chu cấp.
Không lạ gì khi cái tên Diệp Khinh Mi lại được khắc ngay trước cổng Viện Giám Sát, không lạ gì khi từ nhỏ cậu đã luôn sống dưới sự giám sát chặt chẽ của cơ quan này. Phạm Nhàn nhìn cha mình thật lâu rồi khẽ lắc đầu thở dài: "Cha, con nói câu này, mong cha đừng giận."
"Yên tâm đi. Ta đã bao giờ nổi giận với con chưa ?" Dường như Phạm Kiến đã đoán trước cậu định nói gì, khóe môi ông cong lên một nụ cười có chút kỳ lạ.
Phạm Nhàn suy nghĩ một chút nhưng cuối cùng vẫn không tìm được cách nào uyển chuyển để diễn đạt, đành cười khổ nói thẳng: "Bây giờ con thật sự rất hoài nghi...năm xưa mẹ con đã nhìn trúng cha bằng cách nào."
"Ha ha ha ha, đừng quên tên của mẹ con...." Dường như đã rất nhiều năm rồi Tư Nam Bá chưa từng cười thoải mái đến vậy. Ông vẫy tay ra hiệu cho Phạm Nhàn rời đi.
Phạm Nhàn đi dạo trong vườn, trong đầu vẫn suy nghĩ về câu nói đó. Đột nhiên cậu sững người. Diệp Khinh Mi....Khinh miệt tất cả nam nhân trên thiên hạ.
"Cha có trách mắng huynh không ?" Phạm Nhược Nhược đứng chờ sẵn bên ngoài, lo lắng nhìn anh trai, nàng và Phạm Nhàn vốn không giống nhau nhưng lại có chung một điểm đặc biệt là làn da trắng và hàng mi dài cong.
Phạm Nhàn cười khổ: "Trách mắng không phải hình thức giáo dục đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất chính là những cuộc đối thoại tư tưởng kéo dài không hồi kết. Lúc nào cha mẹ cũng nghĩ rằng cần phải trao đổi tư tưởng với con cái nhưng họ không biết rằng đó chính là điều khiến con cái không thể chịu đựng nổi....Một thiếu niên trẻ trung, tràn đầy sức sống lại bị ép phải ngồi nghe những suy nghĩ mục rữa như tấm vải liệm đã ám mùi tử khí từ lâu."
Cậu nói vậy là vì vừa nảy có chút cảm xúc sau khi chứng kiến một cảnh tượng. Khi đi ngang qua sảnh đường, Phạm Nhàn nhìn thấy Phạm Tư Triệt đang nhăn nhó khó chịu, cố gắng nhẫn nhịn nghe Liễu thị răn dạy, chỉ đến khi Liễu thị trông thấy Phạm Nhàn xuất hiện thì bà mới chịu dừng lại, cậu mặt dày kéo luôn Phạm Tư Triệt theo mình.
Phạm Nhược Nhược thở dài: "Chuyện này cũng chẳng còn cách nào khác." Nàng chợt nhớ đến vụ án đã gây xôn xao khắp Kinh Đô suốt cả ngày hôm nay, tò mò hỏi: "Ca ca, huynh từng nói rằng nếu phải làm một việc mà bản thân không hề mong muốn thì sau lưng nhất định phải có một lý do thật rõ ràng và đủ sức thuyết phục. Hôm nay huynh lên phủ Kinh Đô kiện tụng, hẳn là có nguyên nhân."
Phạm Nhàn gật đầu nhẹ.
Phạm Nhược Nhược không hỏi nguyên nhân cụ thể, chỉ hỏi một câu: "Huynh có đạt được kết quả mong muốn không ?"
Phạm Nhàn khẽ cười: "Cũng tạm hài lòng. Ít nhất ta đã biết được cha thực sự đứng về phe nào trong triều đình, cũng hiểu ra rằng ảnh hưởng của nhà họ Phạm trong triều còn lớn hơn ta tưởng rất nhiều. Còn về lý do mà muội đoán được, ta cũng không chắc nó có hiệu quả hay không, dù sao ta cũng không thể biến thành một con muỗi và chui vào cung để nghe lén mấy vị đại nhân kia trò chuyện."
Phạm Nhược Nhược trách khẽ: "Nếu vì mấy chuyện này thì huynh không cần phải mạo hiểm như vậy đâu."
Phạm Nhàn cười đáp: "Dù sao ta cũng đã quyết tâm đánh tên vô học họ Quách kia một trận, nhân tiện xem thử nước ở Kinh Đô sâu đến đâu cũng không phải là chuyện xấu."
"Này ! Ta nghe nãy giờ mà chẳng hiểu gì cả !" Phạm Tư Triệt nhịn suốt một hồi lâu, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà bật ra một câu đầy bức bối.
Phạm Nhược Nhược nhẹ nhàng lấy ra cây thước gỗ, Phạm Tư Triệt hoảng hốt kêu lên: "Không hiểu cũng bị đánh sao ?" Phạm Nhược Nhược mỉm cười nhưng trong nụ cười lại mang theo áp lực vô hình: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là đại ca."
"Ta biết sai rồi, đại ca." Phạm Tư Triệt còn nhỏ tuổi nhưng bản năng của một kẻ kinh doanh gian xảo đã ăn sâu vào máu, làm nhóc tuyệt đối không chịu thiệt thòi ngay trước mắt.
Phạm Nhàn bật cười nhìn em trai: "Ta xem qua bản kế hoạch sửa đổi của đệ hôm nay rồi, quả thực đệ có chút thiên phú, thế mà sao lại không hiểu nổi ta và Nhược Nhược đang nói gì ?"
Phạm Tư Triệt tức tối hét lên: "Cái gì mà vải liệm, cái gì mà giáo dục, ai mà biết mấy người lại có cả đống từ ngữ kỳ quái như thế chứ....Nhưng câu cuối thì ta hiểu rõ rồi." Nhóc nghiến răng nghiến lợi: "Này....sai rồi, đại ca, lần trước cái tên khốn họ Quách đó dám bắt nạt ta ở tửu lâu, đáng lẽ huynh phải xử hắn ngay từ lúc đó, sao lại kéo dài đến tận đêm qua mới ra tay....Không được, lần sau có chuyện kích thích vui vẻ như thế này, huynh nhất định phải cho ta theo !"
Phạm Nhàn cười khổ, trong lòng thầm than tên nhóc này có thể đừng suốt ngày muốn làm đại ca đầu đường xó chợ được không ?
Lúc hai anh em trò chuyện cũng không tránh mặt Phạm Tư Triệt, người đang tròn mắt ngồi nghe. Đây vốn là chủ ý của Phạm Nhàn, một mặt cậu muốn thông qua em trai để Liễu thị hiểu rõ suy nghĩ của mình, tránh sau này vì thông tin lệch lạc mà dẫn đến xung đột. Giống như cuộc giao lưu giữa quân đội Trung và Mỹ ở quá khứ, khi diễn tập thì mỗi bên phải cử quan sát viên theo dõi, tránh hiểu lầm không đáng có, mà Phạm Tư Triệt chính là quan sát viên ấy.
Mặt khác cậu cũng muốn em trai nghịch ngợm này dần làm quen với bầu không khí của ba anh em họ, Phạm Nhàn tin rằng thói quen hình thành qua thời gian sẽ khiến một số người trước khi đưa ra quyết định sẽ có thêm một chút suy nghĩ theo hướng tích cực hơn.
Sau khi Phạm Tư Triệt đi ngủ, Phạm Nhàn mới quay sang hỏi em gái: "Đã hẹn xong chưa ?"
Phạm Nhược Nhược khẽ gật đầu, cười duyên dáng: "Nhưng nếu huynh bị người ta nhận ra thì sao ? Cả Kinh ĐÔ mà biết huynh sốt ruột đi gặp tân nương thì chắc chắn sẽ cười chết mất....Hơn nữa cũng sẽ có nhiều người không vui đâu."
"Không quan tâm." Phạm Nhàn phất tay, vẻ hơi bực bội. "Ta nhất định phải xác nhận chuyện này trước đã."
Sáng sớm hôm sau, xe ngựa của phủ thủ vệ Kinh Đô đã dừng ngay trước cửa phủ Tư Nam Bá, Diệp Linh Nhi hơi sốt ruột chờ đợi ở bên trong xe. Một lát sau Phạm Nhược Nhược dẫn theo một thanh niên gầy gò, nước da tái nhợt, lưng hơi còng bước ra từ phủ, Diệp Linh Nhi trông thấy thì đôi mắt sáng bừng lên, nàng lập tức tiến đến đón.
Diệp Linh Nhi khẽ cúi người hành lễ: "Đa tạ tiểu thư Phạm." Sau đó nàng quay sang thiếu niên có dáng vẻ hơi khom lưng, mỉm cười hỏi: "Tiên sinh chính là học trò của đại nhân Phí ?"
Thiếu niên khẽ cười, làn da vàng vọt cộng với vài nếp nhăn nơi khóe mắt khiến cậu trông có vẻ uể oải, cậu chắp tay đáp lễ: "Chính là tại hạ."
Diệp Linh Nhi nói: "Tiên sinh đã vất vả."
Vị đại phu trẻ tuổi lại nở nụ cười nhã nhặn, khách khí đáp lời: "Bệnh nhân quan trọng hơn, chúng ta nên nhanh chóng lên đường."
Diệp Linh Nhi cùng Phạm Nhược Nhược bước lên chiếc xe ngựa phía trước, còn thiếu niên thì lên chiếc xe phía sau, cậu ngồi trong xe quan sát xung quanh, phát hiện không gian rộng rãi khác hẳn với những cỗ xe thường thấy ở Kinh Đô. Bên trong không có những trang trí thừa thãi, toát lên sự giản đơn nhưng nghiêm nghị, hẳn là do xuất thân quân đội của phủ Diệp nên dù ở trong Kinh Đô phồn hoa thì vẫn giữ lại chút khí chất lạnh lùng nơi sa trường. Tất nhiên thiếu niên này chính là Phạm Nhàn, sáng nay nhờ vào bột kẻ mày của Nhược Nhược cùng chút tài nghệ học lỏm từ Phí Giới hồi nhỏ thì cậu đã hóa trang thành một đại phu có vẻ ngoài xanh xao, tiều tụy.
Trên thực tế, điều khiến Phạm Nhàn tự tin nhất là bản thân đã có chút danh tiếng trong Kinh Đô nhưng thực sự người từng gặp qua cậu lại chẳng nhiều, ít nhất Diệp Linh Nhi và tiểu thư nhà họ Lâm chưa từng gặp cậu. Tim Phạm Nhàn bất giác đập mạnh hơn vài nhịp khi nghĩ đến vị tiểu thư họ Lâm sắp diện kiến, dù sau này có quyết định thế nào đi nữa thì hiện tại nàng vẫn là hôn thê danh chính ngôn thuận của cậu.
Còn về cô nương váy trắng trong lòng cậu chắc chắn cũng xuất thân từ một gia tộc quyền quý nào đó. Vừa muốn có thê vừa muốn có thiếp sao, mơ đi, vậy nên cậu phải đưa ra một lựa chọn.
Chiếc xe ngựa lao vun vút về phía trước, Phạm Nhàn càng lúc càng lo lắng. Bởi vì phương hướng nó đang đi tới chính là biệt viện hoàng gia, nơi vị tiểu thư nhà họ Lâm cũng như vị hôn thê của cậu đang ở. Hôm nay cậu giả làm đại phu để đến đó, điều này cũng thật điên rồ đến cực điểm Nhưng nghĩ đến cô nương đùi gà, nghĩ đến phủ Diệp, nghĩ người đầu ấp tay gối thì Phạm Nhàn không thể không thận trọng nhưng cũng không thể không lớn gan.
Dù thế nào đi nữa, trước tiên cứ phải nhìn một cái đã, xem có dễ thương không ? Có xinh đẹp không ? Có phải là loli không ?
Nhận xét
Đăng nhận xét