Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 35: Hài kịch ở công đường

Tên quan sai chau mày, cắt ngang màn đối đáp đầy khôi hài của hai người, cười khổ nói: “Chuyện này không thể nói trước được, đơn cáo trạng của nhà họ Quách đã viết rõ rằng công tử họ Phạm vì oán hận chuyện đó nên chặn đường hành hung vào nửa đêm.”

Liễu thị quay sang hỏi Phạm Nhàn: “Kết cục ở tửu lâu thế nào ?”

“Con đánh gãy sống mũi một tên thị vệ nhà hắn.” Phạm Nhàn nói với vẻ tự trách.

“Con có bị làm sao không ?”

“Sao con có thể có chuyện được ? Khi đó bao nhiêu người trong tửu lâu đều nhìn thấy, con là người không bao giờ chịu thiệt thòi.”

Liễu thị khẽ thở dài rồi quay sang quan sai, nhẹ giọng mà đanh thép: “Ngài nghe thử xem, ai mới là người ôm hận chứ, chỉ có kẻ chịu thiệt mới ôm hận trong lòng mà thiếu gia nhà nhà ta đã chiếm thế thượng phong, lẽ nào còn muốn ôm hận để làm gì ?”

Quan sai vốn chỉ quen nghe những vị thầy kiện ngụy biện trên công đường, nào ngờ lần này chưa lên công đường đã bị phản bác đến á khẩu, đứng ngẩn ra không biết phải nói gì. Liễu thị giơ tay khẽ phẩy một cái, trong tay quan sai lập tức xuất hiện một tờ ngân phiếu, ông vừa cúi xuống nhìn thì hai mắt sáng rỡ.

Lúc này Liễu thị đã khôi phục lại phong thái cao quý, điềm đạm cất giọng: “Bọn ta nhất định sẽ đến công đường, bọn ta cũng muốn xem nhà họ Quách đang giở trò gì. Nhưng không phải là bây giờ, ngài về báo lại với đại nhân Mai rằng khi nào công tử nhà họ Quách chính thức lên công đường, người nhà bọn ta sẽ tự mình đến đối chất.”

Một sai dịch nghe vậy thì thấy không ổn, trong lòng thầm nghĩ làm gì có chuyện đến bắt người mà cuối cùng lại cầm ngân phiếu quay về chứ, hắn định lên tiếng nhưng bị tên quan sai bên cạnh giơ tay cản lại, ông ta đồng ý rồi vội vàng rời khỏi phủ Phạm.

Cuối cùng phủ Phạm cũng khôi phục lại sự yên tĩnh, ngoài Liễu thị và Phạm Nhàn ở sảng đường ra thì không còn ai khác. Phạm Nhàn mỉm cười nhìn Liễu thị, trong lòng thầm nghĩ nếu người này không phải kẻ địch của cậu thì tốt biết bao. Hôm nay cậu được tận mắt chứng kiến thủ đoạn của bà, bỗng dưng có chút tán thưởng. Dù gia tài phủ của Phạm đồ sộ nhưng lần này lại bị nhà họ Quách chơi một vố bất ngờ, cha lại không có ở nhà nhưng Liễu thị vẫn có thể xử lý mọi việc rành rẽ, không những không để mất thể diện mà còn tranh thủ thêm được thời gian quý giá để xoay chuyển tình thế.

Liễu thị nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt hỏi: “Rốt cuộc con làm ra chuyện này là vì cái gì ?”

Phạm Nhàn khẽ cười đáp: “Cha vẫn mong ta sớm nổi danh ở Kinh Đô, ta nghĩ tới nghĩ lui, việc làm thơ viết văn thật chẳng thú vị gì, nếu có thể lôi cả nhà Thượng Thư đương triều ra công đường mà đấu một trận thì chắc chắn danh tiếng của ta sẽ lan xa nhanh hơn nhiều.” Hiển nhiên đây chỉ là một câu bông đùa.

Liễu thị cười nhạt, trong giọng nói phảng phất chút tức giận: “Đánh người thì đánh người, cớ sao còn nhất định phải lộ danh tính, giống như sợ thiên hạ chưa đủ loạn vậy.”

Phạm Nhàn cung kính đáp: “Chỉ là muốn hả giận một chút, nếu đánh mà không để người ta biết ai đánh, vậy thì còn gì là hả giận ?”

Liễu thị nhìn cậu một cái, chợt nhận ra chàng trai trẻ trước mặt mạnh mẽ hơn con trai mình gấp nhiều lần, bề ngoài thì có vẻ cũng là kẻ kiêu căng ngang ngược nhưng phong thái và sự điềm tĩnh của cậu lại khác biệt hẳn. Chỉ cần nhìn là biết cậu đã tính toán tất cả từ trước, Liễu thị nghĩ vậy thì khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút hụt hẫng.

Phạm Nhàn không rõ bà đang suy nghĩ gì, bèn mỉm cười tò mò hỏi: “Di nương,  vì sao trước đó người lại giúp ta ?”

Liễu thị chậm rãi ngẩng đầu, khóe mắt đã lờ mờ vương chút nếp nhăn, dường như bà có chút ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của thiếu niên này, nghĩ một hồi lâu mới khẽ thở dài đáp: “Tuy ta mang họ Liễu nhưng vẫn là người của phủ Phạm.”

Phạm Nhàn nhìn chằm chằm vào mắt bà, cậu biết rõ không thểb hoàn toàn tin lời của người phụ nữ này nhưng cũng không thể không tin, thế nhưng cậu lại chẳng biết nên đáp lại thế nào.

Không gian ở sảnh đường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng một chiếc kim rơi xuống đất.

........

“Đại nhân Mai là môn sinh của phụ thân ta, ta đã sai người mang thư đến cho ông ấy. Lúc này chắc cha con cũng đã nhận được tin, ta tin sẽ không có chuyện gì lớn xảy ra, cùng lắm chỉ là bồi thường cho bọn họ vài lạng bạc mà thôi.” Liễu thị khẽ nhắm mắt lại, dường như có chút mệt mỏi rồi tiếp tục: “Chiều nay, để quản gia đi cùng con đến phủ Kinh Đô, Đằng Tử Kinh đã đi theo con suốt cả đêm, hôm nay không cần đi cùng nữa, tránh sự chú ý.”

Phạm Nhàn lặng lẽ quan sát gương mặt vẫn mang nét đẹp không tàn phai theo năm tháng của Liễu thị, cậu thực sự không thể hiểu nổi vì cớ gì mà một nữ nhân có xuất thân bề thế, lại tài giỏi đến mức này lại cam tâm làm thiếp cho cha cậu chứ.

Đến quá trưa thì phủ Phạm đã chuẩn bị đâu vào đấy, nơi cần đút lót thì đã đút lót, những cửa cần đi thì đã đi trước một bước rồi sai gia nhân đi thăm dò tình hình, xác nhận Quách Bảo Khôn đã bị khiêng lên công đường bằng cáng, lúcc này Liễu thị mới thong dong sắp xếp xe ngựa, điều động người hộ tống Phạm Nhàn đến phủ nha, khí thế không khác nào một vị tướng quân chiến thắng đang dẫn binh ra trận.

Phạm Nhàn ngồi trong xe ngựa thì lại chẳng quá bận tâm đến chuyện ra công đường hôm nay. Cậu đánh Quách Bảo Khôn thực sự chỉ vì muốn xả giận, ngay từ lần đầu tiên phát hiện ánh mắt của hắn khi nhìn Nhược Nhược có gì đó không ổn thì cậu đã muốn ra tay rồi, đến hội thơ phủ Tĩnh vương thì bị hắn buông lời sỉ nhục, cậu lại càng quyết tâm động thủ. Chỉ là cậu không ngờ mình vừa mới đặt chân đến Kinh Đô đã gây ra chuyện lớn như vậy, dù đã tính toán đường lui nhưng vẫn lo lắng liệu lát nữa có thể dễ dàng thu xếp ổn thỏa hay không.

Nhưng đánh vẫn phải đánh, đánh người chỉ là thủ đoạn, điều quan trọng là xem có thể đạt được kết quả gì. Mà Phạm Nhàn đánh Quách Bảo Khôn vì ba lý do sau: Thứ nhất, cậu muốn nhân cơ hội này để thử xem cha cậu thực sự có bao nhiêu thế lực ẩn giấu trong chốn quan trường ở Kinh Đô, từ đó chuẩn bị cho tương lai. Cha luôn che giấu chuyện này, nếu trực tiếp hỏi thì chắc chắn không thể nhận được câu trả lời rõ ràng, đồng thời nhân dịp này, cậu cũng có thể kiểm chứng một nghi vấn luôn âm ỉ trong lòng mình.

Thứ hai, cậu muốn tự mình gây ra một chút tai tiếng, một khi bước lên công đường thì dù kết quả thế nào, hình tượng công tử ăn chơi ngang ngược của Phạm Nhàn cũng xem như được xác lập. Đây chính là điều cậu mong muốn, vì cậu đang cẩn thận duy trì một sự cân bằng, vừa phải xây dựng danh tiếng tài tử theo ý cha vừa cần khiến "người trong cung" chán ghét cậu mà chủ động hủy bỏ hôn ước. Tất cả đều là vì...muội muội đùi gà.

Lý do thứ ba là lý do đơn giản nhất: Quách Bảo Khôn thực sự rất đáng bị đánh.

Khi vừa đến bên ngoài nha môn, Phạm Nhàn lập tức giật nảy mình, cậu kinh ngạc trong lòng tràn đầy thắc mắc nhìn đám dân chúng đang phẫn nộ tụ tập đông nghịt trước hàng rào gỗ sơn đỏ, mãi mới chen được vào trong dưới sự mở đường khó khăn của vài gia đinh.

Đứng trên nền đá xanh mát lạnh của công đường, Phạm Nhàn đưa mắt nhìn bức tường phía sau bàn xử án, nơi có bức họa vẽ cảnh mặt trời đỏ mọc lên từ biển Đông, xung quanh là những cây hình trượng dựng thẳng tắp, tỏa ra bầu không khí âm u lạnh lẽo. Trong lòng cậu thầm tán thưởng một tiếng hay lắm, cảm giác cứ như đang đặt chân đến Tòa án nhân dân cấp cao Bắc Kinh, đúng là không uổng chuyến đi này.

Nhưng khi quay đầu lại, cậu phát hiện đám dân chúng Kinh Đô còn hưng phấn hơn cả mình, ai nấy đều điên cuồng chen lấn, cố gắng tìm một chỗ đứng có góc nhìn tốt nhất, thậm chí mấy gã lưu manh chuyên gia hóng chuyện còn trèo cả lên rào chắn đỏ.

Phạm Nhàn tò mò hỏi Trịnh Thác, vị thanh khách được Liễu thị cử đi theo mình, năm xưa vị tiên sinh Trịnh này từng là danh sư hình danh nổi tiếng ở vùng Giang Nam, dường như còn có giao tình chủ khách với vị phủ Doãn Kinh Đô đương nhiệm, thế nên để ông đi cùng là lựa chọn không thể thích hợp hơn.

Trịnh Thác mỉm cười giải thích: "Lá gan người Kinh Đô lớn lắm, đừng tưởng mấy kẻ kia là vô danh tiểu tốt, biết đâu lại là họ hàng nghèo của Quốc Công nào đó. Thế nên ở đây chẳng ai sợ ai cả. Mà hôm nay.....là Thượng Thư và Thị Lang đưa nhau lên công đường, chuyện này mấy khi xảy ra chứ, đương nhiên ai cũng muốn xem trò vui rồi."

Phạm Nhàn thầm nghĩ mấy người này coi chuyện đánh nhau giữa quan lớn như xem phim bom tấn chắc ? Cậu có chút đau đầu mà bóp trán. Lúc này Trịnh Thác hạ giọng hỏi: "Thiếu gia, tuy chúng ta đã bàn bạc kỹ ở phủ rồi nhưng ta vẫn muốn xác nhận lại một lần nữa, chuyện này thật sự là do thiếu gia ra tay sao ? Đương nhiên không thể thừa nhận chuyện này ở trước mặt đại nhân phủ Doãn, nhưng ngài cứ nói thật một câu với ta, để lát nữa ta còn biết đường ứng phó."

Phạm Nhàn lập tức nghiêm túc, trịnh trọng nói: "Tiên sinh Trịnh, ta nào dám giấu ngài ? Ta thực sự không hề đánh cái tên công tử Quách kia đâu." Trịnh Thác nhìn gương mặt tuấn tú, rạng rỡ và chân thành của thiếu niên trước mặt mà bỗng bật cười ha ha, ông vỗ nhẹ lên vai cậu tỏ ý khen ngợi.

Một lúc sau, tiếng hô mà Phạm Nhàn mong chờ từ lâu cuối cùng cũng vang lên, Mai Chấp Lễ chậm rãi đi ra từ bên trong, dáng vẻ oai nghiêm rồi ung dung ngồi xuống vị trí xét xử.

Lại thêm một lúc nữa, một xác ướp nằm trên một chiếc xe lăn được đẩy ra từ hậu đường, theo sau là một vị trạng sư* phe phẩy cây quạt giấy, phong thái nhàn nhã. Phạm Nhàn nhìn lướt qua xác ướp kia, không nhịn được mà cười khổ, cậu nghĩ bụng bản thân xuống tay có nặng đến vậy sao, đường đường là phủ Thượng Thư mà cũng giở cái trò khổ nhục kế này vậy.

(*Trạng sư: dùng để chỉ những người chuyên về biện hộ và viết đơn từ pháp lý, tương đương với luật sư ngày nay)

Tất nhiên cái xác ướp đó chính là Quách Bảo Khôn, người đã bị đánh một trận vớ vẩn mà chẳng hiểu vì sao. Hiện giờ toàn thân hắn đau đớn, đặc biệt là sống mũi, dù đã qua trị liệu nhưng vẫn đau buốt tận óc, hắn nào biết cú đấm cuối cùng của Phạm Nhàn đã ngầm đưa một tia ám kình* vào. Chân khí trong cơ thể Phạm Nhàn vốn khác biệt với những luồng chân khí thông thường trên thế gian, nó vừa bá đạo vừa tàn bạo, một khi trúng phải thì làm sao có thể hồi phục nhanh chóng được.

(*Ám kình: một thuật ngữ trong võ thuật Trung Quốc, dùng để chỉ một loại nội lực hoặc kỹ thuật vận dụng sức mạnh một cách tinh vi và ngầm ẩn, nhấn mạnh vào nội khí và sự hòa hợp giữa hình, khí, thần. Đặc điểm của nó là tay chân dừng mà chưa dừng, linh hoạt, không bị gò bó hay trì trệ)

Quách Bảo Khôn trừng mắt nhìn Phạm Nhàn, người vẫn đứng đó thong dong như chẳng có chuyện gì xảy ra, ánh mắt hắn tràn đầy oán độc như muốn xé xác người đối diện. Thế nhưng Phạm Nhàn lại vờ như không thấy gì, ánh mắt chuyển sang vị trạng sư phe phẩy quạt bên cạnh Quách Bảo Khôn, cậu hạ giọng hỏi Trịnh Thác thì mới biết ông ta là Tống Thế Nhân, một vị trạng sư danh tiếng lẫy lừng ở Kinh Đô nhưng nhân phẩm lại chẳng ra gì, chuyên làm việc cho những kẻ quyền quý, vì thế thiên hạ đặt cho ông ta một biệt danh, đó là "Miệng Vàng"

Lúc này, Mai Chấp Lễ phủ Kinh Đô cao cao tại thượng vung mạnh thanh gỗ, một tiếng bốp vang lên giòn giã, lập tức khiến bên trong bên ngoài công đường trở nên yên lặng. Đám dân chúng đang bám chặt lấy rào chắn đỏ thì nín thở, không ai muốn bỏ lỡ màn kịch đặc sắc trước mắt.

"Người dưới nào ?"Mai Chấp Lễ trầm giọng hỏi, ông ta sớm đã nhận được thông báo từ cả hai phía, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện nhưng quy củ vẫn phải giữ, các thủ tục hình thức đều phải làm đầy đủ. Một ánh mắt sắc bén quét qua tất cả người ở đây.

Mặc kệ các ngươi là ai, nhưng đã đến phủ Doãn Kinh Đô thì phải nghe ta phán xử.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[EDIT] Mai phu nhân sủng phu hằng ngày

[EDIT] Khánh Dư Niên