Phạm Nhược Nhược cũng không vì thế mà bỏ qua, nàng mỉm cười nói: “Nếu thực sự thương tiếc tiểu thư Lâm, vậy để danh y kia đến xem thử thì có gì phải e ngại ?”
“Ngay cả ngự y trong cung cũng không có cách gì hay, huống hồ vị danh y mà ngươi nói đến...” Diệp Linh Nhi cố kiềm chế, không để lộ sự nghi hoặc trước mặt quận chúa.
Phạm Nhược Nhược vẫn giữ thái độ ôn hòa, lễ phép giải thích: “Vị đại phu này là học trò của tiên sinh Phí.”
Nghe vậy thì ánh mắt Diệp Linh Nhi sáng lên, lập tức tiến lên kéo tay Phạm Nhược Nhược: “Vậy thì phải làm phiền tỷ tỷ rồi.”
Mấy câu trò chuyện khép lại, ba người quay về đình nghỉ mát, những tiểu thư khác thấy hai vị tiểu thư danh giá thần sắc bình thản thì đoán rằng mọi chuyện đã êm xuôi bèn thở phào nhẹ nhõm. Bên cạnh đã có nha hoàn cùng ma ma hầu hạ chu đáo, có nữ quan đưa những bài thơ đã chép sẵn sang bên hồ đối diện.
Không bao lâu sau, những bài thơ mà đám tài tử ở bờ bên kia sáng tác cũng được chép lại và mang sang, cac tiểu thư cầm lên xem, đôi khi buông lời tán thưởng, Phạm Nhược Nhược thì chống cằm, ánh mắt hướng về phía bên kia hồ, không biết đang suy nghĩ điều gì. Diệp Linh Nhi chợt nhớ tới người nọ, hiếu kỳ cầm tập thơ lên, lật giở từ đầu đến cuối nhưng lại không thấy bài thơ nào có đề danh họ Phạm. Nàng kinh ngạc hỏi: “Thơ của công tử Phạm đâu ?”
Trong lòng nàng thầm nghĩ phủ Phạm đã cất công đưa người kia vào phủ Vương để tranh danh đoạt lợi, sao có thể giấu tài không bộc lộ chứ ? Nữ quan cung kính trả lời rằng công tử Phạm không hề làm thơ rồi kể lại tình huống lúc ấy. Quận chúa Nhu Gia khẽ liếc Phạm Nhược Nhược đang đứng bên lan can, trên khuôn mặt ngây thơ của nàng lộ ra chút nghi hoặc, Quận Chúa tò mò hỏi tình cảnh khi đó, đến lúc này các tiểu thư trong đình mới biết được rằng cuộc đấu khẩu bên kia hồ cũng chẳng kém phần gay gắt so với bên này.
Quận chúa Nhu Gia khẽ cười ngọt ngào rồi hỏi: “Nhược Nhược tỷ tỷ, sao tỷ không xem thơ của mấy vị tài tử kia ?”
Phạm Nhược Nhược đã nghe hết cuộc bàn luận của các tiểu thư trong đình từ nãy giờ, biết rõ huynh trưởng mình bị xúc phạm bên kia hồ. Nàng quay đầu lại, đôi mắt vốn bình thản nhưng sâu trong đáy mắt đã thoáng hiện lên tia tức giận, lạnh lùng nói: “Những người đó cũng biết làm thơ sao ?”
Dù các tiểu thư trong đình biết tiểu thư Phạm tinh thông thơ văn nhưng nghe nàng thốt ra lời như vậy vẫn có phần bất ngờ. Phạm Nhược Nhược quay người, cầm bút lông bên nghiên mực, cổ tay treo lơ lửng, nhẹ nhàng hạ bút viết mấy câu thơ, nàng đợi nét mực khô bớt rồi đưa tờ giấy cho nữ quan, phân phó: “Đem hai bài này sang đó, để bọn họ xem thử.”
Nữ quan nhận lệnh, lập tức rời đi.
......
Hai càn hoa nở rộ, mỗi bên một đóa. Lúc này bên hồ, Quách Bảo Khôn ám chỉ thân phận của Phạm Nhàn khiến cả hội trường nhất thời lặng ngắt như tờ, bầu không khí bỗng trở nên kỳ quái.
Ánh mắt của Thế Tử Tĩnh Vương thoáng qua chút giận dữ, cảm thấy đám người dưới trướng Thái Tử quả thật không biết phép tắc, tay y nắm chặt lại, trong lòng suy nghĩ có nên cho bọn chúng một bài học hay không. Nhưng chỉ chốc lát y liếc sang Phạm Nhàn, lại cảm thấy người này hẳn đã có cách ứng phó, có lẽ không cần y ra tay.
Lý do mà Tư Nam Bá để Phạm Nhàn tham gia thi hội rất đơn giản, chính là muốn cậu tạo nên danh tiếng vang dội, ghi dấu ấn ngay từ khi mới vào kinh và để có thể lọt vào mắt xanh của vị Trưởng công chúa kia. Thế nhưng dường như Phạm Nhàn không vội vàng gì, khiến người khác khó mà đoán được cậu đang toan tính điều gì trong lòng.
Sau khi gửi những bài thơ sang bên kia đình thì chẳng mấy chốc nữ quan đã quay lại, cung kính dâng lên bài thơ do tiểu thư nhà họ Phạm viết vào tay Thế Tử Tĩnh Vương.
Thế tử Tĩnh Vương vừa liếc mắt nhìn qua, lập tức ánh mắt sáng lên, buột miệng thốt: “Hay!”
Trợ tá và thanh khách bên cạnh cũng xúm lại xem, tỉ mỉ thưởng thức rồi liên tục gật đầu: “Quả thực là một bài thơ xuất sắc, chỉ là...” Hắn vốn cảm thấy một nữ tử viết ra bài thơ mang hào khí như vậy có phần không hợp nhưng nghĩ đến mối quan hệ giữa nhà họ Phạm và phủ Tĩnh Vương nên cũng không tiện nói ra.
Những người xung quanh tò mò vây lại, chỉ thấy trên tờ giấy, từng nét chữ tiểu khải mềm mại ghi rằng: “Hồ tháng tám phặng lặng trong xanh, trời mây hòa quyện một dòng khói sương. Hơi sương tỏa khắp chốn Vân Mộng, sóng dâng phủ Đạm Châu vương mái lầu. Muốn sang mà chẳng thấy thuyền đâu, ngẫm thân e thẹn cơ cầu thánh minh. Lặng ngồi nhìn người câu, chỉ đành mơ cá mà mình vẫn đây.”*
(*: nằm trong bài thơ "Lâm Động Đình" của Mạnh Hạo Nhiên thuộc thời Đường. Câu thơ gốc 八月湖水平,
涵虚混太清。
气蒸云梦泽,
波撼岳阳城。
欲济无舟楫,
端居耻圣明。
坐观垂钓者,
徒有羡鱼情. Tác giả đã sửa đổi từ 波撼岳阳城 thành 波撼澹州城)
“Thơ hay ! Không hổ danh là tác phẩm của tiểu thư nhà họ Phạm.” Hạ Tông Vỹ cất giọng tán thưởng giữa đám đông, cố ý nói thật to như muốn để âm thanh truyền sang tận bờ hồ bên kia: “Tả cảnh hồ khoáng đạt rồi chuyển sang bàn luận tự nhiên, quả thực là tuyệt tác.”
Thế nhưng Quách Bảo Khôn lại nhíu mày, chậm rãi phản bác: “Trước mắt chỉ là một hồ nước nhỏ, dùng từ hơi sương có phần không hợp. Hơn nữa chốn Vân Mộng ở phương Nam, còn Đạm Châu lại nằm bên bờ biển, tiểu thư Phạm viết như vậy chỉ để vần điệu trau chuốt, nhưng lại thiếu đi sự hợp lý trong sự tự nhiên.”
Thế Tử Tĩnh Vương lại nhìn ra một hàm ý khác trong bài thơ, tuy lời lẽ của câu "Muốn sang mà chẳng thấy thuyền đâu, ngẫm thân e thẹn cơ cầu thánh minh. Lặng ngồi nhìn người câu, chỉ đành mơ cá mà mình vẫn đây" kín đáo nhưng vẫn lộ rõ tâm tư tác giả không cam chịu phận ẩn dật, khát vọng được tung hoành lập nghiệp, chẳng phải là phong cách của những bài thơ cầu tiến hay sao ? Y xoay đầu nhìn về phía Phạm Nhàn, người vẫn lặng lẽ ngồi nơi góc khuất, trong lòng thầm nhủ bài thơ này...chẳng lẽ là do huynh viết ?
Thế nhưng bài thơ thực sự quá hay nên phần lớn mọi người đều dành lời tán dương, không có mấy ai đồng tình với Quách Bảo Khôn. Thế Tử đang mải suy nghĩ thì phía bờ hồ bên kia đã có người đáp lời, lời giải thích của tiểu thư Phạm cũng nhanh chóng được truyền tới.
“Hồ là nước, biển cũng là nước. Từ Vân Mộng mà nghĩ đến Đông Hải, huynh trưởng nhà ta ngồi ở Đạm Châu nhưng lòng hướng về sông biển, mượn ý mà dùng, có gì là không thể ? Bài thơ này do huynh trưởng ta làm năm mười tuổi, hôm nay chép ra chỉ để mời các vị cùng thưởng thức.”
Câu nói trước có thể không bàn đến nhưng đoạn sau lại vô cùng rõ ràng, bài thơ này không phải của tiểu thư Phạm, mà là của....Phạm Nhàn !
Lúc này những văn sĩ trong sân lại lần nữa nhìn về phía Phạm Nhàn, ánh mắt họ đã không còn là sự khinh thường hay nghi hoặc mà là tràn đầy kinh ngạc và khó tin. Mười tuổi đã làm được bài thơ như thế này, chẳng lẽ Phạm Nhàn là một thiên tài sao ?
Nhận xét
Đăng nhận xét