Quyển 2: Ở Kinh Đô - Chương 6: Gặp người cũ ở một nơi xa lạ
Nằm trên chiếc giường mềm mại thoang thoảng hương thơm, ngón tay Phạm Nhàn vô thức vuốt ve lớp vải lụa mượt mà dưới tay, trong lòng cậu vẫn đang tiêu hóa những lời mà cha vừa nói trước đó. Dù đã lường trước việc đặt chân tới Kinh Đô sẽ kéo theo nhiều rắc rối nhưng cậu thật không ngờ mọi chuyện lại phức tạp đến vậy.
Khi nãy trước lúc rời đi, vốn cậu định hỏi cha về chuyện bốn năm trước nhà họ Liễu phái người tới đầu độc mình nhưng rồi cậu lại nghĩ trong những gia tộc quyền quý lớn thì những chuyện dơ bẩn chắc hẳn đều được che đậy bằng vẻ hào nhoáng bên ngoài, nếu cậu cố chấp bóc trần sự thật, e rằng cũng chẳng ích gì. Huống chi qua cuộc trò chuyện vừa rồi, cậu cảm nhận được rằng người cha lần đầu gặp mặt này vẫn dành cho cậu chút tình cảm chân thành.
Có vẻ như việc đưa cậu đến Đạm Châu năm xưa là để tránh xa kẻ thù đã giết mẹ, những kẻ vẫn còn nhởn nhơ ở Kinh Đô.
Nghĩ đến đây, khóe môi Phạm Nhàn hiện lên một nụ cười khổ, cậu thực sự phải kết hôn với một cô gái đang bệnh nặng sao ? Xét cho cùng, có vẻ như chính cậu mới là người đang toan tính mưu mô với tiểu thư họ Lâm kia.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì đúng là một cô nương đáng thương.
Phạm Nhàn quyết định sẽ tìm cơ hội để gặp mặt tiểu thư nhà họ Lâm, sau khi đưa ra quyết định này, ánh mắt cậu lại dừng trên chiếc hộp dài hẹp đặt hờ hững ở góc tường, trong lòng thoáng chút tò mò không biết chìa khóa của nó sẽ nằm ở đâu.
Chân khí trong cơ thể bắt đầu chảy trôi nhẹ nhàng, việc tu luyện đã gián đoạn hàng chục ngày do hành trình, giờ đây lại lặng lẽ khởi động trở lại. Ngay trước khi bước vào trạng thái thiền định, Phạm Nhàn nhớ đến người cha mà cậu vừa gặp mặt lần đầu tiên, trong lòng dấy lên vô số nghi vấn.
Cũng trong đêm đầu tiên Phạm Nhàn thao thức tại Phạm phủ ở Kinh Đô thì Tư Nam Bá cũng đang trầm ngâm trong thư phòng. Đây là lần đầu tiên sau mười sáu năm ông được nhìn thấy Phạm Nhàn, nhìn gương mặt thanh tú, sáng ngời và đầy vẻ thông minh của cậu, Phạm Kiến chìm vào hồi ức xa xăm, như thể bị giam cầm trong những ký ức ấy mà không cách nào thoát ra được. Ông thì thầm: “Tiểu Diệp Tử, con của nàng đã lớn khôn rồi. Quả nhiên giống hệt nàng khi xưa, nhỏ tuổi mà như biết tất cả mọi chuyện trên đời...Dù Trần Bình Bình phản đối việc để nó về kinh, ta vẫn nhân lúc nó nghỉ phép mà gọi nó trở lại đây. Đã có người đảm bảo với ta rằng gia sản của nhà họ Diệp nhất định sẽ quay về tay nó....”
Ánh sáng từ ngọn đèn rọi xuống khuôn mặt nghiêm nghị của người đàn ông trung niên. Phạm Kiến cất giọng trầm thấp: “Hãy yên tâm, vẫn chưa có kẻ nào dám làm hại nó trong Khánh Quốc này.”
.....
Ánh sáng ban mai xuyên qua những tầng mây, khi sáng khi tối, trải đều xuống con đường dài, hai bên đường là những cây cổ thụ đã bắt đầu đâm chồi non, cành lá đong đưa nhẹ nhàng trong làn gió xuân. Đã là cuối xuân, mặt hồ tĩnh lặng phản chiếu những búp sen nhỏ vừa hé nở, xanh non một màu dưới chân núi.
Chiếc xe ngựa của Phạm phủ chầm chậm lăn bánh trên con đường uốn lượn, phía trước và sau đều có hộ vệ tháp tùng, tạo nên một đoàn diễu hành uy nghiêm và đầy khí thế.
Bên trong xe ngựa lại yên ắng lạ thường, Phạm Nhàn nhắm hờ mắt, dáng vẻ thư thái còn Nhược Nhược đang cẩn thận bóc lớp vỏ mỏng manh của quả sơn trà, sau đó đưa từng miếng chua ngọt lên môi anh trai.
Phạm Nhàn há miệng, ăn một miếng, vị chua khiến cậu lập tức nuốt vội mấy ngụm nước bọt.
Cảnh tượng này khiến Phạm Tư Triết ngồi đối diện há hốc mồm, mắt mở to đầy kinh ngạc và hoảng hốt. Người chị gái mười lăm tuổi của nhóc, một người tinh thông cầm kỳ thi họa, nổi danh trong giới thượng lưu Kinh Đô, người luôn kiêu ngạo và lạnh lùng khiến biết bao tài tử quyền quý phải thở dài ngao ngán lại...lại chăm chút phục vụ cho cái tên Phạm Nhàn đó, hơn nữa còn tự tay bóc đút cho cậu ăn !
Phạm Nhược Nhược hoàn toàn không nhận ra ánh mắt ngưỡng mộ mà mình dành cho huynh trưởng đã bị cậu em trai nhìn thấu không sót một chi tiết nào. Nàng chỉ vô thức muốn huynh trưởng cảm thấy dễ chịu hơn, vì trong suy nghĩ của nàng thì cậu đã phải chịu không ít gian khổ ở vùng biên giới Đạm Châu suốt hơn mười năm qua. Lần này khó khăn lắm mới được vào kinh, vậy mà lại phải gấp rút thành thân với tiểu thư nhà họ Lâm. Trong mắt cô bé, vốn dĩ thế gian này chẳng có người con gái nào thực sự xứng đôi với anh trai nàng, huống hồ chi thân thể của tiểu thư họ Lâm hiện tại còn yếu đuối đến thế.
Mặc dù tiếng tăm tài năng của đại tiểu thư nhà họ Phạm đã vang xa khắp nơi ở Kinh Đô nhưng trong lòng nàng thì vẫn chỉ là cô bé năm nào ở biệt phủ Đạm Châu, ngồi nghe những câu chuyện ma rùng rợn. Chỉ có nàng mới biết rõ anh trai mình tài hoa đến mức nào, trong đầu chất chứa hàng vạn bài thơ, mặc dù lúc nào cũng lấy cớ là mượn ý tưởng từ Tào Công hay Tô Ông gì đó trong thư từ. Phạm Nhược Nhược nghĩ đến đây thì khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn anh trai, thầm nghĩ rõ ràng tài năng của huynh trưởng rực rỡ như vậy, vì sao lại không muốn để nàng nói cho người khác biết chứ ?
Phạm Nhàn cũng rất hưởng thụ sự ấm áp của tình thân này, cậu khẽ nhắm mắt nhưng trong lòng biết rõ rằng em gái đã sớm đoán ra mấy tác phẩm như Thạch Đầu Ký là do cậu “viết”, chỉ là lúc này trong đầu cậu đang nghĩ đến những vấn đề khác.
Tình hình ở Phạm phủ Kinh Đô có chút khác biệt so với những gì cậu dự đoán trước khi vào kinh, ít nhất có vẻ như từ sau sự việc xảy ra bốn năm trước thì Liễu thị đã rút ra bài học nào đó nên bây giờ giữ thái độ khá yên phận. Còn cậu em trai nổi tiếng ngang ngược, hung hãn trong lời đồn, hóa ra lại rất nghe lời Nhược Nhược, cũng không gây phiền phức gì khiến cậu cảm thấy khó chịu.
Gia đình này cũng khá hạnh phúc đấy chứ.
Lúc này Phạm Tư Triệt tò mò nhìn gương mặt của Phạm Nhàn, nhóc phải thừa nhận rằng vị huynh trưởng cùng cha khác mẹ này quả thực đẹp trai hơn nhóc rất nhiều nhưng trong lòng vẫn kiên định một điều rằng nhà họ Phạm chỉ có nhóc mới là thiếu gia chính tông, còn người trước mặt chỉ là kẻ ngoại tộc mà thôi.
Thế nhưng khi nghĩ đến chị gái của mình, người luôn nhẹ nhàng như hoa cúc, người mà nhóc luôn ngưỡng mộ lại vô cùng tôn sùng Phạm Nhàn, Phạm Tư Triệt có chút khó hiểu, nhóc nghĩ thầm chẳng lẽ người tên Phạm Nhàn này thực sự có chỗ nào ghê gớm ?
“Con phố này không có ai dám đụng đến ta đâu.” Phạm Tư Triệt kiêu ngạo nhìn người anh trai hơn mình bốn tuổi, giọng đầy tự mãn nói: “Ngươi mới vào kinh, để ta dẫn ngươi đi chơi vài ngày.”
Phạm Nhàn lười biếng tựa nửa người vào chiếc gối mềm mại, nghe xong câu nói này thì bật cười thành tiếng, ban đầu cậu định để Nhược Nhược dẫn mình đi ngắm phong cảnh Kinh Đô, nào ngờ Phạm Tư Triệt, người "em trai" này lại không mời mà đến, thậm chí còn khăng khăng đòi ngồi ké lên xe ngựa.
“Này nhóc con, sao nhất định phải đi theo bọn ta.” Cậu quay sang hỏi Phạm Tư Triệt.
Phạm Tư Triệt lập tức cất giọng bực bội: “Đừng có gọi ta là nhóc con, ta mới là thiếu gia chính tông của nhà họ Phạm.”
Phạm Nhàn ngạc nhiên nói: “Ngươi không thấy việc ngươi la lối như vậy sẽ khiến ngươi trông rất vô ý thức sao ? Dù sao nếu ngươi sợ ta tranh giành tài sản của ngươi, ít nhất cũng nên chơi kiểu âm thầm chút...” Cậu xoa đầu em trai, mỉm cười tiếp lời: “Học hỏi thêm chút từ mẹ ngươi đi.”
Phạm Tư Triết nhìn vào nụ cười hơi ngượng ngùng trên gương mặt xinh đẹp ấy, không hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi vô lý, lùi lại một bước, núp sau lưng Phạm Nhược Nhược, nghĩ thầm kẻ này thật kỳ quái, sao lại ăn nói thẳng thừng đến vậy.
Trong lúc trò chuyện, xe ngựa dừng lại ở một khu phố nhộn nhịp của Kinh Đô, lúc này đã là giữa trưa nên trên đường phố đông đúc người qua lại,các tửu lầu hai bên đường đã mở cửa đón khách, tiếng ồn ào pha lẫn mùi thức ăn thơm phức tràn vào trong xe, khiến Phạm Tư Triệt không nhịn được mà kêu la đòi đi ăn.
Đằng Tử Kinh vào trong một tửu lầu để đặt bàn, còn Phạm Tư Triết và Phạm Nhược Nhược đi đến một quầy bán mì bên đường dưới sự bảo vệ của vài tên hộ vệ. Phạm Nhàn ngồi xổm, nhìn lên những họa tiết trên các trụ cột của tửu lầu mà khen ngợi không ngừng, những hoa văn này được vẽ bằng những nét bút tinh xảo, điểm vàng và tô màu rực rỡ, trông lộng lẫy khác hẳn với những gì cậu từng thấy trong sách vở ở kiếp trước.
Hai tên hộ vệ cách cậu một khoảng, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Ngay lúc này, một người phụ nữ trung niên ăn mặc bình thường, ôm một đứa trẻ, đi khập khiễng tới gần, dáo dác nhìn quanh rồi thấp giọng hỏi: “Cần sách không ? Mấy quyển này đều là từ Bát Xứ mà chưa được thông qua.”
Cảnh tượng này khiến Phạm Nhàn cảm thấy vô cùng quen thuộc, ấm áp và xúc động, như thể đã có cảm giác gia đình. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng hỏi: “Là sách Nhật Bản hay phương Tây ?”
Nhận xét
Đăng nhận xét